Tinh thần của Nhiếp Đông Viễn cũng không tệ lắm, chỉ xạ trị trị bệnh bằng hoá chất nên làm cho sắc mặt ông ấy trở nên rất kém cỏi, cũng bắt đầu rụng tóc, ăn không vào. Nhìn thấy con trai thì ông ấy rất vui, nhìn thấy con trai mang theo Thư Cầm thì càng vui hơn, "Tiểu Thư, như thế nào cầm lấy hộp giữ ấm thế, mang cái gì tốt cho bác ăn đấy à?"
"Bác không phải là ăn kiêng sao? Không dám mang thức ăn cho bác, sợ bị bác sĩ ném ra. Nhiếp Vũ Thịnh làm thêm giờ, cháu đưa tới cho anh ấy ít sủi cảo."
"Cô nương, đừng…tốt quá với tên hỗn đản kia như vậy, đối tốt với hắn quá thì hắn sẽ không tán thưởng . Lần sau đưa sủi cảo tới nhớ rõ chia cho bác phân nửa, bác sĩ nói bác có thể ăn sủi cảo."
Thư Cầm cười đáp ứng. Nhiếp Vũ Thịnh đi ra ngoài cùng bác sĩ trực ban nói mấy câu, lại lần nữa tiến đến, lật xem số liệu bệnh lý của Nhiếp Đông Viễn một chút. Nhiếp Đông Viễn nói, "Đừng xem nữa, lão tử ta một lát cũng không chết được. Hơn nữa con cũng không phải bác sĩ chuyên khoa, con biết cái gì a!"
"Đại khái số liệu gì đó thì con vẫn hiểu." Nhiếp Vũ Thịnh đem báo cáo kiểm tra thả lại vị trí cũ, nhàn nhạt đáp.
Nơi mà Nhiếp Đông Viễn ở chính là phòng bệnh giành cho khách quý, rất rộng mở, điều kiện cũng rất tốt. Trên tường treo TV LCD đang chiếu kênh tin tức, vừa vặn nói tới đứa bé té ở công trường vào lúc xế chiều kia, đưa đi bệnh viện làm bảy tám giờ phẫu thuật, hiện tại vào ICU. (ICU : intensive care unit : phòng chăm sóc đặc biệt)
Nhiếp Đông Viễn nói, "Hả, đây không phải là bệnh viện của con sao? Nhà này như thế nào mà ra công trường còn mang theo con nhỏ chứ, đã thế mang nó lên đó lại không chăm sóc kỹ càng để xảy ra chuyện thế này? Ra chuyện như vậy, thực nguy hiểm. Cha phải gọi điện thoại cho giám đốc của công ty bất động sản của chúng ta, công trường của công ty chúng ta tuyệt đối không thể để xảy ra chuyện như vậy."
Nhiếp Vũ Thịnh nói, "Đứa trẻ này từ nông thôn lên, nghỉ học vào thành không có chỗ nào để đi. Nhưng quản lý công trường này thật có vấn đề, không nên để cho người chưa thành niên đi vào, lại không đội nón an toàn, té xuống nhiều cơ quan nội tạng bị thương, đầu còn có ngoại thương, cả ngoại khoa vì đứa nhỏ này gấp rút cả một buổi trưa. Con cũng nằm trong số đó, có cây thép vừa vặn đâm chọt vào tim, đi lên trước nữa vài millimet, phỏng đoán liền mất mạng."
Nhiếp Đông Viễn nghe được thẳng nhíu mày rồi nói, "Tổn thương này có thể hồi phục được không?"
"Xem vận khí thôi. Chịu đựng qua được đêm nay, nói không chừng tình huống sẽ lạc quan một chút."
Trên TV tại truyền đến tin tức trong bệnh viện đã có người quyên tiền cho đứa trẻ kia, Nhiếp Đông Viễn nhớ tới, "Tiền thuốc thang của đứa nhỏ này mất bao nhiêu?"
"Không biết, ICU đắt như vậy, xem chừng thằng bé cũng phải ở trong đó khá lâu, tính cả giai đoạn trước cứu chữa và phí phẫu thuật, nhất định phải quá hai mươi vạn."
"Con đi nói cho người nhà thằng bé, phí tổn này cha sẽ trả hết, yên tâm mà chữa trị cho thằng bé."
Nhiếp Vũ Thịnh kinh ngạc nhìn cha mình một cái, Nhiếp Đông Viễn cũng không phải là không làm từ thiện, Tập đoàn Đông Viễn tại khu viện binh nghèo khó xây qua mười mấy ngôi trường tiểu học, còn đã từng mang theo ký giả đi đến các khu vực cùng núi Quế Châu rồi Tứ Xuyên, Vân Nam, Quý Châu, Tây Tạng làm các loại hoạt động từ thiện. Nhiếp Đông Viễn đối với thái độ từ thiện thì rất chân thật nhưng lại chẳng thèm ngó tới, nguyên nhân ông ủng hộ từ thiện rất đơn giản, thứ nhất là hình tượng mà công ty cần có, thứ hai là có thể hợp lý chống đỡ thuế.
