Giờ tan việc Lương Nguyên An kín đáo đưa cho Đàm Tĩnh 90 đồng tiền, một xấp tiền giấy mềm mại cũ cũ mười nguyên, hắn nói "Còn có 10 đồng anh mua thuốc rồi."
Đàm Tĩnh vừa định từ chối, Lương Nguyên An đã huýt sáo đến phòng thay quần áo. Vương Vũ Linh nhìn cô chần chừ do dự đứng ở nơi đó bất động, nhịn không được nói "Cậu hãy cầm đi. Có thể mua thêm thức ăn cho vài ngày đấy."
Đây đúng là lời nói thật. Đàm Tĩnh yên lặng đem tiền bỏ vào trong túi áo. Bởi vì không có tiền nên tất cả các nhà trẻ cũng không chịu thu nhận Tôn Chí Bình. Lúc Đàm Tĩnh đi làm việc luôn đem con gửi cửa hàng nhà bà Trần cạnh nhà, sau đó mỗi tháng đưa cho bà Trần 600 đồng tiền. Bà Trần là người phúc hậu, đối với trẻ con vô cùng tốt, có đôi khi Đàm Tĩnh đi làm về khuya, chưa kịp đi tới đón con thì bà Trần luôn chiếu cố đứa nhỏ hộ cô đến qua đêm.
Đàm Tĩnh cảm giác thấy băn khoăn cho nên luôn cho cháu gái nhỏ bà Trần ít đồng mua chút đồ ăn vặt hoặc nước trái cây gì đó. Tưởng mất tiền nay lại được 90 đồng, có thể thêm tiền ăn vài ngày. Có nên cầm hay không 90 đồng này làm cho cô do dự trong chốc lát, cũng không muốn nghĩ ngợi nhiều nữa.
Cô đã ném qua quá nhiều đau khổ khi không có tiền, mọi người luôn nói một đồng tiền khó bằng một gói khi no, huống chi là 90 đồng.
Hôm nay cô làm ca sáng, ba giờ chiều đã tan ca. Cô đi đến trước trường học mua chút thức ăn, mua một chút thịt cá dự định trở về làm thịt kho tàu cải thiện bữa ăn cho con cô. Kỳ thật con cô ăn cái gì cũng gầy nhưng chỉ cân điều kiện cho phép, cô luôn tận lực nghĩ biện pháp làm cho con cô có thể ăn ngon hơn. Trước kia thân thể của mẹ cô không tốt cho nên cô từ nhỏ đã học nấu ăn, tài nấu nướng cũng không tệ.
Lúc trước Nhiếp Vũ Thịnh rất thích ăn cơm cô làm, cô chỉ tùy tiện làm hai món ăn nhưng hắn cũng có thể ăn hết hai chén cơm. Bộ dạng hắn ăn cơm đặc biệt nhã nhặn, ăn cái gì đều nhai kỹ nuốt chậm, duy chỉ có ăn cá thì đặc biệt nhanh, quả thực rất giống mèo nha hơn nữa có thể đem theo nhưng để ý phải sạch sẽ. Hắn ăn xong an vị ở trên ghế sofa vuốt cái bụng, không phải muốn nói vợ hắn lại đem hắn nuôi cho mập mà là " vợ à, tiếp tục như vậy anh thật sự muốn giảm cân."
Cô cảm giác mình không thể được như mong muốn, liên tiếp hai gần gặp phải hắn, làm rối loạn cuộc sống vốn yên bình lặng lẽ như nước của cô. Nhưng cần phải làm gì đây? Lại nhớ tới hắn, chỉ là tăng thêm phiền não mà thôi.
Con trai thấy cô liền rất vui mừng, rung đùi đắc ý hướng cô chạy tới. Bà Trần sợ đứa trẻ té, liền chạy theo ở phía sau một đoạn gào chậm một chút, chậm một chút. Cô cười cười ôm lấy con, hỏi "Có ngoan hay không?"
"Ngoan ngoãn lắm." Bà Trần lại nói "Hôm nay còn cùng Hồng Hồng học thêm phép trừ."
Cháu gái bà Trần – Hồng Hồng lên tiểu học, lúc làm bài tập luôn thuận tiện chỉ cho Tôn Chí Bình một chút, Đàm Tĩnh luôn vô cùng cảm kích vội vàng đem túi táo trong tay đặt lên trên bàn nói "Cái này là cho Hồng Hồng."
Bà Trần từ chối không chịu nhận "Năm ngày ba bữa đều cần dùng tiền, cháu mang về nhà cho Bình Bình ăn."
