Chương 5: (Vô Đề)

Thay đổi mấy lần giao thông công cộng mới đến được cửa hàng, dọc theo đường đi đã rất nhanh chóng mong tới kịp nhưng là như cũ vẫn đến muộn. Vừa vào đến cửa hàng Đàm Tĩnh liền chứng kiến Vương Vũ Linh hướng cô nháy mắt, cô còn chưa rõ chuyện gì thì quản lý trực ban đã thấy cô, nghiêm mặt nói "Đàm Tĩnh, làm sao cô lại đến muộn?"

Đàm  Tĩnh có điểm mơ màng nhưng đúng là xác thực đến muộn là không nên, vì vậy cô cúi đùa nói "Thực xin lỗi."

"Nói xin lỗi có thể không tuân theo chế độ sao?" Trực ban quản lý vẻ mặt lạnh băng sương "Tháng này cô đã đến muộn ba lươt, theo như quy định trừ tất cả tiền thưởng."

Đàm Tĩnh kinh ngạc một chút, quản lý trực ban còn nói "Ngày hôm qua cô xin nghỉ cả một ngày, theo quy định của công ty đã khấu trừ tiền lương của ngày đó, còn có ngày mai cô phải đi làm cả ngày."

Đàm Tĩnh bị những chuyện tình liên tiếp này làm cho có điểm mơ hồ, quản lý trực ban bình thường đối với cô coi như không tệ bởi vì cô làm việc rất chịu khó, chưa bao giờ nghĩ tới lười biếng. Ngày hôm qua khi cô nói với quản lý trực ban thì hắn cũng ăn nói rất khách khí. Như thế nào đột nhiên thoáng một cái thái độ lại có thể chuyển biến như vậy?

Quản lý trực ban nhìn cô ngẩn người tại đó, tựa hồ càng tức giận "Còn không thay quần áo đi làm việc."

Cô vội vội vàng vàng đi vào phòng thay quần áo, thay đổi đồng phục làm việc đi ra. Sau khi giao ca với nhân viên thu ngân buổi sáng xong, cô bắt đầu mở máy thu tiền ra kiểm lại.

Phần công việc này buồn tẻ mà không thú vị nhưng chính cô đã làm sáu năm. Từ một cửa hàng nhỏ đổi thành một cửa hàng khác lớn hơn, quen biết rất nhiều đồng nghiệp đã đi làm ở nơi khác, hoặc là đã kết hôn. Chính là cô cùng Vương Vũ Linh, vẫn còn như cũ làm công việc ở đây. Bất kể như thế nào, phần công việc này không cần dầm mưa dãi năng, mặc dù đứng mấy giờ khiến cho chân thường bị phù vì đứng nhiều nhưng tiền lương mỗi tháng rất ổn định.

Cô không có văn bằng đại học, có thể tìm được công việc cũng chỉ có thể như thế này, tiền mặc dù vĩnh viễn cùng không nhiều nhưng so với không có cơm ăn thì cũng tốt hơn nhiều, cho nên cô rất quý trọng công việc này. Quản lý trực ban không biết vì cái gì, cả buổi chiều đều nghiêm mặt, hơn nữa vẫn đứng cạnh quầy thu ngân, ngay cả Vương Vũ Linh cũng không dám tranh thủ thời gian mà đến nói chuyện với cô.

Vì đi làm muộn nên mãi đến khi vào trong phòng thay quần áo đổi về quần áo của mình, Vương Vũ Linh mới hỏi cô "Ánh mắt của cậu làm sao vậy? Ngày hôm qua ngủ không ngon sao? Còn có, cậu hôm qua xin nghỉ để làm gì? Đồn công an tìm cậu làm cái gì vậy?"

Đàm Tĩnh biết rõ Vương Vũ Linh là người lầm lỳ ít nói nhưng khi bùng phát lên thì cũng rất dữ dội, nghe đến chuyện của Tôn Chí Quân nhất định lại khuyên cô ly hôn, cho nên cô vẫn quyết định che dấu "Không có gì."

"Xảy ra chuyện gì cậu còn muốn gạt tớ nữa sao?" Vương Vũ Linh có điểm tức giận "Cậu còn hay không coi tớ là bạn bè?"

Đàm Tĩnh đổi chủ đề, cô trên đường từ bệnh viện về cửa hàng đã lo lắng mang theo tiền mặt không an toàn, vì thế giữa đường đi cô vào ngân hàng một chuyến, đem số tiền đó gửi vào. Nguyên nhân cũng vì vậy cho nên cuối cùng mới đến muộn, cô đem sổ tiết kiệm cho Vương Vũ Linh nói "Cái nà hay là tạm thời gửi ở chỗ của cậu vậy."

Vương Vũ Linh mở cuốn sổ tiết kiệm ra xem nhưng vừa mới mở ra nhìn thấy số tiền trong đó, sợ hết hồn hỏi lại "Làm sao cậu đột nhiên lại có nhiều tiền như vậy? Nơi nào mà có ?"

Đàm Tĩnh cũng không lên tiếng, Vương Vũ Linh biết rõ tình tính của cô, lắc đầu đem sổ tiết kiệm thu lại rồi nói "Nếu không phải là tớ biết cậu đã nhiều năm như vậy, nhất định cho rằng cậu ngày hôm qua đi làm cướp a. Tiền lương còn chưa có phát, cậu tìm đâu ra công việc để có hơn 1 vạn nhân dân tệ trong thời gian ngắn thế chứ…. Đây là phí phẫu thuật cho Bình Bình đi?"

