Chương 15: (Vô Đề)

Uống xong một lon bia, hắn cũng không có cảm thấy tâm tình tốt hơn chút nào, ngược lại tâm càng thêm loạn. Hắn đem lon bia ném vào trong thùng rác, một lần nữa đi trở về phòng cầm áo choàng tắm, dự định lại tắm thêm một lần, đang khi mở cửa phòng tắm, hắn liếc mắt liền thấy được chậu trồng mầm đậu trên bệ cửa sổ có dán một tờ giấy. Trên tờ giấy có dấu vết của vài giọt nước loang lổ, cũng không biết là nước mưa ngoài cửa sổ thấm vào, hay là nước mắt của cô.

Hắn nhìn nét chữ xinh đẹp của Đàm Tĩnh, chỉ có ba chữ: "Thực xin lỗi". Tựa hồ cô vĩnh viễn chỉ có ba chữ này để nói với hắn, giống như  ba chữ này cũng mơ hồ giải thích tất cả.

Nhiếp Vũ Thịnh đem tờ giấy vò thành một cục, một lát sau, lại lần nữa mở ra, tỉ mỉ từng chút từng chút vuốt phẳng.

Hắn đang nghĩ xem, cô rốt cuộc là dùng tâm tình gì viết xuống ba chữ này? Hoặc là nói, cô là dùng động cơ gì, mới viết xuống ba chữ này?

Bất quá, so với cô viết "Em yêu anh" thì tốt hơn, nếu là như vậy, hắn sẽ cảm thấy so với giết hắn còn khó hơn.

Hắn không muốn nghĩ nhiều, đi vào thư phòng tìm một quyển sách, tiện tay đem tờ giấy kia kẹp vào.

Tâm ý của hắn phiền loạn, qua một lát mới nghĩ tới hôm nay cũng không có đi xem qua Nhiếp Đông Viễn, cần phải gọi điện thoại cho Trương thư ký, hỏi một chút tình huống của Nhiếp Đông Viễn. Cầm lấy điện thoại di động, lại thấy hai cuộc gọi nhỡ, đều là của Thư Cầm. Hắn tự giam mình ở trong phòng ngủ vài giờ, ngay cả điện thoại vang lên mấy lần đều không có nghe được.

Lúc này hắn phi thường không muốn gọi điện cho Thư Cầm, hắn cảm giác mình quá vô sỉ, vừa rồi còn nói với Thư Cầm, chính mình sẽ không có ý tưởng gì với những người phụ nữ khác, nhưng sau lưng cô thì hắn liền làm ra chuyện như vậy. Hắn do dự trong chốc lát, liền gửi cho Thư Cầm một tin nhắn, nói mình đang nghỉ ngơi không có nghe được điện thoại, hỏi cô có chuyện gì.

Thư Cầm rất nhanh trả lời, nói không có việc gì, cô dự định buổi tối đi bệnh viện, hỏi hắn có phải hay không trực ca ngày.

Hắn đáp lại, nói mình cùng đồng nghiệp đổi ca , hôm nay nghỉ ngơi, bảo Thư Cầm không cần phải đi bệnh viện, hiện tại mưa rào có sấm chớp, ở trên đường cũng không an toàn.

Thư Cầm đáp lại nói "Được."

Nhiếp Vũ Thịnh gọi cho Trương thư ký, hỏi thăm tình hình Nhiếp Đông Viễn, nghe nói ông ấy hôm nay trị liệu bình thường, không có chỗ nào không thoải mái. Trương thư ký nghe nói hắn hôm nay được nghỉ ngơi, cũng bảo hắn không cần phải đi bệnh viện, trời mưa rất lớn, trên đường khẳng định kẹt xe.

