Đàm Tĩnh lúc làm việc nhận được điện thoại của đồn công an, vốn điện thoại ở trong tiệm khi đang trong giờ làm việc không được dùng vào việc cá nhâ nhưng nghe nhân viện điện thoại nghe đối phương nói là đồn công an, muốn tìm Đàm Tĩnh, không khỏi sợ hãi kêu lên vội vàng tìm Đàm Tĩnh tới nghe điện thoại.
Đàm Tĩnh cũng bị sợ hết hồn còn chưa kịp nghĩ nhiều, đã nghe thấy đầu bên kia điện thoại hỏi "Cô là vợ của Tôn Chí Quân?"
"Đúng vậy." Đàm Tĩnh có điểm hơi sợ "Tôn Chí Quân đã xảy ra chuyện gì sao? Hắn làm sao vậy?"
"Hắn rất tốt, cô tới đồn công an một chuyến để làm thủ tục cho hắn."
Đàm Tĩnh cảm thấy tâm ý hoảng loạn, đúng là đầu bên kia điện thoại không có cho cô hỏi nhiều, thuận thục nói cho cô biết họ tên địa chỉ rồi liền cúp điện thoại.
Đàm Tĩnh chỉ đành phải kiên trì đi đến chỗ quản lý trực ban xin nghỉ mà vị quản lý trực ban lập tức phải điều đến tổng công ty, là người giám sát khu vực tự mình đến trong tiệm nói cho hắn biết . Đây cũng coi là một sự việt đại hỉ đi, bởi vì có thể từ cương vị quản lý trực ban tiến vào tầng quản lý của công ty, quả thực là ít lại càng ít, cả nước có vài khu lớn trên cơ bản còn không có từng nghe nói có những chuyện phá cách như vậy cho nên ngay cả trưởng cửa hàng đều đối với hắn lau mắt mà nhìn.
Quản lý trực ban mấy ngày nay tâm tình quả thực rất tốt, Đàm Tĩnh vội vàng hấp tấp hướng hắn xin nghỉ, hắn cũng không có hỏi nhiều liền đáp ứng.
Đàm Tĩnh chuyển giao ba tuyến giao thông công cộng mới tới được đồn công an, vừa vặn đến lúc họ tan việc, lính gác cửa không để cho cô đi vào. Cô gấp đến độ thẳng thắn năn nỉ "Sư phụ, tôi là xin nghỉ làm tới đây, thay đổi ba tuyến giao thông công cộng, ngày mai còn phải đi làm nếu là ngày mai tôi lại đến, nếu là ngau mai lại phải tới thì tôi có thể không đến được, anh để cho tôi vào đi."
Lính gác cửa nhìn trên trán cô mồ hôi ướt đẫm, còn dính tại đó, hai con mắt đang nhìn mình, bộ dạng rất tội nghiệp. Hắn mặc dù thường thấy đủ loại người nhưng là nhịn không được mà cảm thấy cô nương này quả thực rất đáng thương , vì vậy do dự chốc lát rồi nói "vậy tôi gọi điện thoại cho cảnh sát Trương, hỏi xem hắn tan việc chưa. Cô tìm cảnh sát Trương đúng không?"
Đàm Tĩnh gật đầu liên tục, lính gác ở cửa gọi điện thoại, nói đơn giản hai câu liền quay lại nói với cô "Nhanh lên làm đăng ký. Coi như vận khí cô tốt, cảnh sát Trương còn chưa đi về." Đem sổ đăng ký ra cho cô làm đăng ký, Đàm Tĩnh thiên ân vạn tạ, vội vội vàng vàng làm cái đăng ký, liền theo hướng dẫn của người lính gác cửa trực tiếp đi tìm phòng làm việc của cảnh sát Trương.
Đàm Tĩnh lần đầu tiên đến đồn công an, trong lòng bất ổn. lên lầu tìm được phòng làm việc rồi nhưng vẫn đứng ở cửa nhìn vào bên trong căn phòng làm việc lớn, có mấy người cảnh sát vẫn còn đang ở trong nên cô cả gan đành hỏi "Xin hỏi, vị nào là cảnh sát Trương?"
