Chương 16: part 1

Edit : chucuoiyeu

Thanh ấm chấn cửa chấn động vang lên, nước mắt trong đôi mắt của Đàm Tĩnh bị chấn đắc tràn ra tới, lặng yên không một tiếng rơi xuống trên đấy trên nệm, không có bất kỳ dấu vết. Cô nhếch miệng lên, lại cười cười. Đúng vậy, còn cười được, cô lại không biết xấu hổ như thế.

Kỳ thật khi tắm rửa, cô không có nghĩ gì cả, chỉ muốn nhanh chóng lên giường nằm ngủ. Nhưng tắm rửa xong đi ra, thời điểm nhìn thấy Nhiếp Vũ Thịnh thì cô đột nhiên đưa ra quyết định ngay.

Kẻ nghiện  làm sao có thể từ bỏ được độc dược chứ, bởi vì hắn đã từng thử qua cảm giác thoải mái khi hút thuốc phiện. Người ta thật lòng yêu mình đến như vậy sao? Bởi vì biết rõ tư vị yêu đương cho nên người kia vĩnh viễn có một loại ma lực như của ma túy. Cô đã mua không nổi loại độc phẩm này, lại không có biện pháp khác lấy được, đành phải hoàn toàn cự tuyệt, cưỡng chế chính mình cai nghiện.

Nhiếp Vũ Thịnh chính là độc phẩm, cô rốt cuộc chạm phải mà không dậy nổi.

Chỉ cần hắn đối với cô hòa nhã một chút, quan tâm một chút, chỉ cần như vậy thôi là cô đã cảm thấy tốt lắm rồi, tất cả những gì của bảy năm trước đang quay trở lại, chỉ là cô rốt cuộc muốn không nổi .

Muốn cho hắn tuyệt vọng, phương thức có rất nhiều loại, muốn làm cho mình tuyệt vọng, phương thức chỉ có một loại.

Tổn thương hắn, như vậy con mắt của hắn sẽ không còn nhìn cô nữa, hắn cự tuyệt sẽ cô cự tuyệt bất kỳ cuộc gặp gỡ nào, hắn và thế giới của cô căn bản chính là hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Từ đó về sau, lại không liên hệ gì với nhau.

Chỉ là khi hắn cuối cùng cũng quay đầu mà đi, cô lại nghĩ tới đĩa mầm đậu trên bệ cửa sổ kia trong nhà của hắn. Đã từng có vô số lần, hắn lấp đầy cõi lòng hy vọng bằng việc đem hạt đậu bỏ vào trong đĩa, đổ nước vào trong đó, bởi vì cô đã nói qua nếu cây đậu nẩy mầm đúng thời điểm thì chính mình sẽ trở lại. Nhiều năm như vậy, hắn còn ở trên cửa sổ đặt một đĩa cây đậu, từ từ chờ nó nẩy mầm, là ngóng trông cô trở về sao?

Bảy năm trước lúc rời đi, cô cũng đã quyết định đem cuộc đời của mình đều mai tang rồi.

Nhì thấy đĩa mầm đậu trên bệ cửa sổ kia thì cô lại cảm thấy đáy lòng của mình như có đồ vật gì đó lại rục rịch. Cô không phải là đứa ngốc, biết rõ hắn vì cái gì động thủ đánh Tôn Chí Quân. Cô  không phải là đứa ngốc, biết rõ hắn chanh chua sau như vậy sau khi gần như suy yếu giãy giụa. Cô không phải là đứa ngốc, biết rõ hắn vì cái gì tại bãi đỗ xe mà lái xe chạy như điên.

Hắn cũng yêu cô, thẳng đến lúc này giờ phút này, nói cách khác hắn cũng sẽ không giống như con Bạo Long sập cửa mà đi như vậy.

Nhưng cô tuyệt đối không nghĩ tới chính là Nhiếp Vũ Thịnh thế nhưng lại đã trở lại. Có người nhấn chuông cửa, cô còn tưởng rằng  đó là người của quán rượu, từ mắt mèo nhìn ra dĩ nhiên là hắn, cô cơ hồ ngay cả khí lực mở cửa cũng không có.

