Chương 44: Sự trả thù cực đoan

Anh Dịch hất tấm rèm bước vào căn nhà cấp bốn, lạnh lùng hỏi Tề Chấn: "Đã đi tuần tra một vòng xung quanh chưa?"

Vì vụ xích mích vừa nãy, thái độ của Tề Chấn đối với gã cực kỳ lãnh đạm và có lệ. Hắn chẳng thèm liếc nhìn gã Dịch lấy một cái, chỉ ậm ừ một tiếng trong mũi cho có lệ, ừ hử xong, hắn lại bật cười khinh miệt: "Anh đối xử với thằng nhãi đó tốt thế cơ à? Sao nào, chẳng lẽ anh cũng thích cái kiểu như nó?"

Anh Dịch coi lời của Tề Chấn như gió thoảng bên tai, thần sắc vẫn không chút gợn sóng, nhưng ngữ khí đã lạnh lẽo thêm vài phần: "Tôi làm gì không đến lượt cậu nghi ngờ, muốn nhận tiền thì cứ làm theo lời tôi."

Tề Chấn cười khẩy, nhướng mày nói: "Được, tôi đây không thèm quản, chỉ cần năm mươi triệu đến tay, anh thích làm đại ca thì tôi tung hô anh, nhưng nếu thiếu một xu thì đừng trách tôi trở mặt không nhận người quen."

"Tiếp theo tôi sẽ trông chừng nó, cậu đi ngủ một lát đi." Anh Dịch nói xong liền xoay người rời khỏi phòng.

00:15 phút sáng.

Từ căn nhà cấp bốn phát ra tiếng ngáy lúc cao lúc thấp của Tề Chấn, hòa lẫn với tiếng ếch kêu và côn trùng rả rích, giống như một đêm bình yên bình thường như bao nhiêu đêm khác. Thế nhưng, chính trong màn đêm tĩnh lặng ấy, một luồng sát khí lặng lẽ lan tỏa.

Anh Dịch nhẹ bước tiến vào phòng một lần nữa, Tề Chấn đang ngủ say trên giường gạch dường như không nhận ra nguy hiểm đang cận kề, hai chân hắn dang rộng, một tay buông thõng ngoài mép giường, tay kia đặt lên cái bụng tròn trịa đang phập phồng theo nhịp thở.

Anh Dịch đưa tay ra sau hông, rút ra khẩu súng lục đã lên đạn sẵn, từng bước tiến lại gần giường, ngón trỏ tay phải đặt lên cò súng, họng súng đã nhắm thẳng vào mặt Tề Chấn. Gã khẽ nheo mắt, ngay khoảnh khắc định bóp cò, Tề Chấn vốn đang ngủ say đột nhiên bật dậy như một chiếc lò xo, vung tay bổ mạnh vào cổ tay gã, đánh văng khẩu súng xuống đất.

Tề Chấn gầm lên đầy giận dữ: "Mẹ kiếp, tao biết ngay thằng nhãi ranh mày muốn giết tao mà! Thằng Cát Sơn có phải cũng bị mày giết như thế này không? Nó làm gì có chuyện muốn rút lui, là do cái thằng điên như mày ra tay! Mày giết nó rồi giờ lại định giết cả tao, tao đây phải thịt mày trước!"

Vừa dứt lời, hắn đã lao vào gã Dịch, quật ngã gã xuống sàn, với thân hình hộ pháp chiếm ưu thế tuyệt đối, Tề Chấn nhanh chóng giành quyền chủ động. Hắn cưỡi lên người gã Dịch, vung những cú đấm nghìn cân thẳng vào mặt gã, cơn thịnh nộ bùng phát dữ dội: "Mày tưởng mày là ai hả? Thằng ranh con, làm đại ca đến nghiện rồi à? Trước đây nếu không phải vì nể mặt thằng Cát Sơn, mày tưởng tao đây thèm nhìn mặt mày sao?

Đồ chó, muốn giết tao à, tao đưa mày đi gặp Diêm Vương ngay bây giờ!"

Gã Dịch chỉ biết nâng hai tay che chắn vùng mặt và đầu trước những cú đấm liên tiếp. Đợi đến khi tốc độ ra đòn của Tề Chấn chậm lại, gã tìm chuẩn thời cơ tung một cú móc sườn đầy uy lực vào bụng đối phương, rồi bồi thêm vài cú đấm thép. Khi Tề Chấn buộc phải né đòn, gã Dịch trực tiếp đấm thẳng một cú vào mặt hắn.

