Edit : Sora
Beta : chucuoiyeu
"Đúng vậy, phòng làm việc của bác sĩ Nhiếp ở hành lang thứ hai, nếu cô tìm không được thì có thể trực tiếp hỏi hộ sĩ trực ban cũng được."
Qua vài giây, Đàm Tĩnh mới có thể nghe được chính tiếng hỏi khàn khàn của mình, "Bác sĩ Nhiếp là người phụ trách ở hạng mục này sao?"
"Người phụ trách hạng mục này là chủ nhiệm khoa tim mạch địa phương chúng tôi, cùng lắm bác sĩ cũng chỉ chịu trách nhiệm giai đoạn chuẩn bị trước một chút thôi."
"Hôm nay tôi còn phải làm việc…"
"Không có vấn đề gì, như vậy được rồi, giờ tôi gọi điện lên phòng làm việc của bác sĩ Nhiếp báo cho cậu ấy một tiếng, cô có thể gọi điện để được tư vấn một chút, cùng bác sĩ trực tiếp hẹn ngày giờ."
Gọi điện thoại, nhưng cô không có cái dũng khí đó để gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh. Chỉ tại cô chọc giận sau lưng hắn như thế, cô biết rất rõ lần trước tìm hắn vì muốn mượn tiền, chỉ biết điều đó hoàn toàn chọc giận hắn. Cô không có mặt mũi, cũng không có dũng khí gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh, lại càng không muốn nói rằng đi bệnh viện để gặp hắn.
Sắp đến giờ tan tầm, điện thoại từ bệnh viện một lần nữa đến, ngay cả quản lý trực ban cũng nhìn cô, cô biết rõ thời gian làm việc không được phép nghe điện thoại nhưng đó là điện thoại từ bệnh viện gọi tới, ai cũng không quá nghiêm chỉnh không cho cô nghe. Cuối cùng cô kiên trì, nhanh chóng đi tới.
"Vâng, tôi là Đàm Tĩnh."
Đầu kia điện thoại có khoảng trầm mặc ngắn ngủi, nhưng rất nhanh cô nghe thấy xa xa vang lên âm thanh quen thuộc, "Ừm, tôi là Nhiếp Vũ Thịnh."
Cô có hơi sững sốt một chút, có nằm mơ cũng không nghĩ rằng, tại giờ khắc này lại nghe được giọng nói của hắn. Ống nghe trong tay đầm đìa mồ hôi, cô chột dạ nhớ lại ngày hôm qua Tôn Chí Quân bỏ lại câu nói kia, không khỏi càng thêm hoảng hốt.
Đúng là lời nói của Nhiếp Vũ Thịnh lạnh lùng, hoàn toàn giống với khi làm việc, "Lúc xế chiều đồng nghiệp của tôi cho gọi điện thoại cho cô, nói chúng ta có việc cần bàn, muốn đưa Tôn Bình làm bệnh nhân để nghiên cứu ca bệnh này."
Cô ngây ngốc một chút, mới nhỏ giọng đáp, "Đúng vậy"
"Tôi nhớ rằng cô cũng không muốn đến bệnh viện gặp tôi cùng nói chuyện, cho nên tôi sẽ đem tài liệu liên quan đưa cho cô, sau khi xem xong cô suy nghĩ một chút."
Trong đầu cô trống rỗng, mỗi lần có thể gặp Nhiếp Vũ Thịnh cô đều có tình huống choáng váng này, giống như là thiếu chất. Tiếng nói của hắn, giống như xa , chốc lát lại như gần, làm cho người nghe không thể nắm bắt được. Cô không biết hắn đang nói cái gì, hình như đang nói bệnh của Tôn Bình nhưng cô lại nghĩ, cô thà cả đời này không cùng hắn thảo luận về vấn đề này.
"Cô cảm thấy thế nào?"
Kỳ thực cô không nghe tốt mấy câu này, chỉ "A" một tiếng, hoàn toàn u mê mờ mịt.
Hắn hơi khựng lại một giây, khẩu khí dường như càng thêm ghét cay ghét đắng, "Vừa rồi tôi nói, cô có email hay không, tôi sẽ trực tiếp gửi vào email của cô, bởi vì tài liệu rất nhiều."
