Chương 19: part 1

Edit : Khuynh Thành

Y tá Tiểu Thái trực ca đêm ở ngoại khoa tim cảm thấy rất kỳ lạ, đã sắp mười một giờ, bác sĩ Nhiếp lại đột nhiên đến đây. Hôm nay hắn không có ca đêm, có lẽ cấp cứu bên kia lại có việc nên tạm thời đi tìm hắn, nhưng lúc sáng hôm nay Phương chủ nhiệm vừa mới phát giận, các bác sĩ khác đã hạ quyết tâm, vạn nhất có ca bệnh không thể cứu được, thà rằng gọi cho chủ nhiệm nhưng cũng tuyệt đối không gọi cho Nhiếp Vũ Thịnh.

Cho nên Tiểu Thái cảm thấy thật kinh ngạc, khi hắn vội vã đi ngang qua bàn y tá, cô chào hỏi, gọi hắn một tiếng, "Bác sĩ Nhiếp", Nhiếp Vũ Thịnh ngẩng đầu nhìn cô, sau đó khẽ gật. Tiểu Thái thấy sắc mặt hắn tái nhợt khác thường, tinh thần dường như cũng vô cùng hốt hoảng, hắn lại tiếp tục cúi đầu đi thẳng đến phòng trực ban. Chẳng bao lâu sau, hắn lại từ phòng trực ban đi ra, bước vào phòng bệnh.

Một lát sau, y tá trực ca đêm khác tên Tiểu Lý đẩy thiết bị trở lại, hỏi cô, "Ca đêm nay là bác sĩ Nhiếp trực sao?"

"Không biết nữa." Tiểu Thái nhìn tấm bản dán ở mặt ngoài ngăn tủ, "Hôm nay không có ca đêm của anh ấy."

"Anh ấy ở trong hành lang đi qua đi lại bảy tám lần, tớ đi từ phòng bệnh số bảy mãi cho đến phòng bệnh số mười sáu, lúc đi ra vẫn còn nhìn thấy anh ấy xoay đi xoay lại ở đó đấy."

"Bênh nhân đó tình hình không tốt sao?"

"ICU có chút vấn đề, còn mấy thứ khác đều rất ổn định."

Các y tá xì xào bàn tán một hồi lâu, bác sĩ Lý trực ban vội vàng trở lại từ phòng phẫu thuật bên kia, còn có cả bệnh nhân vừa mới phẫu thuật xong, phòng bệnh đã đầy, chỉ có thể tạm thời sắp xếp cho ở hành lang. Bác sĩ Lý trang bị bình thở oxy và mọi thứ xong xuôi, ngẩng đầu lên nhìn thấy Nhiếp Thịnh Vũ, cũng rất bất ngờ, hỏi, "Ơ, sao cậu lại đến đây?"

Nhiếp Vũ Thịnh xoay mặt lại nhìn hắn một cái, ánh mắt giống như xuyên thấu qua hắn, rơi vào trên tường, nhưng vẫn thấp giọng trả lời vấn đề hắn hỏi, "Đến thăm bệnh nhân."

"Về nhà ngủ đi, nếu ngày mai chủ nhiệm lại phát hiện cậu ở trên giường phòng trực ban nữa, không biết sẽ xử lý như thế nào đây."

Nhiếp Vũ Thịnh ừ một tiếng, cúi đầu đi ra ngoài, đi được nửa đường, đột nhiên lại quay trở lại, đẩy cửa một phòng bệnh, tiến vào ước chừng vài phút, không biết là làm cái gì trong đó, sau đó mới bước ra, nhẹ nhàng khép cửa lại. Sắc mặt hắn trầm trọng, không nói một lời liền rời đi.

Bác sĩ Lý cũng bị hắn làm cho hồ đồ, chờ hắn đi rồi, mới hỏi y tá, "Phòng bệnh số mười là ai?"

Tiểu Thái không chút nghĩ ngợi đáp, "Hai bệnh nhân vừa phẫu thuật tim, một ca là bệnh tim bẩm sinh, một ca khác là mắc chứng phình động mạch."

"Đều là bệnh nhân của bác sĩ Nhiếp sao?"

"Ca tim bẩm sinh chính là ca bệnh lúc đầu định làm hạng mục phẫu thuật của dự án CM, về sau lại hủy bỏ. Người nhà bệnh nhân đến gây chuyện, lại còn đánh bác sĩ Nhiếp nữa." Tiểu Thái bĩu môi một cái, rất là bất bình, các y tá ở đây đều rất thích Nhiếp Vũ Thịnh, ngày hôm đó trong hành lang không biết có bao nhiêu người đã chứng kiến cảnh Nhiếp Vũ Thịnh đánh cho Tôn Chí Quân một quyền, nhưng tất cả lại trăm miệng một lời nói là do Tôn Chí Quân đánh Nhiếp Vũ Thịnh.

Thứ nhất là bởi vì xác thực Tôn Chí Quân xác thực rất đáng giận, thứ hai là vì bệnh viện gặp phải chuyện như vậy đều trên dưới một lòng, thứ ba đương nhiên là vì mị lực cá nhân của Nhiếp Vũ Thịnh.