Đàm Tĩnh vừa nói "Không cần đâu" vừa ôm con lách mình ra khỏi cửa chống trộm, bà Trần bị cản ở cánh cửa, chỉ lớn tiếng gọi "Vậy cháu lần sau tới dùng cơm đi."
Đàm Tĩnh "Vâng" một tiếng, hướng bà Trần ở xa xa nói hẹn gặp lại.
Chí Bình ôm cổ cô, thật biết điều khéo vẫy tay "Hẹn gặp lại bà."
"Hẹn gặp lại."
Thời điểm ở trên xe bus rất là vui vẻ, thấy cô ôm con luôn có người sẽ nhường chỗ ngồi cho cô. Cô hết lần này đến lần khác nói lời cảm ơn rồi mới ngồi xuống, Chí bình vẫn bi ba bi bô hỏi cô một chút những vấn đề ngây thơ, cùng cô xem phong cảnh ven đường, con người, cửa hàng còn giữ lời nói để cho cô nghe, làm cho cô – một người cảm thấy chết lặng trong cuộc sống lại luôn có một tia hi vọng ở đây.
Cô ôm con một hơi bò lên lầu bốn, không khỏi thở hồng hộc. Đem con để xuống đất, đang cúi đầu tìm cái chìa khóa thì cửa sắt đột nhiên từ bên trong được mở ra. Cô không khỏi giật mình, nhìn gương mặt của Tôn Chí Quân. Cô rất khó ban ngày gặp được hắn, cũng rất khó thấy được hôm nay hắn không có say túy lúy. Hắn không có lên tiếng, mở cửa sắt ra.
Chí Bình luôn có điểm sợ hắn, đột nhiên khi nhìn thấy hắn luôn ngơ ngác, khiếp đảm nhìn hắn tựa như nhìn một người không quen biết. Đàm Tĩnh nhỏ giọng nói "Tại sao con không gọi cha ?"
"Cha."
Tôn Chí Quân hừ một tiếng, xem như trả lời. Không để ý cũng không hỏi hai mẹ con bọn họ, trực tiếp đi trở về ghế sofa ngồi.
Lúc này Đàm Tĩnh mới phát hiện trong nhà ngổn ngang, rương rồi ngăn kéo của tủ toàn bộ đều mỏ ra, phản ứng đầu tiên giống như là có ăn trộm vào nhà. Hắn nhìn Tôn Chí Bình đi dần dần đến ngồi ở trên ghế sofa, bộ dáng tức giận, cô mới hiểu được vội hỏi "Anh đang tìm cái gì?"
"Không có tìm cái gì."
Chí Bình có điểm khiếp đảm nhìn cô, chuyện cô không nguyện ý nhất chính là trước mặt con mà gây gổ cho nên luôn ít khi đón con về nhà trước thời gian, chủ yếu là để ở chỗ bà Trần rất nhiều. Cô thấy Tôn Chí Bình có vẻ mơ hồ, vội ngồi xổm xuống hỏi con "Bình Bình buồn ngủ hay không buồn ngủ, con có muốn vào phòng ngủ trưa hay không?"
Chí Bình tình nguyện gật đầu nhẹ, cô ôm con tiến vào phòng ngủ mới phát hiện trong phòng ngủ cũng bị lật tung ngổn ngang, ngay cả hộp giày dưới giường cũng đều bị lật ra. Cô đem quần áo trên giường sửa sang lại, đem con để ở trên giường, thay con đắp chăn rồi dụ dỗ "Bình Bình ngủ một lát thôi thì dậy ăn cơm tối có được không?"
Chí Bình sợ hãi nhìn cô một cái, nhỏ giọng nói "Mẹ, con không mệt."
"vậy thì chơi trong chốc lát vậy." Cô trong đám lộn xộn ở giữa nhà tìm được một chiếc xe đồ chơi hơi cũ, đó là một trong số ít những món đồ chơi của Chí Bình.
"Mẹ đi ra ngoài nói chuyện cùng cha, một mình con ở chỗ này có được hay không?"
Âm thanh của Chí Bình ngày càng nhỏ "Mẹ, mẹ đừng cùng cha gây gổ."
Cô cảm thấy rất khó chịu, con thường thấy bọn họ khắc khẩu, cho dù cô đã cố gắng muốn tránh điều đó nhưng tình tình Tôn Chí Quan kia luôn cố ý thường xuyên cùng cô cãi vã trước mặt con. Cho nên con vừa nhìn thấy tình hình không đúng liền nhạy cảm biết rõ tất nhiên sẽ lại có một hồi tranh chấp nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!