Chương 3: (Vô Đề)

Từ sau lần Tôn Chí Quân đem đồ đạc trong nhà lật tung lên ngổn ngang, Đàm Tĩnh đã cảm thấy đem sổ tiết kiệm đặt ở nhà là không an toàn. Cô đem sổ tiết kiệm giấu cực kỳ nghiêm mật nhưng dù có nghiêm mật máy cũng luôn lo lắng bị Tôn Chí Quân tìm được. Số tiền kia đều là cô từng chút từng chút một tiết kiệm từ đồng lương ít ỏi giành cho cuộc sống của cả ba người.

Cô nghĩ tới nghĩ lui, dự định không đem số tiết kiệm để ở trong nhà, vì vậy cùng Vương Vũ Linh nói xem có thể hay không đem sổ tiết kiệm đặt ở chỗ cô ấy.

Vương Vũ Linh bình thường không thích nhất cách làm người của Tôn Chí Quân, nghe được cô vừa nói như vậy liền đoán được bảy tám phần, nói "Hắn lại đòi cậu tiền sao?"

Đàm Tĩnh không có lên tiếng, chỉ dùng chiếc đũa chọc chọc vào trong bát mì. Cô cùng Vương Vũ Linh đều làm ca chiều mà bây giờ còn chưa tới giờ làm việc nên hai người vào quán nhỏ tại đầu hẻm ăn tạm bát mì. Mỗi lần làm ca chiều thì luôn chưa kịp ăn cơm ở nhà nên đều là ăn tùy ý ở ben ngoài như thế này sau đó lại vào trong cửa hàng thay quần áo đổi ca.

Vương Vũ Linh nói "Loại đàn ông này cậu còn muốn sống chung làm cái gì? Cũng không hướng trong nhà lấy tiền thì cũng muốn đòi cậu tiền."

Trước khi bọn họ kết hôn thì cô cùng Vương Vũ Linh mướn chung một phòng hai người ở cho nên Vương Vũ Linh đối với tình hình của bọn họ đều vô cùng hiểu rõ. Cũng vì đoạn thời gian mướn chung phòng kia mà Vương Vũ Linh vô cùng thông cảm cho Đàm Tĩnh nhưng đồng tình của cô cũng không thể mang đên những trợ giúp quá lớn cho Đàm Tĩnh được.

Lúc này gặp Đàm Tình hạ mí mắt xuống không nói lời nào, Vương Vũ Linh lại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép "Cậu thật sự là người hay mềm lòng. Nếu là tớ đã sớm cùng hắn ly hôn rồi."

Đàm Tĩnh lúc này mới nói "Hắn cũng không phải là luôn như vậy, là hai năm qua mới biến thành như vậy."

Vương Vũ Linh không lên tiếng, Tôn Chí Quân khi vừa mới bắt đầu đối với Đàm Tĩnh cũng còn thật là khá, đặc biệt là thời gian Đàm Tĩnh còn ở cữ, Tôn Chí Quân một mình bận bịu ngược xuôi vừa phải đi làm lại muốn chiếu cố Đàm Tĩnh cùng con trai. Thường xuyên sau khi về nhà vội vội vàng vàng giặt tả, sau đó chạy đến chợ rau mua thức ăn. Khi đó Đàm Tĩnh không thể đi làm, Tôn Chí Quân thu vào cũng không nhiều, Vương Vũ Linh đã từng gặp Tôn Chí Quân ở chợ rau cùng người bán cá vừa đấm vừa xoa để mặc cả vì muốn mua con cá trích ngon một chút trở về hầm súp cách thủy cho Đàm Tĩnh uống. Bằng lương tâm mà nói, Vương Vũ Linh cảm thấy khi đó Tôn Chí Quân còn là một người chồng cùng một người cha tốt. Nhưng về sau hắn ham mê uống rượu cùng đánh bài, cuộc sống của Đàm Tĩnh dần dần khó chịu.

Vương Vũ Linh xưa nay là người nhanh mồm nhanh miệng, lại là người có tính tình bộc trực vừa nhìn thấy nói đến Tôn Chí Quân mà Đàm Tĩnh liền không lên tiếng, cô liền nhíu mày nói thẳng "Haiz, tớ đôi khi nói cũng không hay ho gì cho lắm. Cậu muốn để ở chỗ của tớ thì cứ để lại đó đi, dù sao tớ sẽ không hỏi cậu tiền phí bảo quản đâu. Chính là đem mật mã giữ gìn kỹ nếu như bị ăn trộm trộm đi tớ cũng không chịu trách nhiệm."

Đàm Tĩnh cười cười nói "Cảm ơn."

Vương Vũ Linh liếc mắt nói "Thật là mệt mỏi."

Các cô ăn xong mì liền trực tiếp đi đến cửa hàng đi làm. Mới vừa thay xong quần áo chỉ nghe thấy quản lý trực ban nói "Hôm nay tất cả mọi người đều phải lấy tinh thân. Tình hình là như thế này, hôm nay tổng công ty chủ quán muốn đi qua dò xét."

Nơi họ làm việc là một đại lí lớn, quản lý nghiêm khắc, mỗi tháng tổng công ty cấp các chủ quản thay phiên nhau không định kỳ kiểm tra thí điểm dò xét các đại lí lớn. Bởi vì loại dò xét này rất thường gặp cho nên nhân viên làm công trong tiệm cũng không quá để ý, vẫn làm việc như ngày bình thường. Lúc xế chiều, trong cửa hàng không có nhiều khách lắm liền thấy một người phụ nữ tầm trung niên vào chọn bánh mì.

