Trước mắt, những nghi vấn của vụ án đang tập trung vào việc: Làm thế nào băng nhóm tội phạm này biết được Phí Hoa tàng trữ súng đạn? Nguyên nhân cái chết của Cát Sơn là do nội bộ thanh trừng hay còn ẩn tình nào khác? Hai vụ nổ súng không gây thương vong vừa qua liệu có thực sự chỉ đơn thuần là để gây hoảng loạn và khiêu khích cảnh sát như Ngu Quy Vãn đã suy luận?
Mọi nút thắt đều xoay quanh gã chủ mưu bí ẩn, dường như chỉ cần l*t tr*n được danh tính của hắn, mọi vấn đề sẽ được giải quyết. Vì vậy, trong khi phát lệnh truy nã kèm tiền thưởng đối với Tề Chấn và Nhạc Văn, Phân cục Bắc Tân cũng lập tức triển khai điều tra thân phận của kẻ giấu mặt này.
Sau khi hoàn tất các thủ tục, Giang Khởi Vân có được danh sách toàn bộ bạn tù cùng phòng với Cát Sơn trong thời gian thụ án, cộng thêm danh sách những người có quan hệ mật thiết với hắn do quản ngục cung cấp. Tổng cộng có bảy tám chục người, loại trừ những kẻ vẫn đang thi hành án, còn lại 37 người. Tuy nhiên, phạm vi này vẫn quá rộng, việc sàng lọc sẽ tiêu tốn rất nhiều nhân lực và thời gian.
Mà thứ bọn họ thiếu nhất lúc này chính là thời gian.
Giang Khởi Vân buộc phải tìm kiếm hướng đi mới để đào bới manh mối về gã chủ mưu.
Quay lại nhìn nhận nhân vật số 2 của băng nhóm là Cát Sơn, hắn từng vào tù vì các tội trộm cắp, che giấu và chứa chấp tội phạm. Nhân vật số 3 là Tề Chấn ngồi tù vì tội cướp tài sản và cố ý gây thương tích. Nhân vật số 4 là Nhạc Văn ngồi tù vì tội trộm cắp.
Cả ba đều có điểm chung là động cơ phạm tội vì h*m m**n vật chất. Trong đó, Cát Sơn và Nhạc Văn do tình tiết nhẹ, thái độ nhận tội tốt nên được giảm án. Riêng Tề Chấn có tình tiết nghiêm trọng, thái độ ngoan cố không hối cải nên thời gian thụ án dài nhất.
Xét kỹ lại, trong ba kẻ này chỉ có Tề Chấn là có động cơ trả thù xã hội cùng cảnh sát. Cát Sơn và Nhạc Văn vốn không đủ điều kiện về động cơ, bởi tính chất của tội trộm cắp và tội dùng súng bắn người ở hai đẳng cấp hoàn toàn khác nhau.
Nghĩ đến đây, Giang Khởi Vân nhìn vào dấu chấm hỏi đại diện cho tên chủ mưu trên giấy: "Vậy liệu có phải là mày không? Kẻ dày công vạch ra tất cả để trả thù xã hội cùng cảnh sát. Còn ba kẻ kia có lẽ chỉ bị mày dùng tiền bạc để lừa vào tròng. Cát Sơn bị giết, phải chăng vì hắn đã nhận ra mục đích thực sự của mày?"
Giang Khởi Vân vừa di chuột xem tài liệu của Cát Sơn, vừa cho đại não vận hành hết công suất. Lúc này, màn hình dừng lại ở vụ án mà Cát Sơn phạm tội che giấu và chứa chấp —— Vụ cướp tiệm vàng.
Băng nhóm đó gồm hai nam một nữ. Hai gã đàn ông trực tiếp cướp, người phụ nữ phụ trách tiêu thụ tang vật. Hiện cả ba đều đang thụ án, Cát Sơn sở dĩ bao che cho chúng là vì hắn và người phụ nữ kia từng là nhân tình, vẫn còn vương vấn tình cảm, nên hắn đã hỗ trợ tài chính và nói dối cảnh sát về tung tích của chúng.
Những tài liệu này Giang Khởi Vân đã xem đi xem lại nhiều lần khi rà soát mạng lưới quan hệ của Cát Sơn trước đó, mà không thấy manh mối gì. Cô một tay chống cằm, một tay lăn chuột kéo xuống, bấm vào hồ sơ cá nhân của từng phạm nhân trong vụ cướp tiệm vàng năm ấy.
"30 tuổi... người Bắc Châu..."
"Đã ly hôn, có một con trai... Từng có tiền án gây rối trật tự và cố ý gây thương tích..."
Giang Khởi Vân đọc khẽ, rồi mở tiếp hồ sơ của người phụ nữ. Tài liệu cho thấy cô ta có bề dày tiền án tiền sự phức tạp. Khi lướt xem các vụ án cũ của cô ta, Giang Khởi Vân chợt khựng lại trước một cái tên quen thuộc: Đỗ Tuấn.
Cái tên này quá đỗi quen thuộc, Đỗ Tuấn chính là chủ mưu của vụ bắt cóc tống tiền đặc biệt nghiêm trọng 5 năm trước. Khi bị cảnh sát vây bắt, hắn đã ngoan cố không đầu hàng, giết hại một con tin và bị tay súng bắn tỉa tiêu diệt tại chỗ.