"Đây là số tiền tớ mượn của người khác, có lẽ không tới hai ngày thì phải dùng hết." Thời điểm Đàm Tĩnh nhíu mày, mi mắt đã có nếp nhăn nhàn nhạt rồi "Phí phẫu thuật cho Bình Bình còn kém xa lắm.." cô thở dài, nói không nên lời.

Vương Vũ Linh biết rõ chỉ cần vừa nhắc tới bệnh của Tôn Chí Bình thì tâm sự của Đàm Tĩnh càng nặng nề. Cô cũng không có biện pháp khuyên lơn, càng không có cách nào giúp Đàm Tĩnh, chỉ có thể vỗ vỗ lưng của cô "Đi thôi, tớ cùng Lương Nguyên An có việc muốn nói rồi mời cậu ăn cơm tối. Chúng ta trước tiên đi đón Bình Bình."

Đàm Tĩnh cơm trưa cũng không có ăn, vừa nghe được lời nói của Vương Vũ Linh mới phát giác đói bụng. Cô thẹn thùng vì luôn chiếm tiện nghi của bạn bè, vì vậy bèn nói "Cùng nhau ăn cơm thì có thể, chúng ta đợi giao ca xong đã. Bất quá vì cái gì cậu muốn cùng với Lương Nguyên An cùng nhau mời khách? Chẳng lẽ…" cô nói đến đây, rút cuộc mới cười cười.

Vương Vũ Linh lại vỗ lên lưng cô một cái rồi nói "Chán ghét! Hôm ay tớ vô luận như thế nào cũng phải mời cậu ăn cơm. Cậu nhất định đã quên hôm nay là ngày mấy."

Đàm Tĩnh sửng sốt một chút, cẩn thận suy nghĩ một chút nhưng như cũ cũng không nghĩ tới. Ngược lại Vương Vũ Linh nhịn không được nói "Hôm nay là sinh nhật của cậu mà. Sinh nhật cậu đều quên. Cậu xem bản thân cậu một chút đi, suốt ngày bận cái gì thế chứ?"

Đàm Tĩnh ngược lại không nghĩ tới hôm nay là sinh nhật của mình, cô cũng xác thực vì loay hoay mà quên mất. Hai ngày nay đi tới đồn công an rồi lại đi tới bệnh viện, lại còn gặp được Nhiếp Vũ Thịnh, cô cảm thấy cuộc sống liền giống như một dòng nước chảy xiết, mỗi lần một cơn sóng đánh tới chính là tai họa ngập đầu. Cô đau khổ giãy giụa, chỉ cần nước chảy bèo trôi, căn bản cũng không có khí lực dư thừa chú ý đến những chuyện khác nữa.

"Sinh nhật vui vẻ." Vương Vũ Linh cười nói "Cho nên hôm nay mời cậu ăn cơm. Đi thôi. Nhanh đi đón Bình Bình."

Nơi ăn cơm là quán ăn nhỏ mà bọn họ thường lui tới, ba người lớn cùng một đứa trẻ chọn bốn món ăn cùng một chén súp lớn, quán ăn nhỏ cũng đã đầy khách. Đàm Tĩnh không có ăn cơm trưa, lúc này đã sớm đói lả rồi, chỉ dùng súp để lót dạ, sau đó dụ dỗ Tôn Bình ăn cơm. Tôn Bình rất hiểu chuyện, chính mình cầm cái muỗng ăn từng ngụm đến hết, chỉ là trên mặt dính nhiều hạt cơ, chọc cho Vương Vũ Linh cười không ngừng.

Cầm khăn giấy lau mấy hạt cơm trên mặt rồi nói "Tiểu suất ca ngày càng đẹp trai, lớn lên cưới dì Vương được hay không?"

Đôi mắt to đen lúng liêng của Tôn Bình nhìn cô sau đó lắc đầu "Cháu lớn lên sẽ không cưới dì."

"Vậy cháu cưới ai nha?"

"Cháu cưới mẹ, mẹ cực khổ nhất. Cháu cưới mẹ, cũng không để cho mẹ phải đi làm sau đó ngày ngày nấu cơm cho mẹ cháu ăn."

Lời nói ngây thơ chọc cha ba đại nhân đều cười đến tiền phủ hậu ngưỡng (bò ra đất mà cười, cười ngất ngưỡng), Vương Vũ Linh nhiêm trang nói"Vậy cũng không được, mẹ cháu đã gả cho cha cháu rồi, cháu chỉ có thể người người khác thôi. Như thế nào, hay là cưới dì Vương đi, đên lúc đó dì Vương cũng không để ho mẹ cháu đi làm, cũng ngày ngày nấu cơm cho mẹ cháu ăn."

Tôn Bình nhíu mày lại, khuôn mặt nhỏ nhắn suy nghĩ hồi lâu rồi nói "Cháu vẫn là cưới mẹ, mẹ cực khổ nhất, hơn nữa mẹ xinh đẹp nhất."

Cái này ngay cả Lương Nguyên An cũng nhịn không được cười sặc sụa, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của Tôn Bình rồi nói "Nhỏ như vậy, cũng biết được là có xinh đẹp hay không rồi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!