Chương 106: Trở lại trường cũ

Sau khi về nhà, Giang Khởi Vân cứ mãi cân nhắc về lịch trình cho buổi hẹn hò thứ Bảy. Nghĩ đi nghĩ lại, những hạng mục mà cô có thể tự nghĩ ra dường như chỉ quanh quẩn có ăn cơm, dạo phố và xem phim, không tránh khỏi cảm giác hơi lỗi thời và rập khuôn.

Thế là cô bật dậy, đặt laptop lên đầu gối, bắt đầu gõ chữ tìm kiếm: [Những hạng mục hẹn hò thú vị].

Giao diện tìm kiếm hiện ra hàng loạt tiêu đề như: [Danh sách yêu đương, 100 điều các cặp đôi nhất định phải làm], [Hẹn hò đi đâu cho ngầu, người có người yêu không thể bỏ qua], [50 ý tưởng hẹn hò không lo hết việc để làm]...

Cô tập trung tinh thần theo dõi, lấy đúng thái độ nghiêm túc như lúc phá án để nghiên cứu.

Cuối cùng, sau khi sàng lọc kỹ lưỡng, cô cũng lên được một bộ hành trình hẹn hò rực rỡ sắc màu. Vì quá mong đợi nên mấy ngày sau đó, tinh thần cô lúc nào cũng ở trạng thái hưng phấn lạ thường.

Tuy nhiên, khi ngày thứ Bảy mong đợi vừa đến, cô vừa tập thể dục buổi sáng xong thì nhận được điện thoại từ Cục, tài liệu chuyển sang Viện Kiểm sát bị trả về yêu cầu chỉnh sửa, phải tăng ca gấp, hơn nữa không chỉ thứ Bảy, mà ngay cả ngày mai cũng phải làm.

Ngày hẹn hò tan thành mây khói, Giang Khởi Vân từ trạng thái phấn chấn chuyển thẳng sang buồn bực, Lộ Khiếu còn trêu chọc cô có phải bị rối loạn cảm xúc không, bảo cô tìm chuyên gia Ngu để làm tư vấn tâm lý, kết quả là bị cô xử đẹp một trận.

Gần giờ tan tầm, trời bắt đầu đổ mưa, tiếng mưa rào càng khiến tâm trạng của Giang Khởi Vân thêm xuống dốc. Cô đứng ở cửa tòa nhà hình sự, nhìn màn đêm buông xuống cùng cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt. Từng giọt mưa đập xuống đất, bắn tung tóe lên đôi giày và ống quần của cô.

Giang Khởi Vân đang cân nhắc xem nên chạy ngược lên lầu lấy ô hay cứ thế ôm đầu lao thẳng ra bãi đỗ xe, thì bỗng thấy từ cổng cục cảnh sát có một người đang chậm rãi đi tới.

Bóng người đó hòa vào ánh sáng mờ ảo đặc trưng của màn đêm, chỉ có thể thấy rõ đường nét thanh mảnh, cao ráo bị ánh đèn vàng ấm áp hắt bóng lên mặt đất. Người phụ nữ che một chiếc ô sẫm màu, tiếng nước mưa rơi lộp độp trên mặt ô rồi theo các nan ô chảy xuống thành dòng.

Dù là vóc dáng hay tư thế đi đứng, Giang Khởi Vân đều quá đỗi quen thuộc, vừa kinh ngạc vừa vui sướng vì Ngu Quy Vãn đến đón mình, cô chẳng kịp suy nghĩ gì mà lao thẳng ra ngoài. Khoảng cách mười mấy mét, cô chạy băng băng qua những vũng nước, khiến bọt nước bắn tung tóe dưới chân.

Đến khi chạy tới trước mặt Ngu Quy Vãn, tóc, mặt và vai cô đã lấm tấm những giọt mưa lạnh ngắt, Ngu Quy Vãn giơ cao tán ô, khẽ trách: "Sao lại chạy ra đây thế này? Người ta cố tình đến đón vì sợ chị ướt, giờ thì hay rồi."

