Chương 10: (Vô Đề)

Ngày hôm sau cô đem đôi mắt sưng lên như quả đào mà đi làm, các đồng nghiệp đương nhiên rối rít dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn xem cô. Bất quá làm việc ở chỗ tốt chính là, ở chỗ này không có người đánh giá hay tò mò  chuyện riêng của bạn, các đồng nghiệp kinh ngạc thì cứ kinh ngạc nhưng lại không có bất kỳ người nào hỏi một câu:  Đàm Tĩnh mắt của cô bị làm sao vậy?

Đàm Tĩnh dùng mắt bị sưng liếc tròng mắt sao chép một đống văn kiện, toàn bộ đều là tài liệu mà Thịnh Phương Đình muốn xem, gần đây cả toàn phòng bận tối mày tối mặt, bởi vì hoạt động thúc đẩy tiêu thụ bắt đầu rồi. Cô ôm một ít đống đồ vật đi giao cho Thịnh Phương Đình, hắn đang ở một bên xem máy tính vừa gọi điện thoại, cô đem tài liệu đặt ở trên bàn của hắn, hắn cũng chỉ là gật gật đầu, ý bảo biết rồi.

Đàm Tĩnh trở lại chỗ ngồi của mình, chẳng được bao lâu lại nhận được điện thoại của Thịnh Phương Đình , "Đàm Tĩnh, cô tới phòng làm việc của tôi một chuyến."

Đàm Tĩnh còn tưởng rằng hắn có chuyện đã quên dặn dò chính mình cho nên nhanh chóng đứng dậy đi đến phòng làm việc của hắn.

"Ngồi đi." Thịnh Phương Đình lại đang nghe điện thoại, ý bảo cô ngồi xuống. Sau khi hắn nói xong điện thoại rồi hắn đem di động đặt ở trên bàn, khi đó cẩn thận quan sát cô, "Mắt của cô làm sao vậy?"

Đàm Tĩnh không lên tiếng, hắn lại hỏi, "Có phải hay không gặp phải khó khăn gì?"

Gần đây cô rất cố gắng, luôn làm thêm giờ đến rất khuya, hắn đều nhìn thấy được. Mới vừa lúc làm việc thần sắc của cô u buồn, luôn có vẻ buồn bực không vui. Gần đây mấy ngày nay cùng các đồng nghiệp tiếp xúc, cũng có thể thấy cô nở nụ cười, chiều hôm qua cô mới làm việc được nửa ngày đã xin nghỉ mà  hôm nay đi làm liền mang theo một đôi mắt sưng húp như quả đào mà đi làm.

Mặc dù hắn biết mình không nên hỏi nhưng quan tâm cấp dưới cũng coi như là một công việc đi.

"Không phải, là vì một chút việc riêng thôi."

"Oh." Hắn hiểu được chính mình không nên lại hỏi tiếp, "Vậy cô đi ra ngoài làm việc đi."

"Cảm ơn anh, giám đốc Thịnh." Đàm Tĩnh hiểu lầm ý tứ của hắn, "Anh yên tâm, tôi sẽ xử lý tốt tâm tình của mình, sẽ không làm trễ nãi công việc đâu."

Buổi trưa lúc ăn cơm, Gigi gọi cô cùng nhau. Đàm Tĩnh bị mất tiền, vốn là không tâm tư ăn cơm nhưng Gigi rất nhiệt tình mời cô nên cô cũng không tiện cự tuyệt. Phần lớn đồng nghiệp của công ty đều ở nhà ăn dưới lầu ăn cơm, bởi vì tiện nghi sạch sẽ trở thành căn tin thường xuyên lui tới của bọn họ. Mới đầu Đàm Tĩnh luôn ăn một minhf, về sau đồng nghiệp cũng dần dần bắt đầu gọi cô cùng ăn, bởi vì cô chịu khó làm tròn bổn phận của mình, lại không thích đâm bị thóc chọc bị gạo gì cả.

Thiên tính của phụ nữ đều rất nhiều chuyện, các đồng nghiệp nói cho cô biết rất nhiều chuyện, hàm ý bảo cô không được nói, có thể bảo thủ bí mật cho nên Gigi rất thích cô.

Gigi được xưng là nữ vương nhiều chuyện, trong công ty bất cứ chuyện gì cô ấy cũng biết, các cô mới vừa ngồi xuống không lâu, liền nhìn thấy một người phụ nữ xinh đẹp đi tới cùng các cô chào hỏi,  "Hi!, Gigi!"

"Hi!! Cùng nhau ăn đi?"

"Không được, cấp trên của tôi làm thêm giờ, gọi đồ ăn ở ngoài, tôi phải thay hắn xuống mua chén uyên ương." Mỹ nữ cười tươi như hoa, "Vị này rất lạ mặt, đồng nghiệp mới sao?"