Nhiếp Vũ Thịnh nhìn mưa rơi bên ngoài, quả nhiên càng mưa càng lớn, những cây trúc trong hoa viên bị gió mưa tàn phá đã không thể đứng thẳng được, còn có vài lá trúc dính trên cửa sổ, bị kẹp vào một góc khẽ cuồn cuộn lên, giống như là lông mày bị nhăn lại. Nhiếp Vũ Thịnh cảm giác mình lại trúng tà , bởi vì hắn đưa tay ra, cách lớp cửa kính, từ từ dọc theo đường viền của lá trúc kia, rất nhẹ rất nhẹ, từ từ phác hoạ một vòng, động tác của hắn có vô hạn yêu thương, tựa như dịu dàng mơn trớn lông mày của người yêu trong hư không. Nếu như vậy là có thể làm cho cô nhếch mày khẽ mỉm cười, thật là tốt bao nhiêu.

Lông mày Đàm Tĩnh chính là bộ dáng này, cho nên khi cô nhăn mày, hắn chỉ cảm thấy đau lòng.

Hắn rút tay lại, kinh ngạc hai mảnh lá trúc trên tấm cửa kính.

Đàm Tĩnh, Đàm Tĩnh… Hắn nên làm sao với cô đây?

Đàm Tĩnh đáp tàu điện ngầm trở về, vừa ra đến cửa tàu điện ngầm liền gặp mưa xối xả, nước ào ào dọc theo bậc thang cửa ra tàu điện ngầm chảy xuống dưới, giống một thác nước nho nhỏ. Đàm Tĩnh không có mang ô, giầy cũng toàn bộ ướt đẫm, vừa ra khỏi tàu điện ngầm, bị mưa tạt ngay vào mặt, toàn thân đều ướt đẫm. Cô vượt qua mấy người đi trước đi trên những bậc thang đầy nước, trong màn mưa trắng xoa, xe đều mở đèn lên, trên đường xe chạy khó khăn, đến một chiếc taxi đều không nhìn thấy, cũng không có xe bus.

Còn có ba trạm nữa mới đến bệnh viện, Đàm Tĩnh vào cửa hàng tiện lợi tránh  mưa một lát, cánh cửa của cửa hàng tiện lợi mở ra, điều hòa bên trong đã mở, từng đợt gió mát thổi tới sống lưng, đem quần áo đã ướt đẫm thổi dính vào trên người cô, lạnh đến mức cô run cầm cập. Cô đành phải đổi chỗ tránh mưa đến một ngân hàng bên cạnh, trong ngân hàng chật kín cả người, người xếp hàng lấy số rất nhiều, bởi vì trời mưa, giao dịch xong cũng cũng không đi ngay nên khách hàng ở trong rất đông, ở trung tâm điều hòa cũng mở, tiếng người huyên náo, từng đợt khí lạnh từ điều hòa thổi ra.

Chờ trời mưa ngớt đi một chút, Đàm Tĩnh đến trạm xe buýt, trên xe buýt người cũng đặc biệt nhiều, quả thực là chật ních, cô chen lấn ngay cả chân cùng không có chỗ đặt. Bất quá nhiều người cũng tốt, thời điểm có nhiều người trong đầu cô chính là trống rỗng, toàn bộ thế giới chật kín người, khắp nơi đều là người người chen lấn, khắp nơi đều là ô dù, có thể không cần phải nghĩ những chuyện không nên nghĩ.

Hôm nay cô lại làm một chuyện sai, cô biết rõ nhưng là bây giờ cô quá mệt mỏi, cô không có khí lực suy nghĩ. Nhiếp Vũ Thịnh sẽ nhìn cô như thế nào, cô nghĩ không ra, cũng không dám nghĩ, sau khi lưu lại một tờ giấy, cô liền vội vội vàng vàng rời đi, cô vĩnh viễn cũng sẽ không quên Nhiếp Vũ Thịnh đẩy cô ra, sau đó nhìn cô trong nháy mắt. Cằm của hắn sưng vù, mặt của hắn có điểm biến đổi vì bị thương, nhưng là trong mắt cô, Nhiếp Vũ Thịnh vĩnh viễn là đẹp trai nhất, bất luận là thời điểm nào, bất luận ở nơi nào. Đáy mắt hắn phản chiếu bóng hình của cô, hắn giống như đứa nhỏ vừa tỉnh mộng, bất lực, tuyệt vọng mà nhìn cô như vậy.

