"Giám đốc Thịnh, có chuyện tôi muốn hỏi anh." Cô theo bản năng tín nhiệm Thịnh Phương Đình, bởi việc hắn làm đều đâu vào đấy, khiến người ta ấn tượng hắn rất bình tĩnh, hắn có bản lĩnh như vậy thì nhất định có thể giúp cô được.
Thịnh Phương Đình cảm giác chuyện không bình thường, vì vậy hắn cố ý đóng cửa phòng bệnh lại mới hỏi Đàm Tĩnh, "Là chuyện gì vậy ?"
"Con trai tôi Tôn Bình, có lẽ anh đã gặp qua rồi."
Thịnh Phương Đình gật đầu, nhìn sắc mặt cô tái nhợt, toàn thân run rẩy, vì vậy giống như khích lệ hỏi, "Là chuyện làm phẫu thuật sao ? Cô cảm thấy mức độ mạo hiểm quá cao ?"
"Không phải, bây giờ cha ruột thằng bé muốn đòi quyền giám hộ thằng bé từ tôi…"
Thịnh Phương Đình hơi sửng sốt một hồi, mới hiểu được ý tứ những lời này của cô. Cô quả là một người phụ nữ giống như ẩn số, cha ruột và chồng của con cô không phải là cùng một người sao ? Hắn hỏi , "Đó là theo ý tứ mà tôi hiểu sao ?"
Đàm Tĩnh gian nan gật đầu, "Ông của con trai tôi rất có tiền, bọn họ đồng ý cho tôi một trăm vạn, nhưng lại muốn tôi từ bỏ tất cả quyền lợi, ngay cả quyền lợi được thăm hỏi cũng phải buông tha."
Người giàu sang làm việc thì phần lớn đều muốn sạch sẽ dứt khoát, không lưu lại bất cứ hậu hoạn nào, Thịnh Phương Đình đã đoán ra hơn phân nửa chân tướng. Hắn gần như tự giễu mà cười cười, hỏi , "Vậy cô đồng ý chưa ?"
"Tôi không muốn…" Đàm Tĩnh như sắp điên mất, "Tôi đã cho là tôi có thể làm được, nhưng bây giờ lại phát hiện căn bản tôi không thể làm được… Tôi không muốn…"
"Vậy cô muốn thế nào ?"
"Tôi muốn cho con chữa bệnh… Nhưng thằng bé vẫn muốn đi theo chúng tôi…"
"Lúc nãy cô nói đối phương rất có tiền…"
"Đúng vậy, bọn họ phái luật sư đến."
Thịnh Phương Đình do dự môt chút rồi nói, "Cô có nguyện ý nói cho tôi biết, đối phương là ai không?"
"Tập đoàn Đông Viễn, Nhiếp Viễn Đông, ông của thằng bé."
Tại sao trong tích tắc, Đàm Tĩnh cảm thấy khuôn mặt Thịnh Phương Đình ở dưới ánh sáng mặt trời tối sầm lại, bong râm của cửa thông gió làm cho cô không thể nhìn thấy vẻ mặt của hắn. Cô chỉ tràn đầy hi vọng nhìn hắn, "Giám đốc Thịnh, tôi không quen biết ai cả, anh có bản lĩnh như vậy. "
"Nhiếp Viễn Đông của tập đoàn Đông Viễn…" Thịnh Phương Đình chậm rãi hỏi một câu, "Cô muốn tranh giành quyền giám hộ đứa trẻ sao?"
"Đúng vậy, tôi không có biện pháp mất đi đứa trẻ này."
"Vậy thái độ của cha ruột thằng bé ra sao?"
Tâm Đàm Tĩnh đã sớm loạn như ma, cô không thể tiếp tục nghĩ đến Nhiếp Vũ Thịnh, nếu nghĩ đến hắn cô sẽ điên lên mất, cô lầm bầm nói, "Tôi không biết…"
"Rao giá trên trời, rơi xuống đất trả tiền." Thịnh Phương Đình đột nhiên cười cười, "Đây là quy tắc cơ bản nhất trong đàm phán, cô muốn quyền giám hộ, như vậy thì tuyệt đối không thể nói với đối phương, cô chỉ cần quyền giám hộ được."
Đàm Tĩnh mê mang nhìn hắn, Thịnh Phương Đình nói:, "Tập đoàn Đông Viễn tại Hồng Kông nếu đưa ra thị trường, thì giá trị đã vượt quá một trăm hai mươi tỷ đô la Hồng Kông rồi, Nhiếp Viễn Đông lại còn vô số tài sản riêng, trước mắt Nhiếp Vũ Thịnh là người thừa kế hợp pháp duy nhất của ông ta. Trận chiến này cô nhất định phải đánh, hơn nữa phải đánh thật mạnh mới được.
Yêu cầu đối phương trả cho thằng bé tiền nuôi dưỡng từ lúc sinh ra cho đến bây giờ, còn nữa phí phẫu thuật chữa bệnh tương lai sẽ rất nhiều, cùng với phí tổn tinh thần nhiều năm do bị vứt bỏ. Trừ bấy nhiêu ra, yêu cầu đối phương nhất định phải tăng tỷ lệ tài sản cho thằng bé, Nhiếp Viễn Đông có 30% cổ phần tập đoàn Đông Viễn, cô liền yêu cầu phân ra một phần tỷ lệ cổ quyền cho thằng bé. Tôi sẽ giúp cô liên lạc với luật sư, để luật sư đến giúp cô nói."
Đàm Tĩnh đã không biết phải làm sao nên hỏi, "Như vậy có được không?"
"Bước đầu tiên của đàm phán, là tuyệt đối không thể để đối phương biết được cô đang nghĩ cái gì. Công phu sư tử ngoạm cũng không sao, bởi vì đối phương sẽ cò kè mặc cả."
Đàm Tĩnh tràn ngập lo lắng, "Có khi nào bọn họ sẽ bắt Bình Bình đi không?"
"Bắt đi lại càng không cần phải sợ, nếu họ bắt đi cô liền nói với người ta bọn họ chiếm con cô, tất cả dư luận đều đồng tình với kẻ yếu."
"Tôi không muốn đem chuyện này công khai…"
"Nhiếp gia cũng sẽ nghĩ vậy, dù sao cũng là con ngoài giá thú, tình huống như vậy bọn họ cũng sẽ không nguyện ý công khai đâu. Cho dù là ly hôn quan tòa phân chia tài sản, bọn họ cũng sẽ muốn an phận mà làm việc, huống chi tình huống bây giờ lại đặc biệt như vậy."
Trong lòng Đàm Tĩnh hoàn toàn rối loạn, cô lấy hai tay che mặt lại, "Tôi nên làm sao bây giờ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!