Giang Khởi Vân cười tươi rói để lộ hàm răng trắng bóc: "Tại chị vui quá mà, vui vì em đến đón chị."

"Cảm giác có người đón lúc tan làm đúng là tuyệt nhất trần đời."

Ngu Quy Vãn đưa tay lau đi những hạt nước trên chóp mũi cô: "Vậy ngày mai em lại đến đón chị nhé."

Nhắc đến chuyện này, thần sắc của Giang Khởi Vân lại ỉu xìu hẳn đi, cô lại nhớ tới kế hoạch hẹn hò đã bị ngâm nước nóng.

Nhìn cái biểu cảm ấm ức đáng yêu của cô, Ngu Quy Vãn muốn trêu chọc vài câu, nhưng rõ ràng đứng giữa cơn mưa tầm tã này không phải lúc để tán gẫu, nàng liền nắm lấy tay cô: "Lên xe trước đã, lại gần đây một chút, vai chị còn bị hở ra ngoài kìa."

Giang Khởi Vân nép sát vào người Ngu Quy Vãn, hai bả vai tựa vào nhau, dưới tán ô nhỏ giữa màn mưa gió, sự gắn bó thân mật này đã sưởi ấm và hòa tan chút thất vọng còn sót lại trong lòng cô.

Khi đang đi về phía bãi đỗ xe, từ cửa tòa nhà hình sự xuất hiện hai người đàn ông che chung một chiếc ô lao vào màn mưa, khi lại gần, Giang Khởi Vân nhận ra đó chính là Lộ Khiếu và Phương Phưởng.

Cô dừng bước định chào hỏi, nhưng hai tên kia lại lướt qua nhanh như một cơn gió, chỉ để lại tiếng thở dài đầy vẻ ganh tị của Lộ Khiếu: "Ôi chao, cậu bảo cái tầm trời mưa gió thế này mà có người đến đón thì đúng là nhất rồi còn gì."

Phương Phưởng còn giả bộ phụ họa theo: "Thế thì chắc chắn phải là chân ái mới chịu đội mưa đội gió mà đến chứ nhỉ?"

"Chứ còn gì nữa, không phải chân ái thì ai rảnh mà đến?"

Hai tên này kẻ tung người hứng như diễn kịch nói, rõ ràng đang cố ý trêu chọc Giang Khởi Vân và Ngu Quy Vãn, Giang Khởi Vân nhìn bóng lưng hai đứa dần xa mà bật cười mắng một câu.

Sau khi lên xe rời khỏi cục cảnh sát, lúc đang chờ đèn xanh ở một ngã tư, Giang Khởi Vân đột nhiên đề nghị: "Hay là mình về trường cũ xem chút đi?"

Ngu Quy Vãn hơi ngạc nhiên: "Bây giờ sao?"

"Ừm." Giang Khởi Vân vẫn chưa cam lòng để buổi hẹn hò bị chết yểu, mà việc về thăm trường trung học vốn nằm trong kế hoạch ban đầu của cô: "Tầm này khối cấp ba vẫn đang tự học buổi tối, trường chưa đóng cửa đâu, chị gọi cho thầy Lý một tiếng là mình vào được thôi."

Thầy Lý là chủ nhiệm lớp hồi cấp ba của Giang Khởi Vân, giờ đã là chủ nhiệm khối, vẫn đang miệt mài cống hiến cho sự nghiệp trồng người, Ngu Quy Vãn không muốn làm Giang Khởi Vân thất vọng nên gật đầu đồng ý: "Vậy mình mua chút quà cho thầy Lý nhé, em nhớ hình như thầy thích uống trà."

"Được!"

Hai người ghé vào trung tâm thương mại gần đó mua quà rồi lái xe đến Trường Trung học số 6. Trên đường đi, Giang Khởi Vân đã liên lạc với thầy Lý Đào Luân, vừa đến cổng trường, thầy đã đợi sẵn để đích thân đón hai người vào.

"Thầy ơi, đây là trà sơn tuyết vụ mới, thầy dùng thử xem ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!