Chương 37: Khó khăn trong điều tra

Ánh hoàng hôn xuyên qua vành tai của Giang Khởi Vân, làm tai cô hơi trong suốt lại ửng hồng, cô hít sâu vài lần rồi cất bước đuổi theo Ngu Quy Vãn.

Có lẽ vì sợ Ngu Quy Vãn tiếp tục chủ đề vừa rồi, cô mở lời nói chuyện chính: "Em nghĩ Cát Sơn có thể giấu chiếc xe ở đâu?"

"Cứ thăm dò hết đã, xem có phát hiện gì không." Ngu Quy Vãn không vội kết luận.

Hai người rẽ vào đường nhánh, đến nhà máy xử lý rác, rác thải sinh hoạt của các khu phố và cộng đồng trong vòng vài cây số đều được thu gom về đây để tái chế và xử lý. Từ cách đó hàng chục mét đã ngửi thấy mùi hôi nồng nặc bốc ra từ bên trong.

Hai người lấy nhà máy xử lý rác làm trung tâm, khảo sát xung quanh vài trăm mét nhưng không thu được manh mối giá trị nào, liền chuyển sang điểm thăm dò tiếp theo, một cửa hàng mua bán xe cũ.

Cửa hàng xe cũ này nằm ở cuối một con phố, do vị trí địa lý hẻo lánh nên các mặt bằng ven đường hầu hết đều bị bỏ trống, cửa cuốn dán đầy quảng cáo vặt và thông tin cho thuê mặt bằng. Thỉnh thoảng có vài người đi bộ ngang qua, cũng cắm đầu vào điện thoại bước đi nhanh chóng.

Giang Khởi Vân đứng bên ngoài quan sát cửa hàng xe cũ, cửa hàng chiếm diện tích khá lớn, bao quanh là tấm sắt sơn xanh cao hơn hai mét. Lối ra vào là một cánh cổng sắt lớn đóng kín, phía trên treo một tấm biển hiệu đã phai màu

- Cửa hàng xe cũ Minh Lượng.

"Lát nữa chị sẽ nói chuyện với ông chủ." Giang Khởi Vân nói.

Ngu Quy Vãn gật đầu.

Giang Khởi Vân hoạt động cơ mặt một lúc, nặn ra một nụ cười, bước tới vỗ mạnh vào cổng sắt lớn của cửa hàng, cánh cổng phát ra tiếng vang rất lớn.

Hơn mười giây sau, có tiếng bước chân bên trong, cổng sắt mở ra khoảng nửa người, một người đàn ông tóc ngắn, tay chống vào khung cửa, mắt xếch nhìn họ.

Người đàn ông không cao, vai rộng, da ngăm đen, khuôn mặt vuông vức, miệng hắn ta ngậm một điếu thuốc sắp cháy hết, nhìn kỹ hai người đến rồi hỏi: "Các cô tìm ai?"

Giang Khởi Vân mỉm cười nói: "Ông chủ, chúng tôi đến mua xe."

Người đàn ông không mấy nhiệt tình, kéo cổng sắt ra: "Vào đi."

Giang Khởi Vân bước vào, liếc thấy bên cạnh cổng sắt có buộc một con chó đen lớn bộ lông bóng mượt. Cô lập tức dừng lại, quay người kéo Ngu Quy Vãn ra sau lưng, nắm tay nàng bước nhanh ra khỏi phạm vi hoạt động của con chó.

Con chó đen lớn với hai mắt tròn xoe nhìn chằm chằm cô, trông có vẻ khá vô tội.

Vào đến khoảng sân bên trong cửa hàng xe, Giang Khởi Vân đang nhìn quanh những chiếc xe cũ đủ loại được xếp đầy, chợt cảm thấy lòng bàn tay ngứa ran. Cô nhìn xuống, cảm giác ngứa đó đến từ bàn tay cô vẫn đang nắm chặt tay Ngu Quy Vãn, Ngu Quy Vãn vừa dùng đầu ngón tay cào nhẹ vào lòng bàn tay cô, lúc này lại nhướn cằm về phía trước.

Giang Khởi Vân hiểu ý, nhìn theo ánh mắt của Ngu Quy Vãn về phía những chiếc xe cũ xếp chồng chất ở một góc cách đó hơn mười mét.

Một điếu thuốc cháy hết, ông chủ lại châm một điếu khác, hắn ta mặc áo ba lỗ trắng, quần đùi rộng thùng thình, đi dép lê. Có vẻ hắn ta không mấy hứng thú với việc kinh doanh kiếm tiền, chỉ hỏi qua loa: "Các cô muốn mua xe gì? Giá cả mong muốn là bao nhiêu?"

"Mua để đi lại thôi, chúng tôi không rành về xe, ông chủ giới thiệu cho vài chiếc đi ạ." Giang Khởi Vân cười nói.

Người đàn ông hít một hơi thuốc lớn, dẫn họ đi về phía bên kia, vừa đi vừa giới thiệu: "Chiếc này không tồi, chủ cũ mới mua được hai tháng, thấy không thích nữa nên bán lại. Dung tích xi lanh vừa phải, độ ổn định tốt, thích hợp cho phụ nữ như các cô lái."

Giang Khởi Vân gật đầu đồng tình, mắt liên tục quét nhìn xung quanh.

Ông chủ vẫn đang tiếp tục giới thiệu, Giang Khởi Vân đột ngột ngắt lời hắn: "Ông chủ họ gì ạ?"

"Họ Tôn, xếp thứ năm trong nhà."

Giang Khởi Vân tươi cười gọi: "Anh Tôn, tôi hỏi anh một chuyện nhé?"

Người đàn ông nhả ra một vòng khói thuốc, vòng khói khuếch tán dần trong không khí, bay đến trước mặt Ngu Quy Vãn, Ngu Quy Vãn phập phồng cánh mũi, khẽ nhíu mày.

"Chỗ anh có xe chở nước (xe lậu) không?"

Động tác hút thuốc của người đàn ông dừng lại, hắn bỏ tay đang cầm thuốc xuống, nói nhanh: "Không hiểu cô đang nói gì."

Nụ cười trên mặt Giang Khởi Vân không hề giảm: "Thế chắc là tôi hỏi nhầm rồi, xin lỗi anh nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!