Bởi vì các quầy hàng trong cửa hàng đều là để mở, nhất là quầy bánh mì đều là thủy tinh hữu có làm thành trong suốt ngăn cách, khách hàng có đôi khi tự chính mình cầm lấy cái bánh mà mình chọn. Mà những chiếc bánh ngọt có trang trí hoa được cắt miếng, bình thường bởi vì tương đối dễ dàng làm hư hình dạng cho nê cố ý đặt ở bên trong tủ lạnh. Vương Vũ Linh vừa nhìn thấy khách hàng đi tới liền cười mời đến "Chị muốn bánh ngọt loại gì? Tôi giúp chị chọn."

Người phụ nữ trung niên kia không để ý đến Vương Vũ Linh, trực tiếp đi đến mở cửa tủ lanh, Vương Vũ Linh tay mắt lanh lẹ vội vàng giúp bà ấy mở cửa, còn nói "Chị muốn cái bánh ngọt kia, tôi giúp chị lấy."

Người nọ không để ý đến cô ấy, trực tiếp cầm cái kẹp đi kẹp bánh ngọt. Chiếc bánh này mởi mẻ lại đặc biệt xống, thời điểm kẹp nó phải cần có kỹ xảo thật tốt mà vị khách hàng kia không có kinh nghiệm gì, một tay cầm cái kẹp, một tay cầm cái khay vừa rồi gắp lên một miếng, cò chưa kịp bỏ vào khay, liền "pằng" một tiếng rơi trên mặt đất.

Vương Vũ Linh thấy thế, vội vàng cầm khăn lau cùng khay tới thu thập. Người nọ tựa hồ cũng cảm thất thật là không thú vị, nhân viên cửa hàng ở bên cạnh cô ta đi tới thay cô ta gói bánh ngọt, đi đến quầy thu ngân tình tiền. Vương Vũ Linh vốn trong lòng tức giận, thấy cô ta đi đến tính tiền thì để khăn lau xuống đi tới chỗ Đàm Tĩnh nói "Đàm Tĩnh, cậu thu tiền hai chiếc bánh ngọt."

Đàm Tĩnh ngơ ngác một chút, xem trong khay chỉ thấy một chiếc bánh ngọt, vẫn không nói gì nhưng người phụ nữ trung niên kia đã đứng gào lên "Dựa vào cái gì lại thu tiền hai chiếc bánh ngọt."

"Khi chị mở tủ lạnh, tôi liền hỏi chị muốn chiếc bánh ngọt kia thì tôi thay chị lấy. Chị không để ý tới tôi, kết quả khi cầm lấy lại không cẩn thận để bánh ngọt rơi trên mặt đất…"

"Tôi lại không phải cố ý, dựa vào cái gì bắt tôi bồi thường."

"Chị lấy bánh ngọt để rơi trên mặt đất, chị không bồi thường chẳng lẽ bảo tôi bồi thường sao?"

"Cô nói đây là tiếng người sao? Tôi lại không phải cố ý lấy hết , chiếc bánh ngọt rơi trên mặt đất đó ai biết các ngươi có thể hay không đem nhặt lên bán." Người phụ nữ trung niên thẹn quá hóa giận "Chiếc bánh ngọt này tôi không cần nữa."

Vương Vũ Linh giữ chặt không để cho cô ta đi, nhất thời hai người tranh chấp khá lớn, trực ban quản lý cũng đã đi tới, người phụ nữa trung niên kia liền kêu lên "Các ngươi đây là thái độ gì? Mua cái bánh ngọt còn cậy mạnh mà ép mua bán sao? Tôi muốn lên cục công nghiệp và thương mại nói chuyện với các người đi."

"Cô cứ đi mà nói đi? Cô cứ đi đâu tùy tiện mà nói" Vương Vũ Linh là người có tính tình nóng giận nói "Dù sao chiếc bánh ngọt này cũng là cô làm rơi trên mặt đất, cô phải bồi thường."

"Cô lôi kéo tay tôi làm cái gì? Buông tay?"

"Tôi thả tay để cho cô chuồn đi sao? Chị đem thanh toán tiền cái bánh ngọt thì tôi sẽ thả tay."

Người phụ nữ trung niên kia lập tức miệng chửi ầm lên, mắng rất khó nghe. Chuông cửa vừa vang lên, trong cửa hàng tiến thêm vào vài vị khách, quản lý trực ban sợ Vương Vũ Linh lại cùng khách hàng khắc khẩu, mạnh miệng một chút ý bảo Vương Vũ Linh đi ra đón tiếp khách, chính mình ôn tồn trấn an khách hàng "Như vậy đi, mặc dù chiếc bánh ngọt rơi trê mặt đất đúng là trách nhiệm của chị nhưng chúng tôi lần này cũng không cần chị bồi thường.

Còn chiếc bánh ngọt này đã từ tủ lạnh lấy ra hơn nữa cũng đã đóng gói cho chị, chị liền giao tiền chiếc bánh ngọt này thì có thể đi được."

Người phụ nữ trung niên kia thấy mấy vị khách đều đang nhìn bên này, càng thêm làm  cao thêm "Miếng bánh ngọt ta cũng không cần nữa. Vừa rồi không phải người kia đẩy tôi thì tôi cũng sẽ không đem bánh ngọt làm rơi trên mặt đất. Tôi hôm nay cũng không mua bánh ở chỗ các người nữa. Các người còn có thể cưỡng ép tôi hay sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!