Nửa giờ sau, cửa phòng bao bị đẩy ra, người bước vào đúng là Ngu Quy Vãn, vài người ngồi gần cửa nhận ra Ngu Quy Vãn là bạn cùng khối năm xưa, liền đồng loạt đứng dậy reo lên: "Ngu Quy Vãn! Là Ngu Quy Vãn lớp 3 đúng không?"
Ngu Quy Vãn mỉm cười lịch sự.
Mọi người lập tức vây quanh lấy nàng, sự xuất hiện của một gương mặt mới xinh đẹp và nổi bật khiến bầu không khí vốn đang mệt mỏi bỗng chốc sôi động trở lại.
Giang Khởi Vân bị đám đông ngăn cách bên ngoài, trong lòng thấy khó chịu vô cùng, bạn gái của cô mà cô còn chưa kịp nói lời nào đã bị bọn họ tranh trước.
Thế là cô cất cao giọng nói: "Tôi bảo này, người nhà đến đón tôi rồi, chúng tôi xin phép rút trước nhé, mọi người cứ chơi thong thả."
Nói xong, cô lách qua đám đông, nắm lấy tay Ngu Quy Vãn, thấy tay nàng lành lạnh, cô vội vàng siết chặt lấy để sưởi ấm.
Mọi người xung quanh dĩ nhiên không muốn để hai người đi dễ dàng như vậy, cứ mồm năm miệng mười khuyên họ ở lại chơi thêm lát nữa. Họ bảo Ngu Quy Vãn tuy không học cùng lớp nhưng cũng là bạn cùng trường, đều có tình cảm cả.
Nếu là một mình thì Giang Khởi Vân mặc kệ, nhưng vì có Ngu Quy Vãn ở đây, cô vốn định kiên quyết không thỏa hiệp, kiểu gì cũng phải đưa nàng về.
Nhưng Ngu Quy Vãn không muốn làm mất hứng của mọi người, nàng bảo dù sao mai cũng được nghỉ, nên ở lại ngồi thêm một chút cũng không sao.
Không còn cách nào khác, Giang Khởi Vân đành dắt Ngu Quy Vãn quay lại góc ngồi lúc trước, nhét tay nàng vào túi áo mình, rồi ghé sát tai hỏi nàng về Bắc Châu khi nào.
Ngu Quy Vãn liếc cô một cái không nặng không nhẹ, nói nàng đã về đến nhà từ hơn hai tiếng trước, cứ thế ngồi chờ cô mãi mà chẳng thấy người, nhắn tin cũng không thấy hồi âm.
Giang Khởi Vân cười cầu hòa đầy lấy lòng: "Em đã ăn tối chưa?"
"Em ăn đại vài miếng thôi, chỉ mong sớm về nhà gặp chị."
Giang Khởi Vân xót xa đến mức không ngồi yên nổi, lại muốn dắt nàng đi ngay, Ngu Quy Vãn ấn cổ tay cô lại, nói: "Vậy chị bồi thường cho em đi."
"Bồi thường gì cơ?"
Ngu Quy Vãn nhìn về phía bục chọn bài: "Hát cho em nghe một bài đi."
"Được!" Giang Khởi Vân lập tức đứng dậy chạy đến bục chọn bài, cô chọn xong liền đẩy bài của mình lên vị trí đầu tiên, còn đẩy luôn cả người đang đứng giữ micro ra, khiến mọi người cười ồ lên: "Cảnh sát Giang, vừa nãy cậu còn vẻ mặt thiếu hứng thú, giờ mới bắt đầu hăng hái cơ à, đúng là kiểu người nóng máy chậm mà."
Giang Khởi Vân không để tâm, điều chỉnh độ cao của micro rồi ngồi lên chiếc ghế đẩu cao, đôi chân thả lỏng tự nhiên trên thanh để chân. Cô một tay nắm lấy thân micro, ánh mắt nhìn thẳng về phía Ngu Quy Vãn đang ngồi trong góc tối khuất ánh đèn, giống hệt như cách nàng đã nhìn cô trong phòng karaoke ngày nàng mới trở về.
Bài hát cô chọn cũng chính là bài: 《Đã lâu không gặp》.
Tiếng nhạc đệm nhẹ nhàng chậm rãi vang lên, phòng bao vốn đang náo nhiệt ồn ào dần dần yên tĩnh lại.
Giang Khởi Vân khẽ mở môi, giọng hát trầm thấp như lời tâm tình vang lên:
"Dạo bước trên con đường em đã từng đi qua... Chợt nghĩ về những ngày không có tôi bên cạnh... Em đã cô đơn đến nhường nào..."
"...... Liệu em sẽ bỗng nhiên xuất hiện... Tại quán cà phê ở góc đường thân quen... Tôi sẽ mỉm cười vẫy tay chào hỏi ......"
Mọi người trong phòng bao đều nhẹ nhàng đung đưa thân mình hòa giọng theo, còn ánh mắt của Giang Khởi Vân vẫn luôn dán chặt lên người Ngu Quy Vãn, không hề dời đi.
"Tôi đã mong được gặp em biết bao... Để xem dạo này em đã thay đổi thế nào... Sẽ không nhắc lại chuyện cũ, chỉ là trò chuyện... Chỉ nói với em một câu, duy nhất một câu... Đã lâu không gặp......"
Một khúc dứt lời, tiếng vỗ tay tán thưởng vang lên rần rần, có người trêu chọc rằng hẳn là Giang cảnh sát nhìn thấy người bạn cũ nào đó nên mới xúc động mà hát bài này. Nhưng Giang Khởi Vân không đáp, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Ngu Quy Vãn, mượn bóng tối nhập nhòe mà nắm chặt lấy tay nàng, mười ngón tay đan xen.
"Thế nào? Giọng hát của chị không bị mai một đấy chứ?" Giang Khởi Vân hỏi.
Ngu Quy Vãn nhìn cô, đôi mắt phản chiếu ánh đèn ngũ sắc lấp lánh như những vì sao, nàng ghé sát tai Giang Khởi Vân, thong thả nói: "Kỹ thuật không quan trọng, thắng ở chỗ tình ý chân thành."
Tai của Giang Khởi Vân hơi nóng lên, Ngu Quy Vãn lại nói tiếp: "Em cũng muốn hỏi một chút, cảnh sát Giang đây là đang muốn nói 'đã lâu không gặp' với ai thế?"
Giang Khởi Vân biết nàng cố ý trêu chọc, liền hắng giọng, trầm thấp đáp: "Với một người cố nhân, khi gặp lại chị đã không kịp nói với cô ấy một lời chào hẳn hoi, nên giờ hát bù."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!