Cuối cùng cô cũng phải ra mở cửa, hắn đứng ở cửa, không có bất kỳ thái độ ý tứ nào, chỉ là ngắn gọn hỏi, "Cô sẽ đi tìm người khác sao?"

"Cái gì?"

"Vì mười vạn đồng tiền –

- phí phẫu thuật mà cô vay cho con trai cô làm phẫu thuật, cô còn có thể đi tìm người khác sao?"

Cô hơi sửng sốt một chút, nói, "Không có người khác gì có… Không có ai sẽ giúp tôi đâu."

Hắn hùng hổ hăm dọa hỏi một câu, "Như vậy Thịnh Phương Đình đâu?"

Đàm Tĩnh không nghĩ tới hắn sẽ nhắc tới Thịnh Phương Đình, cô nói, "Không mượn anh xen vào." Nói xong cũng dự định đóng cửa phòng, hắn vươn tay lên liền chặn lại, "Tôi cho cô."

Cô lại sửng sốt một chút.

"Tôi cho cô mười vạn để con trai của cô tiến hành phẫu thuật, nhưng tôi có điều kiện, cô nhất định phải ly hôn với anh ta."

Cô có nằm mơ cũng không nghĩ tới hắn sẽ nói ra một câu nói đến như vậy. Cô nói, "Muốn tôi cùng hắn ly hôn cũng có thể nhưng phải nhiều hơn mười vạn, tôi muốn hai mươi vạn. Anh cũng biết, ly hôn cũng cần phải có tiền ." Cô nói xong, lưu loát mà tự nhiên, giống như đã sớm cùng người ta trải qua việc cò kè mặc cả như vậy. Cô đã chết lặng, hắn ghét nhất cô muốn tiền thì cô sẽ phải diễn cho tốt vào.

Hắn đột nhiên giơ tay liền cho cô một bạt tai, hắn phất tay mới đầu rất dùng sức, nhưng khi rơi xuống trên gò má cô thì kỳ thật đã rất nhẹ. Một bạt tai kia khiến cô giật mình, mà hắn lại giống như bị người kia đánh, cơ thể hắn chao đảo, tựa hồ như không đứng vững, như đang bị đè nén, lồng ngực phập phồng liên tục. Trên mặt cô ướt át , cô đưa tay sờ sờ, mới phát hiện có máu, nhưng không phải là máu của cô, nhìn xuống tay phải hắn đang rỉ máu, từng giọt đang rơi trên mặt thảm ở hành lang.

Cô nghe được hắn nói, "Tôi cho cô hai mươi vạn."

Sau đó hắn xoay người rời đi, bước chân rất nhanh, tay phải của hắn bị thương như vậy khiến máu giọt thành một đường, liên tục nhỏ vào thang máy.

Rạng sáng lúc bốn giờ Nhiếp Vũ Thịnh đã trở lại nơi khám gấp của bệnh viện, bác sĩ khoa ngoại thay hắn làm kín miệng vết thương, lúc mới vừa thấy hắn lấy bàn tay bịt miệng vết thương thì bác sĩ trực ban sợ hết hồn, hỏi, "Thế này là thế nào?"

"Bị nhiệt kế chặt đứt." Hắn chỉ nói đơn giản năm chữ như vậy.

Bác sĩ điều trị làm rất khẩn trương, bởi vì miệng vết thương sâu, bên trong có mảnh kiếng bể, hơn nữa còn lo lắng có lưu lại thủy ngân, cho nên tốn nhiều thời gian rửa sạch miệng vết thương, nhiều lần xác nhận thủy ngân cũng đã được rửa sạch sẽ, vì thủy ngân là chất rất độc hại.

"Cậu thật sự là quá không cẩn thận." Bác sĩ điều trị giận dữ nói, "Làm thế nào mà đâm lại sâu như vậy? Đau lắm không? Sâu hơn một chút nữa là đâm trúng gân bắp thịt rồi, lại là tay phải nữa chứ. Cậu là ngôi sao mới ở khoa ngoại trong tương lai , nếu như cậu không thể cầm dao phẫu thuật , cậu xem Phương chủ nhiệm không phải là cùng ta liều mạng rồi sao…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!