Tề Chấn loạng choạng ngã nhào sang bên cạnh, gã Dịch nhân cơ hội thoát khỏi gông cùm, bật dậy lùi ra xa.

Tề Chấn lắc mạnh đầu cho tỉnh táo rồi lồm cồm bò dậy, đôi mắt hắn đỏ ngầu như muốn phun lửa, nỗi đau thể xác biến thành sức mạnh cuồng bạo. Hắn gầm lên, dùng sức trâu húc đổ gã Dịch xuống đất thêm lần nữa, hai tay bóp chặt lấy cổ gã: "Tao giết mày! Tao phải g**t ch*t mày!"

Gương mặt đầy sẹo kinh tởm của gã Dịch vì thiếu oxy mà trở nên đỏ gay quỷ dị, không khí trong phổi cạn sạch, cổ họng chỉ còn phát ra những tiếng khò khè đứt quãng. Gã dùng nắm đấm nện liên tiếp vào mạn sườn Tề Chấn, Tề Chấn nghiến răng chịu đựng, lực tay càng lúc càng siết chặt hơn.

Trong tuyệt cảnh, bản năng sinh tồn đã kích phát sức mạnh bùng nổ, gã Dịch bất ngờ đưa hai tay lên, dùng hai ngón cái đâm mạnh vào hốc mắt của Tề Chấn.

Một tiếng hét thảm khốc vang lên, Tề Chấn buông lỏng tay, ôm lấy mắt lùi lại phía sau, tiếng gào thét đau xé tâm can, máu tươi tuôn ra qua kẽ tay hắn thành từng dòng.

Gã Dịch lồm cồm bò dậy, th* d*c vài hơi rồi nhặt khẩu súng lục dưới đất lên. Gã tiến lại gần, dí họng súng vào trán Tề Chấn, kẻ lúc này đã mất hoàn toàn thị giác và khả năng phản kháng, không một chút do dự, gã bóp cò.

Đoàng!

Tiếng hét của Tề Chấn im bặt, đôi tay đang ôm mắt buông thõng, cơ thể đổ ầm xuống sàn. Giữa trán hắn là một lỗ đạn đen ngòm, da thịt xung quanh cháy xém.

Khói súng lảng vảng đầu nòng, gã Dịch vứt khẩu súng đi, giơ tay lau vệt máu trên mặt, khiến gương mặt vốn đã đáng sợ càng thêm dữ tợn, gã lê bước chân tập tễnh sang căn phòng phụ.

Khấu Trà ở phòng bên đã nghe thấy toàn bộ tiếng đánh nhau và phát súng cuối cùng. Nhìn thấy bộ dạng kinh hoàng của người đàn ông trước mặt, cậu lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, cơ thể không ngừng run rẩy, thu người vào góc phòng: "Đừng giết tôi... xin đừng giết tôi..."

Gã Dịch đi đến ngồi xổm trước mặt Khấu Trà, gương mặt gớm ghiếc ấy bỗng hiện lên vẻ ôn hòa kỳ lạ: "Không sao đâu, hắn chết rồi. Hắn sẽ không bắt nạt cậu được nữa."

Khấu Trà lắc đầu như máy, cậu nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của người đàn ông. Đôi mắt ấy nhìn chằm chằm vào cậu, nhưng dường như lại đang xuyên qua cậu để nhìn một người nào khác.

00:32 phút sáng.

Ngu Quy Vãn và Thẩm Đông Vi đã tới biệt thự nhà họ Khấu, căn biệt thự rộng lớn lúc này chỉ có mình Tiếu Đến ở nhà. Do tính chất nghiêm trọng và yêu cầu bảo mật của vụ án, ngay cả những người thân thiết nhất của hai nhà Khấu

- Tiếu cũng không biết Khấu Trà bị bắt cóc. Khấu Phong hiện vẫn đang ở cục cảnh sát để chuẩn bị cho giao dịch tiền chuộc diễn ra trong vài giờ tới.

Hơn hai mươi tiếng kể từ khi con trai bị bắt, Tiếu Đến khóc rồi lại nghỉ, nghỉ rồi lại khóc, nước mắt gần như chưa lúc nào ngừng rơi. Khóc mệt quá bà mới chợp mắt được vài chục phút, dậy lại tiếp tục khóc.

Bà sinh Khấu Trà năm 20 tuổi, 25 tuổi gả cho Khấu Phong, đến nay mới ngoài ba mươi, vốn là một phu nhân được bảo dưỡng kỹ càng, giờ đây gương mặt lem luốc, thần thái tiều tụy không thể tả nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!