Đàm Tĩnh vào ca làm buổi chiều, đúng là không thể nghỉ ngơi, loay hay chân không chạm đất, cuối cùng đến thời điểm đóng cửa phát hiện ra thu một 100 tệ tiền giả. Nhận được tiền giả là một chuyển vô cùng ảo não. Đàm Tĩnh từ trước đến nay luôn thận trọng, trước kia chưa có bao giờ phạm qua lỗi sai như vây, hôm nay cũng là do bận đến váng đầu.
Vương Vũ Linh vừa vặn cùng cô làm ca chiều liền nói "Nếu không cậu hãy cho Lương Nguyên An biết." Lương Nguyên An mặc dù từ trước đến nay luôn hi hi ha ha không có chú ý đến hình tượng của mình, nhưng là rất chiếu cố đến những người phụ nữ trọng cửa hàng này. Quả nhiên có người nhận được tiền giả, giao cho Lương Nguyên An, không quá hai ngày hắn đem đến một mớ tiền lẻ còn nói "ừ, còn có 15 tệ ta mua thuốc rồi a."
Mặc dù thiếu 15 tệ nhưng là mọi người đều luôn vô cùng cao hứng, miệng chỉ có thể nói ngọt "Cảm ơn anh Lương."
Đàm Tĩnh có cảm giác không được khá cho lắm, mặc dù Lương Nguyên An cầm đi cũng tiêu hết nhưng nếu như người ta cũng làm ăn nhỏ mà nhận được tiền giả thì khẳng định là khó chịu giống nhau.
Lương Vũ Linh lại không cho là đúng "Cậu là đầu gỗ."
Đàm Tĩnh không có cách nào khác đành cười "Thôi, đừng có đứng đó mà giáo huấn tớ nữa."
Kỳ thật là rất đau lòng, một tháng tiền lương tính cả tiền làm thêm giờ cũng bất quá chỉ hơn 2000 tệ thế mà đã mất 100 tệ, đương nhiên là phải ảo não rồi. Vùi đầu tiếp tục làm sổ sách, đột nhiên nghe được tiếng tiếng chuông phong linh reo, Vương Vũ Linh nói "Thực xin lỗi, cửa hàng chúng tôi đã đóng cửa."
"Tôi nghĩ vào đây mua một chiếc bánh ngọt."
Một giọng nam trầm thấp dễ nghe, phảng phất có từ tính, nghe vào trong tai làm người ta chấn động.
Đàm Tĩnh không khỏi ngẩng đầu lên, đầu tiên là nhìn qua cổ áo, đến vạt áo, không hề có caravat, hai nút ảo trên cùng mở, bộ dáng có vẻ rất tùy ý, trên khuỷu tay còn là một bộ tây phục. Từ quầy thu ngân bên này nhìn sang, chỉ có thể nhìn thấy gò má của khách hàng, mặc dù chỉ là gò má nhưng đúng là một khuôn mặt trong sáng, là một người đàn ông tuấn duật khó thấy.
Đàm Tĩnh cảm thấy rất thất thố, cúi đầu xuống tiếp tục kiểm tiền, trong tai vẫn nghe được Vương Vũ Linh luôn miệng ôn nhu nói "Nếu không như vậy đi, nếu như anh không vội mà muốn mua bánh. Hôm nay anh chọn anh chọn trước hình dáng của cái bánh ngọt, ngày mai anh quay tới đây lấy?"
Người đàn ông đó khẽ trầm ngâm hai giây rồi nói "Thôi."
Nhìn thấy hắn xoay người hướng bên ngoài cửa hàng mà đi, Vương Vũ Linh đột nhiên linh cơ nhất động gọi hắn lại "Rất làm phiền cho anh, chỗ chúng tôi còn vị sư phụ ở gần đây, nếu không tôi kêu hắn đến đây làm thêm ngoài giờ cho anh cái bánh ngọt anh cần?"
Lương Nguyên An kỳ thật đã tan việc, nhưng lúc Vương Vũ Linh gọi điện thoại cho hắn thì hắn vừa vặn còn chưa đi đến trạm xe lửa, rất sảng khoái đã trở lại, rửa tay thay đổi y phục đi làm bánh.
Người đàn ông phi thường kia có lễ phép nói cảm tạ, sau đó đã chọn một hình dáng bánh ngọt mà mình muốn. Đoán chứng là đưa cho bạn gái, bởi vì chọn hình dạng trái tim lại tất cả đều là hình vẽ hoa hồng. Loại bánh ngọt ở cửa hàng này bán chạy nhất, phù hợp với tình yêu, rất tinh tế, có thể thấy là tình yêu bình thường chưa từng có như thế làm sao mà không tinh tế cho được.
