"Người ở giường 28 hôm nay làm giải phẫu." Y tá biết rõ thói quen Nhiếp Vũ Thịnh cho nên hỏi "bác sĩ Nhiếp, anh có muốn hãy không đi xem trước một chút?"
"Được."
Đây là thói quen của Nhiếp Vũ Thịnh, mỗi bệnh nhân trước khi giải phẫu thì hắn đều muốn đến phòng của bệnh nhân cùng bệnh nhân hàn huyên một chút, thứ nhất là giảm bớt cảm xúc cho bệnh nhân, thừ hai là lo lắng đến các hạng mục được chú ý trong công việc của mình, thứ ba cũng sẽ cùng gia đình bệnh nhân trao đổi một chút ý kiến cuối cùng trước khi giải phẫu.
Người bạn nhỏ nằm ở giường 28 là một tiểu cô nương rất ngoan ngoãn, đặc biết thích hắn, một khi thấy hắn liền kêu "chú Nhiếp."
"Ai, Mông Mông, hôm nay không có thể ăn đường cho nên chú chưa cho người mang đến."
"Không có đường ăn cũng không sao." Mông Mông lên tiếng cười một tiếng, cô bé đang thay răng cho nên thiếu một cái răng cửa "Mẹ nói thay răng không có thể ăn quá nhiều đường. Chú Nhiếp, mẹ bảo hôm nay làm giải phẫu, thế giải phẫu phải mất bao lâu ạ?"
"Ừ, cháu chỉ cần nhắm mắt lại một lát thôi, chờ cháu mở mắt ra liền đã làm xong rồi."
"Nhanh như vậy sao?"
"Đúng nha."
"Chú có lễ vật cho cháu đây."
"Là cái gì thế ạ?"
Nhiếp Vũ Thịnh vươn tay ra, trong lòng bàn tay là mấy hạt đậu nành tròn trịa.
"Là cây đậu ạ." Mông Mông nói "Cái này cháu biết rõ, đây là đậu nành."
"Đúng vậy, Mông Mông thật là lợi hại, biết cái này là đậu nành."
Nhiếp Vũ Thịnh cầm một cái cốc nhựa duy nhất rất nhỏ rồi đong đưa, bình thường đều dùng để uống thuốc. Hắn đem để mấy hạt đậu vào bên trong, đổ thêm một chút nước vào đó rồi nói "Chờ Mông Mông làm giải phẫu xong, cây đậu liền nảy mầm. Như vậy chờ Mông Mông tỉnh lại có thể thấy được một cây đậu mầm mập mạp trắng trẻo."
"Oa! Nó sẽ nảy mầm."
"Đúng vậy, hơn nữa nảy mầm đặc biệt mau, chờ cháu tiến vào phòng giải phẫu ngủ một giấc, đến khi tỉnh lại có tể xem nó mọc ra mầm đậu nhỏ."
Mông Mông vỗ tay "Chú Nhiếp thật là lợi hại."
"Là cây dậu mầm thật là lợi hại, đừng xem nó nhỏ cũng đừng xem nó cứng rắn nhưng là chỉ cần cho nó một chút nước thôi thì nó sẽ lập tức có một cây đậu mầm dài ra. Mông Mông cũng phải như nó, kiên cường lên nha."
"Vâng." Mông Mông từ trên giường đứng lên, ôm lấy Nhiếp Vũ Thịnh "Chú Nhiếp, cháu hôn nhẹ chú. Như thế này lúc cháu đi ra, cháu muốn xem đậu mầm."
"Uh, phải như thế này đi ra thì chú Nhiếp với cháu cùng đi xem, xem đậu mầm lớn lên cao được bao nhiêu?"
Cái miệng nhỏ nhắn của đứa trẻ hôn nhẹ trên gương mặt của hắn, mang đến một xúc cảm ôn nhu làm cho trong lòng hắn thoải mái rất nhiều. Thời điểm đi ra khỏi phòng bệnh, y tá cười không ngừng "bác sĩ Nhiếp thực sự biết dỗ trẻ con. Mỗi lần cầm mấy hạt đậu cũng có thể dụ dỗ những tiểu bằng hữu nhỏ vui vẻ tiến vào phòng giải phẫu."
Trên mặt Nhiếp Vũ Thịnh không có ý cười, chi là vẫn lễ phép gật gật đầu. Các y tá đều thường thấy bộ dạng này của hắn, biết rõ hắn như thế nhưng thật ra là ngoài lãnh tâm nóng, không thể nào nói chuyện tình yêu cho nên cười cười rồi cũng qua.
Nhiếp Vũ Thịnh không nói nguyên nhân gì, là vì liền nghĩ tới Đàm Tĩnh.
Đàm Tĩnh có một lần nói qua vói hắn, khi còn bé mẹ của cô thường xuyên đi quán rượu Hoa Kiều để đàn Piano, cố gắng kiếm thêm khoản thu nhập trợ cấp cho gia đình. Mà cô sau khi tan học liền thường xuyên bị nhốt một mình ở nhà, khi đó cô ấy bất quá cũng chỉ mới sáu bảy tuổi. Trong nhà vừa lại không có mua TV cho nên vừa đến khi trời tối thì cũng nhanh chóng chui vào trong chắn nhưng lại không ngủ được.
Nghe tiếng TV cách vách, ở trong đó lại đang chiếu phim hoạt hình, cho nên khi đó tâm nguyện lớn nhất của cô chính là mua được một cái TV.
Lúc ấy hắn nghe từng câu mà cảm thấy đau lòng, liền hỏi "Vậy em không sợ sao?"
"Sợ chứ." Cô cười nói "mẹ em mỗi lần trước khi đi sẽ bóc mấy hạt đậu đặt trong một cái đĩa rồi nói với em rằng, đừng sợ cây đậu sẽ nảy mầm và mẹ sẽ trở lại. Chờ đến khi em tỉnh ngủ cũng đã sáng ngày hôm sau, cây đậu thực sự nảy mầm và mẹ cũng đã sớm trả lại, đã thay em làm điểm tâm."
Lần đó hắn nóng rần lên, cô lại không thể không rời đi. Lúc gần đi tất cả mọi việc đều không muốn xảy ra, ước chừng là con của mình đã đả động đến cô, cô lấy ra một bình đánh sữa đậu nành bình thường, tiện tay liền đem mấy hạt đậu đặt ở trong đĩa, rót một chút nước trong rồi nói với hắn "Chờ cây đậu này nảy mầm, em sẽ trở lại, khi đó bệnh của anh cũng khá hơn rồi."
Cô chờ hắn ngủ, liền rón rén rời đi. Hắn mơ mơ màng màng ngủ, khi tỉnh lại thì đi đến cửa nhìn xem. Mà mấy hạt đậu trong cái đĩa kia cũng chỉ là phình to ra một chút, cũng không có nảy mầm. Hắn cứ như vậy nửa mê nửa tỉnh, mãi cho đến sáng ngày thứ hai đã bớt nóng, người mệt mỏi giống như là suốt cả đêm không có ngủ, mà hạt đâu trong đĩa rút cuộc cũng hiện lên những chồi non béo núc ních.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!