Chương 18: part 3

Xa xa hắn liền chứng kiến Nhiếp Đông Viễn bị bọn nhỏ vây vào giữa, dường như cười đến rất vui vẻ, trong lòng hắn hiểu, kỳ thật Nhiếp Đông Viễn rất hay kỳ vọng chính hắn nhanh kết hôn, có thể làm cho ông thấy cháu nội. Nhưng loại chuyện như vậy, một năm hay trong nửa năm đi chăng nữa, hắn thực không có biện pháp làm thực hiện nguyện vọng cho người làm cha này.

Hắn đi tới, kêu một tiếng, "Cha."

"Ơ, con đã đến rồi."

Nhiếp Vũ Thịnh cũng nhìn thấy Tôn Bình, nó như là gấu koala nho nhỏ, khiếp đảm nằm ở trên vai Nhiếp Đông Viễn, vì vậy hắn đã nói, "Bác sĩ không phải đã nói là đừng để cha phải mệt nhọc hay sao mà cha con ốm mấy đứa nhỏ này nữa."

"Đứa nhỏ này cha mới vừa đến ôm lấy, nhẹ lắm." Nhiếp Đông Viễn rất cao hứng, "Anh khi còn bé cũng thích cha ôm như thế này, hiện tại lại không sinh con cho cha ôm, cha chỉ còn cách ôm con trai người ta."

Nhiếp Vũ Thịnh rất không ưa thích Tôn Bình, con mắt rất ít khi nhìn cậu bé. Tôn Bình tựa hồ cũng mơ hồ biết cái gì , khi thấy hắn thì giống như bị dọa mà ôm cổ Nhiếp Đông Viễn chặt hơn , đem khuôn mặt nhỏ nhắn giấu sau lỗ tai Nhiếp Đông Viễn .

Nhiếp Đông Viễn dường như trấn an vỗ vỗ lưng Tôn Bình, "Không tiêm, cháu không có thấy hắn ngay cả áo khoác trắng cũng không mặc sao, hắn hôm nay không đi làm, không phải là bác sĩ, hắn chỉ là chú Nhiếp hàng ngày thôi, chúng ta không tiêm."

Nhiếp Vũ Thịnh không hợp tác, "Cha nên trở về phòng bệnh huyết áp thương lượng."

"Được, cha sẽ đi." Nhiếp Đông Viễn lại không cam lòng đem Tôn Bình để xuống , hắn dụ dỗ nói, "Cháu xem, chú Nhiếp này khi còn bé  a thì cũng giống như cháu vậy, sợ tiêm lắm, vừa thấy bác sĩ có thể khóc đến thở không nổi đi. Hà, hiện tại có thể có tiền đồ như vậy, chính mình làm bác sĩ . Chúng ta trưởng thành, cùng làm bác sĩ được hay không? Cầm kim tiêm cho người khác."

Tôn Bình lúc này mới nhút nhát nhô đầu ra, cười nhẹ một tiếng. Nhiếp Vũ Thịnh trầm mặt, Nhiếp Đông Viễn vẫn còn ở thuyết thao thao bất tuyệt, "Nhìn đến cháu thì ông liền nhớ tới chú Nhiếp khi còn bé…" Hắn lại nhìn một chút sắc mặt khó coi của con trai, nhìn lại một chút Tôn Bình rồi nói, "Thật là có điểm giống… Nhiếp Vũ Thịnh, quay đầu lại cha đem ảnh chụp của con khi còn bé tìm ra cho con xem một chút, thằng bé này rất giống với con khi còn bé.

