Chương 107: Chính văn kết thúc

Sau khi rời khỏi trường, hai người ghé vào một quán ăn nhỏ gần cổng trường giải quyết nhanh bữa tối rồi lái xe về nhà.

Trên đường đi, Giang Khởi Vân hai tay nắm vô lăng. Khi đang chờ đèn đỏ ở một ngã tư, cô chợt nhớ ra điều gì đó, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ lên vô lăng, đầy ẩn ý nói: "Hôm nay là thứ Bảy, chắc hẳn Hạ nữ sĩ vẫn còn đang mải mê đạp xe tập thể dục ở phòng gym rồi."

Ngồi ở ghế phụ, Ngu Quy Vãn liếc nhìn cô một cái, mỉm cười hỏi: "Đội trưởng Giang đây là đang mời em về nhà chị sao?"

Giang Khởi Vân chỉnh lại: "Không phải nhà chị, là nhà của chúng ta."

Nói xong, cô lại tự mình lẩm bẩm kế hoạch: "Có điều sau này cũng không thể cứ ở chung với mẹ mãi được, phải mua một căn hộ riêng để dọn ra ngoài thôi."

Cô nghiêng đầu nhìn Ngu Quy Vãn, ánh mắt nghiêm túc: "Một căn nhà thuộc về riêng chúng ta, tổ ấm nhỏ của em và chị."

Đèn giao thông bắt đầu đếm ngược, ánh sáng đỏ hắt lên gương mặt của Giang Khởi Vân, còn những lời nói của cô lại gieo vào lòng Ngu Quy Vãn một niềm xúc động khó tả.

Giang Khởi Vân vẫn tiếp tục nói, đôi lông mày khẽ nhíu lại rồi giãn ra theo từng câu chữ: "Khu chung cư mới ở đường Hoàng Ninh có vẻ khá ổn, gần cục cảnh sát, cuối tuần lại có thể thường xuyên về thăm mẹ... Có điều chúng ta khó mà rút ra được thời gian để theo sát việc trang trí nội thất, tìm công ty trọn gói thì chị lại không yên tâm, đến lúc đó chắc phải..."

Ngu Quy Vãn bật cười, khẽ đẩy tay cô: "Đèn xanh rồi, về nhà rồi nói tiếp."

Giang Khởi Vân sực tỉnh, vội vàng khởi động xe.

Về đến nhà họ Giang, Hạ Mân quả nhiên không có nhà, vì lúc nãy bị dính mưa nên Giang Khởi Vân đi thẳng vào phòng ngủ để thay quần áo ở nhà, đến khi cô trở ra, phòng khách vắng lặng, ngược lại ánh đèn trong bếp đang sáng.

Cô kéo cánh cửa kính lùa của nhà bếp ra, thấy Ngu Quy Vãn đang quay lưng về phía mình, khẽ khom người thái gừng trên thớt, bên cạnh, chiếc nồi nhỏ trên bếp ga đang đun nước sôi sùng sục.

Từ vị trí của mình, Giang Khởi Vân có thể thấy được góc nghiêng thanh tú của Ngu Quy Vãn, nàng búi tóc cao, để lộ phần gáy trắng ngần mịn màng. Ánh đèn ấm áp bao phủ lấy bóng dáng ấy, tạo nên một cảm giác dịu dàng và yên bình đến lạ kỳ.

Trong khoảnh khắc đó, một luồng cảm xúc mãnh liệt chạm sâu vào tâm hồn Giang Khởi Vân. Trái tim cô căng tràn, dao động giữa sự rung động và niềm hạnh phúc tột cùng.

Cô bước tới, đúng lúc Ngu Quy Vãn quay đầu lại nói: "Lúc nãy chị vừa ngấm mưa lại vừa lộng gió, em sợ chị bị cảm nên nấu ít trà gừng đường đỏ, đúng rồi, kỷ tử để đâu vậy chị?"

Giang Khởi Vân không trả lời ngay, cô tiến lên vài bước, vòng tay ôm chặt lấy Ngu Quy Vãn từ phía sau, đặt cằm lên hõm vai nàng, khẽ thủ thỉ như đang nằm mơ: "Thật giống như là giả vậy."

Ngu Quy Vãn không hiểu hỏi: "Cái gì cơ?"

Giang Khởi Vân nhắm mắt lại, siết chặt vòng tay quanh eo nàng thêm một chút: "Cảnh tượng em đứng ở đây, ngay trước mặt chị thế này, cứ như không có thật vậy."

Nghe xong, Ngu Quy Vãn đặt dao xuống, xoay người lại, nàng cố ý đưa đầu ngón tay còn vương mùi gừng tươi lên trước mũi Giang Khởi Vân: "Giờ còn thấy giả nữa không?"

Mùi gừng cay nồng xộc vào mũi khiến Giang Khởi Vân khẽ nhíu mày, cô chộp lấy tay Ngu Quy Vãn, thuận thế rướn người tới hôn lên môi nàng. Cánh môi đối phương dường như vẫn còn vương chút hơi lạnh của cơn mưa đêm, nhưng lại mềm mại và dịu dàng vô cùng.

Giang Khởi Vân nhắm mắt, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Ngọt quá."

Ngu Quy Vãn bị cô chọc cười, dù đang đắm chìm trong sự thân mật này, nhưng tiếng nước sôi sùng sục trong nồi nhắc nhở nàng đây không phải lúc để tình tứ, nàng khẽ đẩy vai Giang Khởi Vân ra: "Ngoan nào, ra phòng khách đợi em, một lát là xong ngay."

Giang Khởi Vân lưu luyến buông tay, lấy lọ kỷ tử trong tủ đặt lên bàn rồi mới chịu rời khỏi bếp.

Hai phút sau, Ngu Quy Vãn bưng chén trà gừng nóng hổi ra đặt lên bàn trà, thúc giục: "Mau uống đi chị."

Giang Khởi Vân bưng chén canh lên, sợ Ngu Quy Vãn buồn chán nên hỏi: "Em muốn xem TV không?"

"Được." Ngu Quy Vãn ngồi xuống bên cạnh cô, làm chiếc sô pha mềm mại khẽ lún xuống một chút.

Lúc này ngoài phòng tựa hồ lại đổ mưa, tiếng mưa rơi, tiếng TV cùng tiếng hai người thủ thỉ bên nhau đan xen, lấp đầy cả căn phòng khách.

Vì mệt mỏi, Ngu Quy Vãn nghiêng đầu tựa vào vai Giang Khởi Vân, sợ nàng lạnh, Giang Khởi Vân còn đắp thêm cho nàng một chiếc chăn nhỏ bằng nhung san hô. Dưới lớp chăn, hai bàn tay họ đan chặt, lòng bàn tay truyền cho nhau hơi ấm dịu dàng, một bầu không khí bình lặng, ấm áp bao trùm lấy tổ ấm nhỏ này.

Người ta thường bảo hạnh phúc khó tìm, nhưng thực ra hạnh phúc chân thật trên thế gian này lại rất đơn giản. Trời cao ban tặng cho bạn một tình yêu bình lặng, ôn hòa chính là món quà hạnh phúc nhất, chỉ là con người thường hay xem nhẹ mà cứ mải mê tìm kiếm ở nơi xa xôi.

Hạnh phúc, thực chất nằm ở sự thỏa mãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!