Vương Vũ Linh vẫn còn ở đó kiên nhãn hỏi thăm trên bánh ngọt có muốn viết chữ hay không, có muốn dùng kem chocolate hay không, có muốn phủ lên lớp ngoài một ít đường hay không nhưng bất ngờ người đàn ông kia đã nói "Cho tôi một thẻ đi."
Trong tiệm bánh ngọt tặng kèm kịch tính với người đàn ông phi thường này, người đó dường như nhớ tới cái gì "Tôi đi xe nên không cầm bút." Vương Vũ Linh gấp rút quay đầu lại gọi "Đàm Tĩnh, đem bút tới đây đi."
Đàm Tĩnh chỉ đành phải đem bút đưa qua, cách gần đó ngửi thấy được mùi thơm nhàn nhạt trên người đàn ông đó. Tựa hồ là bạc hà mát lạnh, lại phảng phất hơi thở trà xanh, thuần túy mà sạch sẽ.
"Cảm ơn."
Người đàn ông đó quay lại viết chữ, vì cúi nửa đầu nên Đàm Tĩnh có thể thấy được ngón tay của hắn, phi thường thon dài.
Đàm Tĩnh mau đi trở về quầy thu ngân, tập trung chú ý vào các phiếu thu trong ngày. Khi người đàn ông đó đến giao tiền, lòng của cô còn nhảy thẳng lên, tựa như lần đầu tiên gặp Nhiếp Vũ Thịnh.
Khi đó cô vừa mới thi vào cao trung. Việc học nặng, đường lại xa, một tuần lễ mới về nhà được một lần. Mỗi lần về nhà đều là vào thứ 7, mẹ luôn làm trước chút đồ ăn gì đó cho cô, nói với cô không được mấy câu lại liền vội vội vàng vàng đi. Khi đó mẹ lợi dụng thời gian nghỉ để dạy Piano, mỗi học sinh cũng không ở gần, tới tới lui lui đổi nhau vài chuyến xe bus công cộng, nhưng tiền học phí thu vào vẫn tương đối không nhiều. Đàm Tĩnh biết rõ mẹ kiếm tiền không dễ, cho tới bây giờ cũng rất nhu thuận.
Thời điểm mẹ lần đầu tiên phát bệnh là khi Đàm Tĩnh còn ở trường học đi học. Chủ nhiệm lớp kêu cô ra ngoài phòng học, nói cho cô biết mẹ cô vào bệnh viện. Đàm Tĩnh hốt hoảng đuổi tới bệnh viện, tới khoa cấp cứu không có tìm thấy mẹ, cô đang lo lắng hỏi y tá chợt nghe phía sau lưng có người hỏi "Em là con gái của cô giáo Tạ."
Một giọng nam trầm thấp dễ nghe, phảng phất như có từ tính nhưng khi nghe vào trong tai lại làm người ta chấn động. Đàm Tĩnh xoay người, đầu tiên nhìn qua cổ áo, đó là cổ áo T
-shirt với đường viền màu lam nhạt, với phong cách rất nhẹ nhàng khoan khoái của một đại nam sinh.
Đàm Tĩnh khi đó hồ đồ, chỉ biết hỏi "Mẹ của tôi ở nơi nào?"
"Đã chuyển tới phòng quan sát, bác sĩ nói ở khu nội trú tạm thời không có giường, chờ dọn giường được rồi thì lại chuyển tới khu nội trú đi." Hắn hơi dừng một chút rồi nói "Anh đưa em đi."
Đàm Tĩnh đi theo hắn xuyên qua một hành lang dài của bệnh viện, lại rẽ qua một chỗ ngoặt, mới đi tới trung tâm của phòng quan sát. Mẹ cô đang nằm ở trên giường, trên người còn cắm mấy cái ống cùng dụng cụ, đang đắp chăn mền của bệnh viện, sắc mặt trắng bệch, ngay cả đôi môi cũng vậy. Đàm Tĩnh kêu lên một tiếng "mẹ" nghẹn ở trong cổ họng, nước mắt lập tức chảy xuống.
Hắn liền an ủi cô "Bác sĩ nói đã không sao. Em không cần phải quá lo lắng."
Đàm Tĩnh chưa bao giờ biết rõ trong lòng mẹ nghĩ gì, hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau đã nhiều năm nhưng hôm nay bỗng nhiên nghe nói tới mẹ bị như thế này, lập tức cảm thấy như suy sụp, hoang mang lo sợ. Thật may là có người nam sinh kia mặc dù so với cô không lớn hơn mấy tuổi, làm việc ngược lại rất trầm ổn. Hắn đã nói cho cô từng cái rõ ràng mọi việc, Đàm Tĩnh mới biết được thì ra hắn gọi là Nhiếp Vũ Thịnh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!