Thịnh Phương Đình vô tình biết được chuyện Đàm Tĩnh bị mất tiền, bởi vì cục công an gọi điện thoại đến trong lúc Đàm Tĩnh vừa vặn không có ở đây. Lúc đó đối phương liền hỏi lãnh đạo của Đàm Tĩnh có ở đó hay không? Người đúng lúc nghe điện thoại lại là đồng nghiệp người Đài Loan, đối với cơ quản kiểm pháp của đại lục liên tục ôm một loại thái độ kính nhi viễn chi, vì vậy lập tức đem điện thoại chuyển cho Thịnh Phương Đình.
(Kính nhi viễn chi: đáng kính nhưng vẫn cần phải xa lánh.)
Thịnh Phương Đình nghe xong mới biết được rõ ràng là chuyện gì xảy ra, cục công an vừa rồi phá được một loạt các vụ trộm cắp, thường xuyên gây án ở trên xe công cộng, thu hồi không ít tiền và tang vật đã bị tham ô cho nên gọi điện thoại gọi Đàm Tĩnh đi xem một chút, có số tiền của Đàm Tĩnh bị mất hay không.
Thịnh Phương Đình không khỏi thắc mắc mà hỏi, "Cô ấy bị mất bao nhiêu tiền?"
"Hơn năm ngàn." Cục công an phải phân ra từng người thay nhau gọi điện thoại cả ngày cho nạn nhân bị hại, miệng đắng lưỡi khô, "Anh nói với co ấy nhanh chóng đến cục một chuyến, xem một chút phải là ví tiền của cô ấy không?"
Thịnh Phương Đình nghĩ thầm người phụ nữ này thật là hồ đồ, hơn năm ngàn là hơn một tháng tiền lương của cô ấy, không trách được ngày đó cặp mắt của cô ấy sưng thành như vậy, nhất định là bị mất tiền nên mới cuống cuồng mà khóc như vậy.
Đàm Tĩnh ôm một đống đồ từ phòng hành chính trở lại, Gigi ngồi cạnh cô nói cho cô biết "Giám đốc Thịnh tìm cậu kìa, mau đi đi."
"Được, cám ơn." Đàm Tĩnh đã thành thói quen trong lúc nói luôn nói cảm ơn với đồng nghiệp, ở chỗ này tất cả mọi người đều khách khí như vậy, cho dù là đao quang kiếm ảnh, cũng là cười nói cảm ơn trong mọi hoàn cảnh.
Cô mới từ phòng hành chính lĩnh một đống đồ dùng làm việc trở lại, vừa vặn đem phần văn kiện của Thịnh Phương Đình cầm vào cho hắn. Thịnh Phương Đình đang xem bưu kiện, cô sẽ đem ký tên rồi dán bằng các loại keo trong suốt gì đó, mỗi một dạng đặt ở trên bàn hắn, Thịnh Phương Đình có điểm sạch sẽ, đồ trên bàn vĩnh viễn ngay ngắn rõ ràng. Đàm Tĩnh có tính thận trọng, đã sớm chú ý tới cho nên mỗi lần cầm văn kiện cho hắn, cô đều vô ý thức bày gọn gang theo.
Thịnh Phương Đình xem bưu kiện xong thì nhìn thấy bút đã cắm vào ống đựng bút của mình, kẹp giấy đã bỏ vào trong hộp, băng dán cũng đã đổi một hộp mới, mà cuộn băng dán trong suốt cũng đoan đoan chính chính bày ở vị trí vốn có của nó. Ngón tay của Đàm Tĩnh rất dài, trên lòng ngón tay có vết chai, thời điểm làm việc rất lưu loát, tựa hồ cô đã có thói quen sửa sang lại bàn làm việc như vậy.
Hắn cảm giác mình lại có điểm thất thần, cho nên ho khan một tiếng rồi nói, "Vừa rồi cục công an gọi điện thoại đến…"
Đàm Tĩnh cả kinh, bản năng phản ứng là Tôn Chí Quân lại gây nên cái họa gì rồi… Phần công việc này cô nhận được cũng không phải dễ dàng gì, cô thực không muốn để cho cấp trên của mình lưu lại ấn tượng xấu gì cả. Thịnh Phương Đình thấy cô chấn kinh giống như con thỏ đang sợ hãi, trong nháy mắt hai gò má liền đỏ lên, cúi đầu xuống, lông mi càng không ngừng rung động, bộ dạng giống như là muốn khóc vậy.
Thịnh Phương Đình có điểm giật mình, vì vậy hỏi, "Bọn họ gọi cô tới đó xem ví tiền của cô có phải hay không thôi. Cô làm mất tiền sao?"
Đàm Tĩnh thế mới biết thì ra không phải là Tôn Chí Quân gây chuyện, cô không khỏi thở phào nhẹ nhõm nhưng lập tức lại câu nệ, "Đúng vậy, tôi bị mất tiền… Ở trên xe bus công cộng."
"Vậy thì cô đi xem một chút đi, người ở cục công an gọi điện thoại nói cũng không rõ ràng thế nào cả. Cô đi một chuyến đến đó xem đã có chuyện gì xảy ra."
"Cảm ơn anh."
"Không sao." Thịnh Phương Đình nhìn đồng hồ trên tay một chút, "Còn có hơn một giờ nữa là tan tầm, cô bắt xe đi đi, có lẽ tới kịp."
