Đàm Tĩnh đã từng học qua sơ cứu khi bệnh nhân có dấu hiệu ngừng thở, vừa đếm mạch đập vừa khôi phục hơi thở cho người bệnh, cô không phải là không có nghĩ tới ngày này, chỉ là không nghĩ tới ngày này sẽ đến đột nhiên như vậy, cô cho rằng mình đã làm tốt công tác chuẩn bị tâm lý rồi nhưng khi sự việc xảy ra, vẫn như cũ làm cho cô có cảm giác thiên tháp địa hãm.
Xe cứu thương tới rất nhanh, bác sĩ đi cùng xe nhanh chóng tiếp nhận, Đàm Tĩnh không biết mình như thế nào lên xe, như thế nào đi vào trung tâm cấp cứu, phòng cấp cứu to như vậy nhưng truyền đến thanh âm huyên náo, khắp nơi đều là bệnh nhân cùng bác sĩ. Cô đi theo, đẩy giường một đường chạy như bay, ngay cả giầy rớt cũng không biết, cũng nhờ Vương Vũ Linh thay cô nhặt lên đến, đuổi theo phía sau cô. Tôn Bình bị đẩy vào phòng cấp cứu, bác sĩ cùng y tá đều vây quanh, cô nghe thấy bác sĩ đi cùng xe ban nãy đang lớn tiếng dặn dò tình huống của bệnh nhân, "Tôn Bình, cậu bé mới sáu tuổi, bệnh tim bẩm sinh, có chứng bệnh Fallot 4, từng đến phòng khám của bệnh viện chúng ta khám bệnh, chưa đủ điều kiện chi phí cho nên còn không có tham gia phẫu thuật…"
Bác sĩ tiếp nhận hội chẩn tựa hồ quay đầu lại nhìn cô một cái, Đàm Tĩnh hồn bay phách lạc, căn bản cái gì cũng đã không biết.
Nhiếp Vũ Thịnh là ở trên bàn phẫu thuật bị gọi đi, vốn là dựa theo thói quen của hắn, bình thường cũng sẽ ở một bên nhìn khâu lại mới rời đi, nhưng là hôm nay mới vừa nhìn xem trợ thủ may hai mũi thì y tá tiến đến nói cho hắn biết, phòng khám gấp bên kia có việc gấp tìm hắn, hắn liền nói trước rồi rời khỏi phòng phẫu thuật, rửa tay cởi đồng phục giải phẫu đi tới trung tâm cấp cứu.
Phòng khám bệnh vĩnh viễn là tiếng người huyên náo như vậy, thanh âm của các loại dụng cụ, bệnh nhân rên rỉ, bác sĩ rối ren… Bác sĩ Lý đầu đầy mồ hôi vừa thấy hắn, đem giường bệnh bên cạnh khẽ kéo tới chỗ hăn, "Bệnh nhân của cậu, giao cho cậu."
"Cái gì?"
"Tôn Bình, bệnh nhân hạng mục CM kia của cậu."
Nhiếp Vũ Thịnh sửng sốt một chút, nhìn cậu bé có sắc mặt tím tái ở trên giường, bởi vì trái tim cung cấp dưỡng khí không đủ, cả khuôn mặt đều tím tái đi như vậy, sau mặt nạ dưỡng khí được hạ xuống, càng thêm có vẻ gầy yếu không chịu nổi.
Bác sĩ Lý cực nhanh nói với hắn là đã dùng những loại thuốc nào, tình huống cùng mạch đập của bệnh nhân, sau đó liền vội vàng cứu chữa một bệnh nhân bị bệnh tim khác.
Bác sĩ Lý xử lý đều là chính xác, Nhiếp Vũ Thịnh nhìn số đo trên điện tâm đồ, cảm thấy không cần lại dùng thuốc khá nữa, trực tiếp hỏi y tá, "Người nhà bệnh nhân đâu?"
"Bên kia."
Hắn chứng kiến Đàm Tĩnh cúi đầu ngồi ở chỗ kia, ước chừng là không có khí lực đứng lên, còn có một người phụ nữ ngồi cùng cô, tựa hồ đang không ngừng an ủi cô. Trên chân cô có một vết thương thật lớn, chảy máu, không có đi giày, chân không cứ như vậy mà đạp ở trên giày, máu thấm ướt một nửa một nửa chiếc giày, miệng vết thương còn đang không ngừng chảy máu, xem bộ dáng kia, tựa hồ là vật gì cắt phải.
Cô tựa như không có tri giác nữa, chỉ là rất mờ mịt, nhìn chằm chằm vào ngón tay của mình.
Nhiếp Vũ Thịnh cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe vào càng bình tĩnh một chút, "Người nhà của bệnh nhân Tôn Bình."
Đàm Tĩnh ngẩng đầu lên, nhìn hắn.
"Tình trạng của bệnh nhân bây giờ không tốt lắm, như thế này thì y tá sẽ cho các ngươi giấy thông báo về bệnh tình nguy kịch. Các ngươi suy nghĩ một chút về chuyện giải phẫu đi, nhưng loại tình huống này lên bàn mổ, nguy hiểm cũng khá lớn. Mọi người hãy chuẩn bị tương tưởng đi."
Thân thể Đàm Tĩnh lung lay nhoáng một cái, ước chừng là bị mấy câu nói đó đả kích, Nhiếp Vũ Thịnh không muốn thấy khuôn mặt trắng bệch của cô, xoay người liền định rời đi. Không nghĩ tới cô đột nhiên nhào đến, kéo chiếc áo bác sĩ của hắn, "Cứu… cứu hắn! Tôi van anh .. cứu …. cứu hắn!"
