Chương 17: part 2

Thư Cầm thấy hắn không chịu nói, cũng không còn truy vấn, làm mì sợi cho hắn. Nhiếp Vũ Thịnh nói, "Anh đi tắm." Tay của hắn không thể thấm nước, Thư Cầm giúp hắn dùng ni

-lon bọc thức ăn trùm lên, cho nên thời điểm tắm rửa đặc biệt bất tiện, cũng đặc biệt chậm, rửa đến một nửa, Thư Cầm ở bên ngoài gọi hắn, "Điện thoại di động của anh lại có người gọi đến."

"Ai gọi điện thoại tới vậy?"

"Không biết, không có hiện tên người điện tới mà chỉ có dãy số thôi. Em bấm cho anh nghe nhé?"

Tất cả đồng nghiệp ở bệnh viện, bạn bè quan trọng hắn đều có đem số điện thoại của bọn họ lưu trong sổ địa chỉ, đoán chừng là người nhà bệnh nhân, hắn mới không có ghi lại số điện thoại, báo cho hắn nghe hắn cũng không biết, vì vậy hắn mới nói, "Không cần, giúp anh nói một chút, nếu là có việc gấp thì  nói cho người ta biết là 15 phút sau anh sẽ gọi lại cho họ."

"Được."

Hắn tắm rửa xong đi ra, trước tiên là cầm bọc ni

-lon đang bao tay kia xé rách, còn chưa kịp sấy tóc, tùy tiện cầm khăn lông lau lau. Nhìn mì đã nấu xong, trong đó Thư Cầm còn đập vào cho hắn hai quả trứng, hắn tay trái cầm đũa khơi mào sợi mì, tay phải cầm lấy điện thoại di động, hỏi Thư Cầm, "Vừa rồi ai gọi điện thoại?"

"Một người nhà bệnh nhân, nói có chuyện gấp tìm anh, em liền nói anh đang tắm, mười lăm phút sau trở về sẽ gọi lại cho cô ấy."

Nhiếp Vũ Thịnh điều tra thông tin ghi chép, người cuối cùng trò chuyện quả nhiên biểu hiện là một dãy số mà không phải tên người, cái số kia đã từng gọi điện thoại cho hắn, hắn không muốn mà cũng không cần phải lưu vào sổ địa chỉ, cũng đã nhớ rõ –

- bởi vì người đó là Đàm Tĩnh.

"Làm sao vậy?" Thư Cầm xem sắc mặt hắn trắng bệch, vì vậy lại hỏi, "Bệnh nhân quan trọng à? Cô gái kia ở trong điện thoại sắp khóc , anh vội vàng đưa người ta trở về đi nhanh đi."

Nhiếp Vũ Thịnh đặt chiếc đũa xuống, đi đến trên ban công trả lời điện thoại. Thanh âm từ di động Đàm Tĩnh chỉ là những âm đô đô đơ điệu, làm cho hắn cảm thấy dài dằng dặc mà lo nghĩ… Hắn bất an đi lại, tản bộ, sân thượng rộng rãi bởi vì có vườn hoa được sửa sang lại rất sáng. Rất nhiều nhà đã đem phong cảnh sân thượng thành nơi che chắn ánh nắng mặt trởi, hắn bởi vì làm một người ở nên không cần nơi lớn như vậy, cho nên dứt khoát không có gió, tùy ý công ty thiết kế nên làm thành vườn hoa.

Đến gần lan can một bên trồng gậy trúc, thỉnh thoảng ở trong gió chập chờn, làm cho hắn càng thêm cảm thấy tâm phiền ý loạn.

Đàm Tĩnh rốt cục cũng nghe điện thoại, giọng của cô thật bình tĩnh, nhưng Thư Cầm vừa rồi còn nói cô đang khóc. Hắn hỏi, "Chuyện gì?"

"Tôi đến bệnh viện xem Bình Bình, bọn họ nói từ chối phẫu thuật vô kỳ hạn…"

"Phẫu thuật hủy bỏ."

"Nhưng…"

"Tôi không phải là đã đáp ứng cho cô tiền sao? Cô lấy tiền làm phẫu thuật bình thường là được rồi! Nguy hiểm nhỏ hơn, hệ số bảo hiểm càng lớn, cô còn muốn thế nào?"

Ống nghe đầu kia trở nên im lặng, yên lặng đến cơ hồ ngay cả hô hấp của cô đều nghe được, qua đã lâu, hắn rốt cục cũng nghe được cô nói, "Thực xin lỗi, bác sĩ Nhiếp, quấy rầy anh."

Cô không có nói hẹn gặp gại, liền cắt đứt điện thoại .

Nhiếp Vũ Thịnh tắt điện thoại di động, phục ở trên lan can nhìn phía xa trời xanh mây trắng, đột nhiên lại muốn hút một điếu thuốc. Chính mình cũng không hiểu vì cái gì mà thấp thỏm phập phồng. Vừa rồi Thư Cầm nghe điện thoại, Đàm Tĩnh nhất định sẽ lầm biết cái gì. Nhưng vì cái gì hắn không muốn cô hiểu lầm? Rõ ràng càng không có tư cách nói tới chính là tình cảm dành cho cô. Cô còn chưa có ly hôn, cô còn mang theo một đứa bé, cô còn muốn thế nào?

Chẳng lẽ cô thật sự trông cậy vào hắn cùng cô gương vỡ lại lành sao?

Nhiếp Vũ Thịnh liên tục không có nghĩ qua sau khi cho Đàm Tĩnh hai mươi vạn thì làm sao bây giờ, hắn cho cô tiền, cũng chỉ là không muốn cô hỏi mượn người đàn ông khác. Cô đã hai bàn tay trắng, có lẽ bức cô nóng nảy thì cô sẽ bán đứng chính mình. Đó là hắn không muốn nghĩ đến, cho nên hắn cho cô tiền, còn làm cho cô ly hôn. Chồng của cô quả thực chính là cái hố lửa, hắn không muốn cô lại ở trong hố lửa đợi.

Nhưng là sau khi đem cô từ trong hố lửa vơ vét đi ra thì sao?

Hắn thật không có nghĩ tới.

Thư Cầm đứng sát cửa sổ nhìn xem Nhiếp Vũ Thịnh, hắn đã nói xong điện thoại, nhưng là đứng ở trên lan can không hề động, từ sau lưng xem rõ ràng một người đàn ông khác, lại cô độc giống như bị toàn bộ thế giới vứt bỏ. Không biết vì cái gì, trực giác nói cho cô biết, giờ khắc này, hắn nhất định là lại nghĩ tới bạn gái trước kia , bởi vì cô biết rõ chỉ có nghĩ đến người kia, bóng lưng của hắn mới trở nên có vẻ như thế tiêu điều, tịch mịch như thế.

Đàm Tĩnh cầm di động trở lại phòng bệnh, Vương Vũ Linh hỏi cô, "Bác sĩ Nhiếp nói như thế nào?"

"Hắn nói phẫu thuật hủy bỏ, để cho chúng ta làm phẫu thuật bình thường."

"Ai nha." Vương Vũ Linh căng nhíu chặt mày, "Nhất định là ngày hôm qua Tôn Chí Quân đến gây chuyện, cho nên bệnh viện tức giận, không chịu cho Bình Binh làm phẫu thuật ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!