Lúc này bác sĩ Lý mới biết người mà y tá nói là Tôn Bình, bệnh nhân đó vốn do hắn chủ trị, về sau chuyển cho Nhiếp Thịnh Vũ. Hắn vốn cảm thấy dường như có điều gì đó không thích hợp, vì vậy đến phòng bệnh số 10 nhìn thử, các bệnh nhân đề đang chìm vào giấc ngủ, người nhà cũng đã ngủ thiếp đi, cả Tôn Bình ở giường số ba mươi chính cũng vậy, chăn đã được đắp cẩn thận, thật ngay ngắn, giống như vừa rồi đã có người tỉ mỉ chỉnh lại.

Người trông nom cậu bé Vương Vũ Linh cũng đã ngủ thiếp đi, dưới ánh đèn u ám, nhìn không ra khác thường nào cả.

Bác sỹ Lý cảm thấy thần kinh của mình có chút quá nhạy cảm, xử lý tốt cho các bệnh nhân, hắn liền trở về phòng trực ban đánh một giấc.

Nhiếp Thịnh Vũ đứng dưới bãi đổ xe, gió lạnh ban đêm thổi qua, hắn mới nhớ ra mình căn bản không lái xe đến. Ngay sau khi có kết quả, hắn đến chỗ bạn học, cầm lấy bản báo cáo kiểm tra AND. Không quên cảm ơn bạn tốt, hắn cảm thấy mình hoàn toàn không có chỗ nào thất lễ cả. Có thể là do lúc ở phòng bệnh, khi hắn tự tay mình chạm vào khuôn mặt Tôn Bình, khi hắn nhìn thấy đôi môi tím xanh của Tôn Bình, hắn thật sự sụp đổ rồi.

Trong khoảnh khắc đó, dường như hắn muốn điên cuồng mà hô gào hoặc kêu la, hoặc cũng có thể là quay đầu mà chạy như điên.

Thì ra… đây là báo ứng của hắn.

Hắn đứng ở bãi đỗ xe gần hai tiếng, không có sao đêm không có ánh trăng, ban ngày nóng ran đến lúc rạng sáng, tiết thu mang hơi thở mát mẻ. Hắn không biết mình đang suy nghĩ điều gì, cũng không biết mình nên làm cái gì bây giờ, đến cuối cùng, rốt cục hắn mới nhớ ra là mình cần phải đi tìm Đàm Tĩnh. Chuyện đến ngày hôm nay, hắn còn có thể làm sao đây?

Di động của Đàm Tĩnh đã tắt, cô đã sớm đi ngủ sao? Hắn kêu xe chạy đến bên ngoài cư xá của Đàm Tĩnh, cửa sắt đã đóng, hắn vẫn còn nhớ mới ngày hôm qua thôi, chính mình vẫn còn ở tại nơi này ngăn cản không cho Đàm Tĩnh bỏ đi. Khi đó dáng vẻ cô chật vật, khó xử đến mức nào, mà khi đó hắn đã nói gì? Hắn vẫn ngu xuẩn như  cũ mà làm tổn thương cô.

Hắn ngồi đó suốt một đêm, nhìn thấy bầu trời dần trở nên sáng lên, những tia nắng mai xuyên qua những tầng mây mỏng, khiến cho tất cả các kiến trúc như được phủ thêm lớp vàng nhạt. Cánh cửa sắt rốt cục cũng "kẹt" một tiếng mở ra, người dậy sớm mua thức ăn, người già dậy sớm tập thể dục, còn có người dậy sớm đi làm, tất cả đều bắt đầu ra ra vào vào. Có người tò mò nhìn hắn, nhưng hắn không hề hay biết, ánh mắt dại ra, ngồi trên con đường hình răng cưa, cảm giác cả người mình giống như bị đông lại, không có cách nào để suy nghĩ, cũng không muốn suy nghĩ.

Đàm Tĩnh dậy sớm, cảm thấy cảm mạo đã đỡ hơn, liền mang theo túi mua hàng định đi chợ mua đồ ăn, thuận tiện ăn sáng luôn, lúc bước ra ngoài cửa sắt, liếc mắt cô liền nhìn thấy Nhiếp Thịnh Vũ. Hắn ngồi yên lặng bên đường, sắc mặt trắng bệch, giống như đã ngồi ở đó trăm năm rồi. Đột nhiên cô có một dự cảm xấu, tâm hoảng ý loạn, nhưng vẫn cố lấy lại bình tĩnh, nghiêng đầu chào hắn, hỏi, "Bác sĩ Nhiếp?"

Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn cô rồi hỏi,"Vì cái gì?"

Đàm Tĩnh vẫn cố ôm một tia may mắn, chần chờ hỏi lại, "Cái gì… Là vì cái gì?"

Nhiếp Thịnh Vũ đột nhiên đứng dậy, cầm hai tờ giấy ném về phía cô, bởi vì hơi mạnh tay, hắn cơ hồ muốn ngã nhào xuống đất. Đàm Tĩnh giật mình, cầm lấy hai tờ giấy kia, nhưng căn bản không hiểu mấy cái hình trên đó là gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!