Nhưng đứa nhỏ gầy hơn con, con khi còn bé trắng mập trắng mập , cha liên tục lo lắng con trưởng thành cũng sẽ như thế…"

Nhiếp Vũ Thịnh nhìn Nhiếp Đông Viễn ôm Tôn Bình, Nhiếp Đông Viễn kể từ sau khi bị bệnh, phá lệ thích con nít, còn cố ý giúp cho bệnh nhi ở trên công trường kia tất cả tiền thuốc thang. Ước chừng là người lớn tuổi, lại bị bệnh, phá lệ quý trọng sinh mạng, thích sự hoạt bát đáng yêu của con nít, cho nên mới phải ngày ngày đến câu lạc bộ nhi đồng để chơi cùng bọn nhỏ, giống như ông già Noel phát quà, dùng cách này an ủi bọn trẻ.

Nhưng hôm nay không biết vì cái gì, Nhiếp Vũ Thịnh có cảm giác, cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, giống như loáng thoáng , cảm thấy có chuyện gì như đang muốn phát sinh, đúng là chuyện gì đây? Hắn lại không nghĩ ra được. Chỉ là có gan dự cảm, giống như là chèo thuyền đến dưới cầu, bóng ma như hiện ra, đen kịt áp tới đây.

Nhiếp Đông Viễn bảo hắn trở lại phòng bệnh, bác sĩ trông nom đo xong nhiệt độ cơ thể và huyết áp thì đã đến thời gian ăn cơm. Nhiếp Đông Viễn bảo hắn ăn cơm, hắn nói, "Ta đến phòng khám bệnh xem một chút."

"Con hôm nay không phải là nghỉ ngơi sao?" Nhiếp Đông Viễn nhịn nửa ngày, lúc này cũng nhịn không được nữa, "Mặt của con làm sao vậy? Còn có tay, như thế nào buộc băng gạc thế kia? Con đánh nhau cùng vói người ta đấy à?"

"Không có."

"Vậy cái cằm con  như thế nào rồi?"

"Cửa tủ đựng tài liệu không khóa tốt, không cẩn thận dập đầu ."

"Tay thì sao?"

"Cầm nhiệt kế không cẩn thận, không cẩn thận bị chặt đứt nên bị thương."

"Đại nhân àh, sao còn giống với đứa con nít thế, không tĩnh tâm." Nhiếp Đông Viễn hơi tin, phê bình hắn, "Nôn nóng nôn nóng , hoàn thành  một ngày trị bệnh, đừng tiếp tục như vậy nữa, các chủ nhiệm dám để cho con lên bàn mổ sao?"

"Cho nên chủ nhiệm bảo con nghỉ ngơi hai ngày."

"Vậy con còn đến phòng khám bệnh làm gì?"

"Trong phòng bệnh còn có mười bệnh nhân con đang theo dõi, cho dù không trực ban, con cũng qua đây xem một chút được."

"Đi, đi, đi, đi." Nhiếp Đông Viễn thay đổi đề tài, "Tuần sau theo giúp cha đi Hồng Kông."

"Điều này cần lãnh đạo con đồng ý."

"Cha cùng các nghiệp vụ viên đã chào hỏi với phó viện trưởng, chủ nhiệm nói không có cấn đề gì với con."

Nhiếp Vũ Thịnh còn muốn nói điều gì, nhưng Nhiếp Đông Viễn đã phất tay ý bảo Nhiếp Vũ Thịnh về rồi hãy nói sau. Thư Cầm nói đúng, đây là cha hắn, hơn nữa cần nhân viên chữa bệnh và chăm sóc ở trên máy bay, anh phải đi với cha một chuyến, là con trai cần phải có trách nhiệm.

Nhiếp Vũ Thịnh trở lại phòng bệnh, hai ngày hai đêm không có trực ban, nửa đêm hôm qua lại khám gấp nên cũng đã tích góp được rất nhiều việc cần phải làm, còn có bệnh nhân buổi sáng ngày mai muốn làm giấy xuất viện. Hắn đang cân nhắc có phải làm thêm giờ hay không, y tá trưởng vừa vặn đi ngang qua phòng trực ban, nhìn thấy hắn thì hỏi, "Tiểu Nhiếp, tại sao lại đến đây?

Chủ nhiệm Phương nhìn thấy thì lại thêm tức giận."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!