Chương 4: Cảnh giác

" Tiểu thư, tôi có thể ngồi đây được chứ?"

Mộc Tử Đình bị giọng nói trên đỉnh đầu kinh động. Ánh mắt cô hơi loé lên, nhưng vẻ mặt vẫn bình đạm không biểu cảm.

Cứng ngắc chuyển ánh mắt từ vị trí hộp cơm, ngẩng đầu lên đối diện với Lăng Phục Hy. Mộc Tử Đình thản nhiên chớp chớp mắt, bình tĩnh đánh giá người đàn ông trước mắt trong khoảng cách rất gần.

Lăng Phục Hy hơi gầy, nhưng không phải dạng gầy gò, yếu ớt mà có nhiều hơn nét mảnh khảnh, thư sinh. Gương mặt anh ta tuấn tú, ngũ quan không phải sánh hàng tuyệt mĩ, nhưng cũng vào dạng ít có. Làn da trắng trẻo, kết hợp dáng người thon dài, cao ráo. Khi anh ta khoác lên áo blouse màu trắng sẽ vô thức toát ra một loại quyến rũ trầm tĩnh trời sinh khiến người khác không nhịn được phải say mê ngước nhìn.

Mộc Tử Đình hoàn toàn không bị Lăng Phục Hy làm cho mê muội. Cô chỉ cứng ngắc xê dịch cái ghế qua một bên nhường lại một vị trí vừa đủ cho anh ta bước vào.

Hành động này thay cho câu trả lời.

Lăng Phục Hy không nói gì, cũng thản nhiên đặt ghế ngồi xuống, không có một chút thắc mắc đối với việc bị Mộc Tử Đình ghẻ lạnh. Cho dù, đây đúng là lần đầu tiên anh bị đối xử hờ hững như vậy. Cảm giác này... Rất mới lạ!

Không khí trong phòng ăn thoáng chốc trầm xuống, mọi tiếng xì xào, bàn tán hay cười đùa đều lũ lượt tan biến. Ai nấy đều cuống quýt đem ánh mắt bắn về phía hai người đang thản nhiên xúc từng muỗng cơm bỏ vào miệng kia. Trong ánh mắt lộ ra một tầng khó hiểu không thể lí giải.

Mộc Tử Đình không quan tâm đến ánh mắt mọi người đang nhìn về phía cô. Vì chính cô cũng không hiểu mọi người đang nhìn cái gì.

Có lẽ là nhìn người đàn ông ngồi ở ngay bên cạnh cô chăng?

" Anvil, người đàn ông bên cạnh cô... Rất lạ!"

Cloudy nằm trong túi áo khẽ động, nhỏ giọng nói. Cậu cũng không sợ sẽ bị người có tâm nghe thấy.

Vì bản thân mỗi một Ma Cà Rồng đều có một tần số phát âm đặc biệt. Ngoại trừ bọn họ cố ý, rất hiếm có người nào lạc khỏi tầm kiểm soát của bọn họ, nghe lén được những gì họ nói.

" Lạ cái gì?"

Mộc Tử Đình cũng thì thào hỏi lại. Dĩ nhiên, đây cũng là phương thức phát âm đặc biệt.

" Tôi không biết!"

Cloudy nằm trong túi áo đan hai tay lại, khoanh trước ngực, nhún nhún vai trả lời.

Cậu quả thực cũng không biết tại sao lại có cảm giác người kia kì lạ. Chỉ biết, có một thứ gì đó trên người đàn ông này khiến cậu có cảm giác không hợp lí.

Mộc Tử Đình ngẩn ra, vẫn đều đều xúc cơm bỏ vào miệng. Nhưng có trời mới biết, tâm trí của cô hiện giờ đang phiêu đãng ở nơi nào.

Từ đầu đến cuối, Mộc Tử Đình chưa từng nhìn Lăng Phục Hy thêm một lần. Nhưng theo bản năng, cô đối với người đàn ông này đã dựng lên một phần phòng bị, cảnh giác.

" Anvil, cô nghĩ xem, tại sao tôi lại có cảm giác như vậy nhỉ?"

Cloudy nhíu nhíu mày, suy nghĩ. Cậu rõ ràng không cảm nhận được ác ý từ anh ta. Điều đó chứng tỏ người này không phải người xấu.

Anh ta cũng không có mùi hôi của người bị quỷ bán lâu ngày, vậy có nghĩa là anh ta nếp sống của anh ta rất sạch sẽ, có quy tắc đàng hoàng, hướng thiện.

Nhưng, anh ta cũng gợi lên cho cậu một tia tò mò, vì cậu hoàn toàn không biết phải xếp anh ta vào dạng người nào.

Ừm, ở anh ta có một cái gì đó không đúng! Rất không đúng!

Mộc Tử Đình trầm mặc, cũng không trả lời Cloudy. Cô lấy ngón tay gõ gõ vào túi áo. Làm như vẻ đang vuốt phẳng nếp nhăn. Nhưng thực tế chính là nhắc nhở cậu ngoan ngoãn.

Cloudy bị ngón tay của Mộc Tử Đình gõ gõ lên đỉnh đầu, đau muốn phát khóc. Bất quá, cậu cũng không dám hét lên.

Ma Cà Rồng tức giận sẽ bị lạc khỏi tần số phát âm. Cậu cũng chưa ngốc đến mức bước qua ranh giới này.

Có lẽ, Mộc Tử Đình biết cậu sẽ không dám làm loạn, nên mới cố tình dùng phương thức này chỉnh cậu hay sao?

Anvil thật là người xấu!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!