"Trương Minh Hằng, có người tìm." Có vị cảnh sát gọi một tiếng, cảnh sát Trương đáp ứng xoay người lại đánh giá cô một cái rồi nói "Cô là vợ của Tôn Chí Quân?"
Đàm Tĩnh gật gật đầu, cảnh sát Trương bèn nói "Tôn Chí Quân đánh nhau gây chuyện với người ta, đem sống mũi người đó đập nát, bây giờ người ta báo án, chờ kết quả nghiệm thương có rồi, ấn theo điều lệ trị an mà xử, khả năng Tôn Chí Quân phải lưu lại đây chừng 15 ngày."
Đàm Tĩnh trong đầu "ong" lên một tiếng, chỉ cảm thấy trước mặt một mảnh trắng xóa, thân thể mềm nhũ của cô cơ hồ muốn ngất đi, cô phải chống tay vào tường mới miễn cưỡng đứng vững "Anh ấy làm sao lại đánh nhau với người ta…"
"Cô hỏi tôi thì tôi hỏi ai bây giờ?" Cảnh sát Trương nói "Nghe nói người bị thương là đồng nghiệp của hắn, một đại nam nhân như thế nào cũng biết vung quả đấm đánh người?" Nói xong hắn hướng trong góc chỉ một cái, Đàm Tĩnh lúc này mới nhìn thấy Tôn Chí Quân thì ra là bị còng ở trên ghế, cúi đầu không nói chuyện, càng không ngẩng đầu lên. Trên người còn mặc đồng phục làm việc, chỉ là trên đồng phục làm việc còn có vết máu loang lổ, cũng không biết là trên người hắn bị người ta làm bị thương ở đâu mà vẫn đánh người kia bật máu.
Đàm Tĩnh trong lòng vừa vội vừa giận, chỉ cảm thấy tay chân luống cuống. Cảnh sát Trương nói "Hỏi trong nhà hắn phương thức liên lạc như thế nào mà hắn cái gì cũng không chịu nói, cuối cùng vẫn là tại công ty nhân lực của bộ tài nguyên tra ra được số điện thoại của cô, tiền thuốc của đối phương như thế nào cô xem một chút xem nên làm như thế nào cho phải."
Sắc mặt Đàm Tĩnh tái nhợt, nhỏ giọng hỏi "Họ muốn bao nhiêu tiền thuốc thang?"
"Tôi làm sao mà biết tiền thuốc thang bao nhiêu?" Cảnh sát Trương vừa bực mình vừa buồn cười mà nói "Cái tên Phùng Cánh Huy kia bị đả thương vẫn còn ở bệnh viện … coi như quên đi, cô tốt nhất là làm đến cùng, tôi chỉ cho cô một con đường. Cô đi đến bệnh viện tìm cái người tên Phùng Cánh Huy kia, đem tiền thuốc thang gì bồi thường cho người ta, nếu là hắn không truy cứu mà nói chồng cô cũng không cần phải ở lại đây."
Tới bây giờ Đàm Tĩnh mới hiểu, vốn là cô cũng không ngốc, chỉ là chuyệt đột nhiên phát sinh khiến cô bối rối. Nghe được lời cảnh sát Trương nói, biết rõ hắn là hảo tâm chỉ điểm cho cô nên cô vội vàng luôn miệng nói cảm ơn. Tôn Chí Quân từ sau khi Đàm Tĩnh vào cửa đến giờ ngay cả đầu cũng chưa từng ngẩng lên, lúc này lại ném ra một câu "Tôi không có tiền bồi thường."
Cảnh sát Trương giận quá hóa cười, nói " Thật có thể nhịn a, đánh cho người ta thành ra thé còn không có tiền bồi thường. Không có tiền bồi thường làm sao anh còn đi đánh người thế hả?"
Đàm Tĩnh một cơn chua xốt cũng không cố nhiều lời, chỉ lôi kéo cảnh sát Trương mà nói "Ngài đừng chấp nhặt anh ấy, tôi đi bệnh viện."