Gigi nhân cơ hội hướng cô giới thiệu, "Đây là trợ lý hành chính mới tới của phòng chúng tôi Helen, đây là Catherine của phòng thị trường, nổi tiếng là đại mỹ nữ toàn bộ công ty."

"Cái gì mỹ nữ, đừng nghe cô ấy nói mò." Catherine cười tủm tỉm, hiển nhiên rất vui vẻ khi nghe được lời khen tặng như thế.

Catherine đi rồi, Gigi nói cho Đàm Tĩnh, "Cái cô Catherine này thầm mến giám đốc Thịnh của chúng ta đã lâu rồi. Lén lút gửi lời hẹn hò tới giám đốc Thịnh của chúng ta mười sáu lần, bị cự tuyệt mười lăm lần. Cuối cùng giám đốc Thịnh cũng đáp ứng lời hẹn, cũng trong cuộc hẹn đó ngả bài hoàn toàn cự tuyệt cô ấy làm cho cô ấy tan nát cõi lòng hơn nửa năm."

Đàm Tĩnh thành thật hỏi, "Làm sao cô biết?"

"Công ty còn có ai không biết chuyện này sao?" Gigi đắc chí nói, "Tôi là nữ vương bát quái, cũng không chỉ là lời đồn. Còn có, Catherine vốn là thư ký của phó tổng giám đốc Vương nhưng thời Phó tổng giám đốc bệnh tim tái phát nằm viện, bà vợ ông ta từ Đài Loan chạy đến chăm sóc ông ta,  gặp Catherine liền cảm thấy cô ấy chính là con yêu tinh, lập tức ầm ĩ muốn phó tổng giám đốc đổi một người thư ký. Chủ tịch không có cách nào, liền đem Catherine điều đi đến phòng thị trường.

Lần này phòng kế hoạch của chúng ta có thể là xui xẻo rồi."

Đàm Tĩnh hoàn toàn không hiểu, Gigi thở dài,  "Nếu là dự án thiết kế do phòng kế hoạch chúng ta làm, cô ấy đều muốn nhặt xương trong trứng chim, ngay cả dấu chấm câu sai cũng không được."

Đàm Tĩnh cảm thấy tổng công ty cùng cửa hàng cấp dưới cũng không sai biệt lắm, chỉ là nơi này lục đục với nhau càng kịch liệt một chút, đồng nghiệp trong lúc đó càng khách khí với nhau một chút. Cho đến khi ầm ĩ lên cũng không phải là nói thẳng ra cái gì mà là gửi thi đi rồi nhận thư tơi, cô một phong thư, tôi một cái phong thư, bất đồng hơn là phần CC có tên những người khác, rất nhiều phong thư trong lúc đó được gửi đi nhận đế, đều là đao quang kiếm ảnh. ( Đao quang kiếm ảnh :

cảnh tàn sát khốc liệt)

Gigi đang nói đến cao hứng, đột nhiên im tiếng, lặng lẽ nói cho Đàm Tĩnh, "Nhìn kia, người phụ nữ đang đi tới kia chính là giám đốc Thư Cầm của phòng tài nguyên và nhân lực, biết rõ biệt danh của cô ấy không? Cô ấy được gọi bà cô hổ."

Đàm Tĩnh lấy làm kinh hãi, "Cái gì?"

"Đừng nhìn rằng cô ấy lịch sự như thế, kỳ thật lòng dạ so với đàn ông còn độc ác hơn,  những giám đốc chết dưới tay cô ấy cũng không chỉ một hay hai người, phàm là người đấu cùng cô ấy thì sẽ  không có kết cục tốt. Chủ tịch rất tín nhiệm cô ấy, mặc dù cô ấy không phải là người lãnh đạo cao nhất."

Gigi không nghĩ tới Đàm Tĩnh là do Thư Cầm tự mình thuê vào, bởi vì chức vị của Đàm Tĩnh quá thấp, phòng tài nguyên và nhân lực có thể tùy tiện cho một người nào đó đi phỏng vấn. Ấn tượng của Đàm Tĩnh đối với Thư Cầm cũng rất tốt, mấy lần tiếp xúc ngắn ngủi, chỉ cảm thấy cô ấy là người khôn khéo, hoàn toàn không nghĩ được rằng cô ấy thậm chí còn có cái biệt danh "Bà cô hổ".

Thư Cầm mới vừa ngồi xuống, còn chưa có kịp chọn món ăn, liền nhận được điện thoại của Nhiếp Vũ Thịnh. Hắn biết rõ lúc này đang là thời gian nghỉ trưa của nàng cho nên hỏi thẳng, "Có thời gian đi ra ngoài một chút không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!