"Sống đến giờ này ngày này, mới hiểu được tiền là cái gì, mệnh là cái gì." Nhiếp Đông Viễn dường như rất thương cảm, "Cha cũng không biết có thể sống đến nhìn gặp cháu của mình, cứu mạng một đứa trẻ còn tích chút đức."
Thư Cầm vội vàng nói, "Bác đừng quá bi quan, kỳ thật chuyên gia cũng đã nói nếu trị liệu có hiệu quả tốt thì bác sống thêm 8 năm hay 10 năm nữa đều là bình thường. Hiện tại khoa học phát triển như vậy, trong ngoài nước thuốc mới cũng đều nhiều hơn, điều trị sống thêm vài năm cũng không thành vấn đề, không chừng lại có thuốc mới nào đó có thể trị khỏi hết bệnh."
Nhiếp Đông Viễn nói, "Bác không phải là thúc giục hai đứa kết hôn." Ông thở dài rồi nói, "Chỉ là những thứ sẽ đến trong sinh mệnh của mình thì trước sau gì cũng tới, không thể cưỡng cầu. Trước kia luôn cảm giác mình cùng người khác không giống nhau, cho dù là già rồi thì cũng sẽ không giống như những ông lão hồ đồ kia. Bây giờ mới biết thì ra là già thật rồi, ý tưởng hay vẫn là cùng người khác giống nhau như đúc.
Một người có thể sống đến già, về hưu, ở nhà không có việc gì mà mang cháu nội đi chơi, thật sự là phúc phận lớn mà ông trời ban rồi."
Nhiếp Vũ Thịnh không thể không nói, "Cha, người đừng suy nghĩ lung tung. Phối hợp trị liệu thật tốt, tuần sau còn muốn mở cuộc họp nữa."
"Đúng vậy." Nhiếp Đông Viễn giữ vững tinh thần,"Con đem hai chuyện này xử lý một lần: một là gọi điện thoại cho Tưởng Tổng của công ty bất động sản, để cho hắn cùng Ất Phương của đơn vị thi công, quản lý công trường quy phạm mạnh hơn một chút; hai là gọi điện thoại cho Trương thư ký, để cho hắn đến bệnh viện, đem tiền viện phí của đứa nhỏ kia nộp đi."
Kể từ sau khi ông ấy bị bệnh, ông ấy ngẫu nhiên cũng sai khiến Nhiếp Vũ Thịnh làm chút chuyện, phần lớn là việc nhỏ như vậy, Nhiếp Vũ Thịnh vì vậy nói, "Điện thoại của Tưởng Tổng con không có."
"Ở chỗ Trương thư ký có, con gọi cho hắn trước đi."
Trương thư ký là người cơ trí cỡ nào, vừa tiếp xúc với điện thoại của Nhiếp Vũ Thịnh điện thoại, cả đêm đến bệnh viện, thay mặt cho Nhiếp Đông Viễn giúp đứa trẻ kia đóng trước 10 vạn viện phí để điều trị, số tiền này sẽ được đóng ngay cho bệnh viện, còn nói rằng phí chữa trị cho đứa bé sau này sẽ do quỹ từ thiện của tập đoàn Đông Viễn chịu trách nhiệm, chi bao nhiêu thì sẽ trả bấy nhiêu.
Người nhà của đứa trẻ kia chỉ kém quỳ xuống mà cảm ơn, Nhiếp Vũ Thịnh không muốn gặp tình cảnh đó nên đã sớm lẩn tránh qua một bên, căn bản sẽ không có lộ diện, về phần Nhiếp Đông Viễn đương nhiên càng sẽ không lộ diện.
Bất quá Trương thư ký sau khi làm xong chuyện này, vẫn đi đến phòng bệnh của Nhiếp Đông Viễn tìm được Nhiếp Vũ Thịnh rồi, đem một phần address book giao cho hắn, "Đây là phương thức liên lạc của tất cả cấp dưới trong công ty, còn có nhân viên quản lý cấp cao cùng nhân viên cấp dưới của họ trong Tập đoàn."
"Cho tôi cái này làm cái gì?"
"Nhiếp tiên sinh bị bệnh, lại ở trong bệnh viện nà, có đôi khi tôi không ở bên cạnh hắn, hắn muốn gọi điện thoại cái gì, khẳng định tìm ngươi tương đối dễ dàng."
"Được rồi." Nhiếp Vũ Thịnh không có hỏi gì, đem những địa chỉ liên lạc kia nhận lấy.
"Còn có, Nhiếp tiên sinh nói muốn gọi điện thoại cho Tưởng Tổng, cậu đừng quên."
"Tôi biết rõ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!