Cảnh Sát Trương thấy mắt cô đều đỏ, nhìn lại bộ dạng của Tôn Chí Quân một chút, đối với loại tình cảnh như thế này hắn hiểu cũng không ít. Hắn tại đồn cảnh sát này làm việc, gặp qua nhiều loại vợ chồng, bình thường người chồng bên ngoài chọc người ta gây sự, cuối cùng còn phải để người vợ một thân yếu đuối nhảy ra giải quyết hậu quả. Hắn sinh lòng đồng tình vì vậy đem địa chỉ bệnh viện nói cho Đàm Tĩnh, còn nói "Theo tôi mà nói, cô không nên để ý tới việc này, cho hắn ở đây qua 10 ngày nửa tháng cũng tốt, cho sửa cái tính đi."
Đàm Tĩnh bấm bụng bấm dạ hướng cảnh sát Trương cảm ơn, liền đi tới bệnh viện.
Mặc dù trời đã xuống núi nhưng là thành thị khó nhịn được vẫn khoác chiếc áo nóng như cũ, Đàm Tĩnh mặc dù có nghĩ nhưng khi đi tới bệnh viện sau suy nghĩ kỹ lại một chút, chạy đến con phố đối diện bệnh viện mua một giỏ nước trái cây trước. Giỏ trái cây cận bệnh viện đương nhiên là rất đắt nhưng cô cũng bất chấp. Bệnh viện có số lượng máy điều hòa gấp đôi trong các phòng khám, chri là nhiều người, mùi mồ hôi lẫn vào trong mùi thuốc khử trong bệnh viện càng làm cho người cảm thấy khó chịu.
Bệnh viện quá lớn, Đàm Tĩnh hỏi này nọ mới có thể tìm được phòng theo dõi của khoa ngoại. Đúng lúc vợ Phùng Cánh Huy đến bệnh viện đưa cơm, hai người đang ngồi trên giường ăn cơm.
Đàm Tĩnh sợ hãi đi tới giải thích rõ thân phận cùng mục đích đến đây của mình, Phùng Cánh Huy không nói gì nhưng vợ của Phùng Cánh Huy vừa nghe cô nói là người thân của Tôn Chí Quân thì đem chiếc đũa quăng ra, liền nhảy dựng lên mắng to " Chồng của cô bị bệnh thần kinh à! Vô duyên vô cớ liền vung nắm đấm đánh người. Đem sống mũi của chồng tôi đập gãy nát! Tôi cho cô biết! Đồn công an nói, có thể đi pháp viện tố cáo hắn có ý gây thương tích. Lần này tôi và các người không xong đâu.
Chồng tôi đang là một người lành lạn, bị các người đánh thành như vậy phải nằm nửa tháng trong bệnh viện, các người chờ bị kiện đi."
Đàm Tĩnh chỉ có thể trưng ra khuôn mặt tươi cười, đem tất cả số tiền mang theo trên người móc ra nói "Tôi là tới gửi tiền thuốc tháng, xin lỗi phải để cho anh chị ứng trước tiền thuốc rồi, tôi cũng không biết bệnh viện tính phí bao nhiêu tiền, hôm nay ra ngoài vội quá, sổ tiết kiệm không mang trên người, số tiền này hai người hãy cầm trước, tôi biết là vẫn chưa đủ nên ngày mai tôi đi ngân hàng rút tiền rồi sẽ đưa tới gửi cho hai người."
"Ai muốn tiền thối của cô." Vợ Phùng Cánh Huy dùng sức đẩy cô, cầm lấy giỏ nước trái cây cô đặt ở trên bàn hướng trong tay cô nhét lấy, cứng rắn đẩy cô ra cửa. Phòng theo dõi có mấy chiếc giường bệnh, lại đang đúng giờ ăn tối, bệnh nhân rồi người nhà bệnh nhân đều nhìn chằm chằm vào màn kịch này. Đàm Tĩnh lại vừa vội vừa túng quẫn, cô vốn là bất thiện tại cầu người, cầm lấy giỏ trái cây kia chỉ là tiến thoái lưỡng nan.
Vợ Phùng Cánh Huy cũng không để ý đến cô, phối hợp ngồi xuống ăn cơm, ngược lại Phùng Cánh Huy ngẩng đầu nhìn cô vài lần lại khiến cho vợ hắn càng thêm tức giận, cả giận nhà nói "Nhìn cái gì vậy? Nhìn thấy vợ người ta xinh đẹp mà liền mềm lòng đi? Không trách được chồng người ta đánh dập sống mũi của mình, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!