"Có!" Cô cảm thấy hắn căn bản không muốn cùng cô nói nhiều, mà cô thì cũng không muốn cùng hắn nói thêm một câu. Cô vội vàng đọc tên hòm thư của mình cho hắn, đó là do lần trước viết tường trình giải thích mà tạm thời dùng đăng kí, trước hai chữ "Bình Bình" là ngày sinh nhật của Tôn Bình .
"Tốt, tôi sẽ lập tức gửi cho cô."
Cô nhẹ giọng nói, "Cảm ơn"
Hắn khách khí mà làm vẻ nói, "Không cần cảm ơn, đây là việc của tôi."
Cô đặt điện thoại xuống đi ra ngoài thì phát hiện vị quản lý trực ban bên cạnh đang đứng tại quầy thu ngân còn có một khách hàng chờ tính tiền. Đến trưa liên tiếp có hai lần điện thoại khiến cô cảm thấy chột dạ, vội vàng trở lại vị trí làm việc của mình. Nghĩ thầm chuyện hòm thư cũng chưa cần phải nói với quản lý trực ban, miễn làm cho hắn có cảm giác mình không làm việc riêng quá nhiều.
Dù sao cái hòm thư kia cũng chỉ cho hắn mượn dùng một chút, khẳng định không đổi mật mã, nếu về sau tổng công ty có gửi tài liệu đến, đến ba phần là đã nói luôn cho mọi người trong công ty thay vì dùng hòm thư. Dù cùng lắm hắn có đổi mật khẩu, cô đi nói với hắn cũng chưa muộn.
Cô biết rõ Nhiếp Vũ Thịnh, cho dù chán ghét mình nhưng về chuyện công việc nhất định sẽ làm công tư phân minh. Hắn nói lập tức gửi tài liệu tới, chắc chắn dùng tốc độ nhanh nhất. Cho nên vừa tan tầm ngay cả cơm cũng không ăn, liền vào quán internet, thuê một chiếc máy tính, liền mở hòm thư.
Sai mật mã, không nghĩ đến việc quản lý trực ban đổi mật khẩu. Cô sững sờ trong chốc lát, gọi điện cho Nhiếp Vũ Thịnh biết về chuyển đổi lại hòm thư hay gọi điện thoại cho quản lý hỏi mật khẩu mới, hai sự lựa chọn này khiến cô do dự trong chốc lát.
Gọi điện thoại cho Nhiếp Vũ Thịnh, phiền hắn gửi tới một lần nữa, cô quả thật không có dũng khí đó. Khi cô cầm ba vạn đồng của Nhiếp Vũ Thịnh vốn là loại tâm tính đã sứt mẻ đi, đúng là kể từ khi có câu cảnh cáo của Tôn Chí Quân, theo bản năng cô cảm thấy càng cách xa Nhiếp Vũ Thịnh càng tốt, tốt nhất là không có bất kì liên quan gì. Dù có làm không được, nhưng vẫn không tình nguyện gọi điện thoại cho hắn.
Gọi điện cho quản lý cũng là điều cô hoàn toàn không tình nguyện, quản lý trực ban ngày mai sẽ phải đến tổng công ty báo cáo, gần đây hắn đối với mình có rất nhiều điểm không hài lòng. Tan tầm lại vì chút chuyện nhỏ mà quấy rầy hắn, hắn chắc chắn cũng chẳng nhiệt tình. Hắn sau khi đi tổng công ty, sẽ có hòm thư chuyên dụng mà hòm thư này là cô đăng kí, hắn chắc cũng không cần lại dùng đến. Nghĩ tới đây, cô liền trực tiếp tìm mật khẩu.
Mật khẩu tìm về cực kì thuận lợi, cô một lần nữa nhập mật khẩu, mở hòm thư ra thì thấy có hai phong kiện mới, một cái có tựa đề đơn giản là "Tài liệu giải phẫu tương quan" vừa nhìn là biết của Nhiếp Vũ Thịnh gửi tới. Một phong kiện khác nhưng lại là Tiếng Anh, cô còn tưởng đây là quảng cáo, nhưng phát hiện người gửi phong kiện là tên viết tắt của Công ty, rõ ràng bên trong là bưu kiện của công ty, chắc là của quản lý trực ban.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!