Tài liệu cho thấy người phụ nữ này và Đỗ Tuấn từng cùng hoạt động trong một băng nhóm xã hội đen. Sau đó, khi Bắc Châu mở chiến dịch quét sạch tội phạm, đám người này đã đánh hơi được và rời đi, đợi khi sóng yên biển lặng mới quay lại mưu tính chuyện làm ăn khác.
Giang Khởi Vân cảm thấy da đầu tê rần, cổ họng khô khốc, cô nhận ra một sợi dây vô hình đang xâu chuỗi mọi điểm mấu chốt của vụ án lại với nhau.
Cát Sơn trộm súng từ mật thất của Phí Hoa – chồng sắp cưới của Khấu Nhan. Cát Sơn lại từng là nhân tình của một nữ tội phạm có liên quan đến Đỗ Tuấn. Mà 5 năm trước, nạn nhân bị Đỗ Tuấn bắt cóc chính là Khấu Nhan.
Tất cả tạo thành một vòng lặp kỳ quái, đầu đuôi tương quan, quan hệ chồng chéo nhưng dường như vẫn thiếu mất một mắt xích quan trọng nhất. Vậy gã chủ mưu đứng sau chuỗi hoạt động ác liệt hiện nay đóng vai trò gì trong vòng lặp này?
Giang Khởi Vân nhìn ảnh Đỗ Tuấn trên màn hình, một người đàn ông trung niên tướng tá bình thường, làn da ngăm đen, tóc húi cua, tướng mạo có chút đôn hậu, thế mà kẻ này lại có thể xuống tay g**t ch*t một thiếu nữ 16 tuổi không chút chớp mắt.
Cô tiếp tục tra cứu, cha ruột Đỗ Tuấn là Đỗ Bột đã chết trong một vụ thanh toán đẫm máu mười năm trước, mẹ không rõ tung tích. Người thân trực hệ duy nhất là ông nội Đỗ Quốc Thao cũng đã qua đời vì bạo bệnh tại quê nhà chỉ nửa tháng sau khi hắn bị tiêu diệt.
Quyết định tìm hiểu sâu về Đỗ Tuấn để giải mã vụ án hiện tại, Giang Khởi Vân bắt đầu thu thập chi tiết tiểu sử của hắn. Đỗ Tuấn quê ở thị trấn Ngũ Hà, thành phố Nhạc Lâm, lớn lên với ông nội. Bỏ học từ cấp hai, hắn được cha đón lên Bắc Châu. Do ảnh hưởng từ cha, Đỗ Tuấn sớm nhiễm thói hư tật xấu, làm việc tại tiệm bida của ông ta và thường xuyên đánh lộn, vào trại giáo dưỡng hay bị tạm giam là chuyện như cơm bữa.
Sau khi cha chết, hắn tiếp quản tiệm bida, tụ tập đám thanh niên lêu lổng, từ trộm cắp vặt dần phát triển thành cướp bóc và bắt cóc tống tiền.
5 năm trước, chúng lập kế hoạch bắt cóc Khấu Nhan – con gái lớn của đại gia Khấu Phong và bạn học cùng lớp piano là Hạ Hi Nhuỵ. Khấu Phong báo cảnh sát ngay khi nhận được điện thoại đòi tiền chuộc, Tần Phương Minh đã dẫn đội đấu trí đấu dũng với băng nhóm của Đỗ Tuấn. Cảnh sát lần lượt bắt được bốn tên và một ả đồng phạm đang định bỏ trốn qua biên giới. Riêng Đỗ Tuấn khống chế hai con tin trốn ra ngoại ô, sau khi sát hại một người đã bị bắn hạ tại một nhà xưởng bỏ hoang.
Giữa lúc Giang Khởi Vân đang xâu chuỗi mối liên hệ giữa vụ án 5 năm trước và hiện tại, một cuộc điện thoại báo án gọi đến, như tiếng sét giữa trời quang nổ vang khắp khu làm việc của Đội Trọng án.
Sau nhiều năm, Bắc Châu lại xảy ra một vụ bắt cóc ác tính, và gia đình bị hại vẫn là đại gia Khấu Phong. Chỉ khác là lần này, người bị bắt đi là cậu con trai út – Khấu Trà.
Khấu Phong báo rằng cậu con trai 17 tuổi của ông hôm qua thứ Bảy có gọi điện cho mẹ là Tiếu Đến nói đi chơi với bạn, tối sẽ về. Đến 9 giờ tối, bà Tiếu nhắn tin hỏi khi nào về nhưng không thấy trả lời. Đến 10 giờ, bà gọi điện thì đã tắt máy.
Gia đình lập tức liên lạc với người bạn đi cùng. Cậu bạn kể rằng sau khi uống rượu ở phòng VIP, họ ra sàn nhảy. Khoảng 9 giờ rưỡi, cậu ta không thấy Khấu Trà đâu, quay lại phòng cũng không thấy nên tưởng Khấu Trà đã về trước.
Vợ chồng Khấu Phong lập tức đến quán bar, xem camera giám sát. Hình ảnh cho thấy lúc 9 giờ 15 phút, Khấu Trà một mình đi về phía nhà vệ sinh nam. Vài phút sau, cậu bị hai gã đàn ông đội mũ kéo ra trong tình trạng người mềm nhũn, hiển nhiên đã mất ý thức. Chúng đưa cậu ra bằng lối cửa nhỏ kín đáo phía sau quán bar, dẫn vào một con hẻm tối không có camera, từ đó Khấu Trà mất tích.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!