Cuối cùng, hắn cũng như chạy trốn vào phòng ngủ, "Phanh" một tiếng đóng cửa lại. Cô nghe được thanh âm khóa cửa vọng lại, cảm thấy cả tâm đều lạnh thấu. Cô làm cái gì? Cô rốt cuộc đang làm cái gì? Hắn vì cái gì hôn cô? Hắn hôn cô là vì thấy cô đáng thương, mà cô thì sao? Cô dĩ nhiên cũng muốn lợi dụng sự thương hại của hắn. Không, kỳ thật cô biết rõ, chính mình chỉ là kìm lòng không được.

Khổ cực bảy năm qua đi, cô không có một khắc thôi nhớ về hắn, cho nên khi hắn hôn cô, cô mà ngay cả lý trí cuối cùng cũng không có.

Cô lặng lẽ chạy trốn, giống như một tên trộm, trên thực tế sự tình hôm nay so với kẻ trộm càng đáng xấu hổ hơn, Đàm Tĩnh… ngươi sai một lần lại còn muốn sai thêm lần nữa sao?

Bảy năm qua chịu khổ, bảy năm phải chịu báo ứng, còn chưa đủ sao?

Cô cúi đầu xuống xe bus, từ từ đi vào bệnh viện. Phía sau đại sảnh phòng khám rộng lớn, là dãy nhà dành cho bệnh nhân nằm viện được xếp theo hình tam giác, đám người vội vã lui tới, bọt nước lạnh như băng trên cây dù vẩy trên cánh tay cô, nhưng bây giờ cô cũng không có cảm giác. Hiện tại thân thể của cô so với ở trong hầm băng còn lạnh hơn, tất cả máu, tất cả nhiệt độ tựa hồ cũng đi một nơi khác, trong đầu cô trống trơn, trong dạ dày cũng trống trơn, máy móc đi vào thang máy, đem tất cả sức nặng của cơ thể đều dựa vào vách tường của thang máy.

Đàm Tĩnh đừng ngây thơ nữa, bài học bảy năm qua đã đủ rồi, đem tất cả coi như chưa từng phát sinh đi. Con của cô còn ở trên giường bệnh, chờ làm phẫu thuật. Tôn Chí Quân lại bị đồn công an bắt đi, tất cả đều cần cô đi giải quyết. Cô không có thời gian hoài niệm quá khứ, cô không nên suy nghĩ nụ hôn phát sinh vài giờ trước có ý nghĩa gì, nó là vô nghĩa.

Hiện tại cô không thể để Tôn Chí Quân làm rối loạn, hiện tại cô muốn chiếu cố cho bệnh của con trai, hiện tại cô muốn một lần nữa quên Nhiếp Vũ Thịnh.

Vương Vũ Linh nhìn thấy bộ dáng của  Đàm Tĩnh bị sợ hết hồn, nói, "Mưa lớn như vậy, làm sao cậu không trú mưa rồi hãy trở về?"

Đàm Tĩnh ngẩn ngơ hướng cô cười cười, Vương Vũ Linh đưa cho cô một cái khăn tắm, nói cho cô biết buổi chiều Tôn Bình tỉnh qua một lúc, gọi mẹ, không trông thấy cô thì liền ngủ thiếp đi. Đàm Tĩnh tràn đầy đau lòng, nhưng là cô biết tay mình lạnh buốt, không dám đi sờ con. Vương Vũ Linh mang đến hai bình nước nóng đặt tại đó, đổ nước nóng ra chậu, để cho cô mau chóng đi toilet lau người, đem quần áo ướt sũng đổi đi.

Vào toilet, Đàm Tĩnh nhìn gương mặt của mình trong gương, vẫn sưng như cũ. Một cái tát kia của Tôn Chí Quân vừa ngoan vừa chuẩn, đánh cho cô cả người đều mơ hồ. Một cái tát kia cũng đem lòng của cô đều đánh thành tro bụi. Trước kia hắn mặc dù đối với cô không tốt, nhưng cũng chưa từng đánh cô, cho dù thời điểm uống rượu say không cẩn thận đụng vào cô, đó cũng thuần túy chỉ là động tác vô ý thức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!