Đàm Tĩnh đang ở trong thời gian thử việc, mỗi tháng không có trợ cấp đi lại vì thế nên nói cô thuê xe đi thì thật sự là cô còn không nỡ. Nhưng lại sợ người ở cục công an tan việc, cô cũng chỉ biết gọi xe đi, đến nơi rồi mới biết được, đường dây trộm cắp bị phá này tương đối lớn, thu lượm về được hơn 100 tang chứng vật chứn cho người mất, nhưng là tiền mặt trên cơ bản đều bị sử dụng gần hết, cũng chỉ có thể lấy về hơn hai vạn đồng tiền.
Cô mới vừa bị trộm không có vài ngày, số tiền cũng không nhỏ cho nên tên ăn trộm còn nhớ rõ rất rõ ràng, nói ở nơi nào đó lấy của một nữ nhân hơn năm ngàn, hai bên đều có mặt nhưng vì đã bắt được tên trộm nhưng tiền thu về quá ít cho nên chỉ có thể theo như tỷ lệ trả lại cho Đàm Tĩnh hơn một ngàn đồng tiền.
Đàm Tĩnh cảm thấy rất ủy khuất, "Nhưng tôi bị mất hơn năm ngàn mà, hắn cũng đã thừa nhận trộm ta hơn năm ngàn?"
"Số tiền mà bọn chúng trộm được đều đã tiêu gần hết cho nên theo như tỷ lệ mà đưa lại cho mọi người thôi." Cục công an cảnh sát nói, "Vận khí của cô còn tốt, có đôi khi vụ án phá được mà một xu tiền mặt đều không có thu trở về được, tất cả số tiền của mọi người mất đều bị dùng hết sạch, kia mới thảm hại hơn."
Đàm Tĩnh không có cách nào, đành phải ký tên lĩnh kia hơn một ngàn đồng tiền. Cô ở trong lòng an ủi mình, có thể tìm trở về những thứ này, luôn so với không tìm về được thì vẫn tốt hơn. Từ cục công an đi ra đã là lúc tan việc, tối muộn nên giao thông cũng trở nên chen chúc hơn, cô sẽ không dám sẽ đem tiền này mang ở trên người, tìm một ngân hàng có thể gửi lên một ngàn, sau đó đem chi phiếu cẩn thận để ở trong túi áo sát người.
Thịnh Phương Đình không nghĩ tới Đàm Tĩnh còn có thể trở lại làm thêm giờ, hắn làm thêm giờ là thấy bình thường, Lily trước khi đi giúp hắn gọi đồ ăn ở ngoài, hắn ăn hai cái lại cảm thấy dạ dày không có thoải mái, vì vậy mới đi lấy một ly cà phê nóng, trở lại phòng làm việc tiếp tục xem bưu kiện. Nhưng chứng đau bao tử của hắn lại càng ngày càng lợi hại, cà phê nóng cũng không có tác dụng như vậy.
Hắn cau mày, một tay đặt ở vùng dạ dày, một tay nhanh chóng hoạt động con chuột, nghĩ thầm vội vàng đem bức điện này xem cho xong rồi đi hiệu thuốc mua mấy viên thuộc dạ dày. Thời điểm hắn đang nghĩ như vậy, phía ngoài phòng làm việc đèn đột nhiên sáng, ánh sáng sáng ngời xuyên thấu thủy tỉnh qua rơi xuống đất. Phía ngoài đồng nghiệp cũng đều tan việc hết rồi, Thịnh Phương Đình rất kinh ngạc, đứng dậy mở cửa lại phát hiện Đàm Tĩnh đã trở lại.
Đàm Tĩnh nhìn thấy hắn đi ra, cũng không có bị giật mình, Thịnh Phương Đình luôn làm thêm giờ, có mấy lần cô lưu lại làm thêm giờ, hắn thậm chí hắn còn về muộn hơn so với cô. Cho nên cô lên tiếng chào, " Giám đốc Thịnh, anh lại làm thêm giờ sao?"
"Làm sao cô lại đã trở lại đây?" Hắn không phải là để cho cô về sớm đi cục công an sao?
"Còn có việc không có làm xong." Đàm Tĩnh dường như có điểm hổ thẹn, LiLy chịu trách nhiệm với cô nhưng khi cô làm thêm giờ luôn chẳng thèm ngó tới, không cách nào nên chỉ nói không đúng hạn hoàn thành công việc được nên phảilàm thêm giờ, đây là biểu hiện của một người không có năng lực. Đàm Tĩnh lúc ấy nghe cô như vậy nói, chỉ là cúi đầu không nói. Căn bản không dám phản bác nói, vậy tại sao giám đốc Thịnh cũng làm thêm giờ, chẳng lẽ hắn không có năng lực sao?
Lily đối với cô tựa hồ mơ hồ có chút địch ý, Đàm Tĩnh cũng không biết vì cái gì cho nên Lily nói cái gì, Đàm Tĩnh đều chỉ yên lặng nghe.
"Đừng làm nữa, có làm cũng không xong được." Thịnh Phương Đình cau mày nói, "Đi thôi, tan tầm đi. Tôi gọi điện thoại cho bảo vệ, để cho hắn đến khóa cửa."
Lúc này Đàm Tĩnh mới phát hiện vẻ mặt cùng tư thế của hắn khác hẳn với bình thường, hắn dùng tay che lấy dạ dày nên cô vội hỏi, " Giám đốc Thịnh, anh không khỏe sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!