"Đàm Tĩnh!" Cô gái bên cạnh gọi tên của cô rồi đi tới đỡ cô, chung quanh bác sĩ y tá đều bị sợ hết hồn, y tá trưởng ở phòng khám thường xuyên gặp loại này cũng lập tức đi tới giải vây, "Ai, cô cũng đừng vội! Chúng ta cũng sẽ cố hết sức, cô mau buông bác sĩ ra đi, bác sĩ mới đi cứu bệnh nhân được."
Đàm Tĩnh lại nói cái gì đều không buông tay, đem chiếc áo bào trắng nắm thật chặt , trong mắt của cô tràn đầy thống khổ, giọng nói của cô khàn khàn, "Tôi van anh… cứu …. cứu hắn, tôi cầu xin anh!" Cô nói đi nói lại cũng chỉ có hai câu này, Nhiếp Vũ Thịnh cho tới bây giờ chưa thấy qua một Đàm Tĩnh điên cuồng như vậy, cô thật sự như là nổi điên, cầm lấy chiếc áo của hắn không buông.
Ngón tay của cô khảm tiến thật sau trong vòng tay hắn, khiến cho hắn cũng đau lên, nhưng càng đau như thế này lại càng đau vào trong lòng. Hắn có một loại cảm giác uể oải cùng thất bại không nói ra được, bởi vì thấy cô đau khổ cầu khẩn, thấy cô như bệnh nhân tâm thần nổi điên, hắn duy trì tri giác của mình nhưng lại đau lòng.
Người phụ nữ trước mắt này là người mà hắn từng yêu, là người phụ nữ hắn coi như châu như ngọc. Người phụ nữ trước mắt này khiến hắn phải khóc rống lên, khiến hắn từng một ngàn lần một vạn lần cảm giác mình cần phải thống hận, khiến hắn từng một ngàn lần một vạn lần cảm giác mình rốt cục không được yêu thương. Thẳng cho tới hôm nay, thẳng đến lúc này giờ phút này, hắn mới biết được thì ra là chỉ muốn nhìn thấy cô thống khổ, hắn vẫn như cũ sẽ cảm thấy đau lòng.
Nhiều người đi lên hỗ trợ, tất cả mọi người ba chân bốn cẳng kéo Đàm Tĩnh ra, muốn gỡ những ngón tay của cô, nhưng chỉ là phí công. Cô giống như là một cây cỏ leo nhỏ, mặc dù gầy yếu lại có một loại sức mạnh liều mạng, sít sao phụ thuộc vào cây độc mộc duy nhất, chính là không chịu buông tay. Cuối cùng là y tá trưởng trong cái khó ló cái khôn, vội nói, "Nhanh! Con của cô tỉnh!
Cô nhanh đi xem một chút!"
Đàm Tĩnh nghe nói như thế, đột nhiên buông tay, Nhiếp Vũ Thịnh cơ hồ là lảo đảo vài bước, người bên cạnh nhanh chóng kéo hắn lại, hắn mới đứng vững. Người bên cạnh nhân cơ hội đem Đàm Tĩnh đẩy ra, Nhiếp Vũ Thịnh liền thấy sắc mặt của cô trắng bệch, ánh mắt như tuyệt vọng cũng là trống rỗng. Móng tay Đàm Tĩnh cắm vào cánh tay của hắn, y tá bên cạnh vừa nhìn thấy, vẫn kêu "Ai da ", y tá trưởng đem Nhiếp Vũ Thịnh đẩy mạnh phòng trực ban, vừa tự mình cầm cồn i
-ốt lau cánh tay của Nhiếp Vũ Thịnh, vừa bỏ bông vải vừa nói thầm, "Thực là loại người gì cũng có! Bác sĩ Nhiếp, cậu bị hù dọa rồi sao?"
Nhiếp Vũ Thịnh không nói gì, sắc mặt của hắn so với sắc mặt của Đàm Tĩnh cũng không khá hơn chút nào, giống nhau hồn bay phách lạc. Y tá trưởng chỉ nhìn hắn thật sự như bị hù dọa, vì vậy an ủi hắn, "Ở phòng Khám này thì dạng người nào cũng có thể gặp gỡ, ngày hôm qua một người uống thuốc tự sát, đưa tới đã sớm hết thuốc chữa, người nhà bệnh nhân đó cũng khóc nháo… Thiếu chút nữa đem phòng cấp cứu này phá hủy… Đầu năm nay người nhà của bệnh nhân đều làm như là bệnh viện nợ bọn họ vậy… Bác sĩ cũng không phải thần tiên, có khi có thể cứu nhưng có khi không thể cứu, đều chỉ có thể tận lực mà làm, nghe theo thiên mệnh…"
Y tá trưởng đã lưu loát xử lý hết miệng vết thương, nói với hắn, "Được rồi, trời quá nóng, cũng không nên băng bó cho cậu, miễn cho nhiễm trùng. Khi Tắm rửa cầm ni
-lon bọc vết thương lại, tắm rửa xong thì cũng nhớ lau cồn."
Nhiếp Vũ Thịnh ngẩng đầu lên, nói với y tá trưởng, "chị đem người nhà bệnh nhân gọi vào đi, em cùng cô ấy nói chuyện một chút."
"Còn có cái gì tốt mà nói chứ, trước kia cũng không làm giải phẫu, đều kéo đến mức này, sinh con rồi nuôi dưỡng con nên người mà còn trì hoãn thành như vậy, còn không biết xấu hổ mà nháo nữa chứ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!