" Cloudy, ở nhà ngoan!" Mộc Tử Đình theo thói quen vẫy tay chào, sau lại chợt nhớ đến cái gì đó, liền quay đầu trừng mắt nhìn. Cẩn thận dặn " Cậu, tuyệt đối không được ăn vụng trứng gà!"
Cloudy bĩu môi, trong lòng âm thầm khinh bỉ Mộc Tử Đình là quỷ keo kiệt. Bất quá, trên mặt cũng không dám thể hiện ra dù chỉ là một tia bất mãn.
" Anvil, cô cho tôi đi theo với được hay không?"
" Không thể!"
Mộc Tử Đình không chút suy nghĩ liền từ chối. Bị từ chối thẳng thừng như vậy làm Cloudy gấp đến dậm chân. Giãy nãy.
" Tại sao?"
Mộc Tử Đình không trả lời, bỏ lại Cloudy thản nhiên bước ra cửa. Nhưng ngay lập tức, cô nhận ra mình bước không nổi. Cloudy không biết từ lúc nào đã chặt chẽ bám vào chân cô như một con gấu Koala. Miệng nhỏ còn không ngừng lầm bầm.
" Đình Đình, cô cho tôi đi đi. Hoặc ít ra, cũng phải có một lí do tại sao tôi không được đi chứ?"
Mộc Tử Đình giật giật chân, bất lực nhìn ra Cloudy càng bám càng chặt, mặt đều muốn biến thành màu đen.
" Trước tiên buông móng vuốt của cậu ra!"
" Không..."
Cloudy ngẩng đầu, lời từ chối đang muốn thốt ra lại bị vẻ mặt không thương lượng của Mộc Tử Đình đánh bật trở về. Cậu cắn cắn môi mỏng, gương mặt tà mị mang theo uỷ khuất rất không cam lòng thu tay về.
Mộc Tử Đình phủi phủi lại nếp nhăn ở ống quần, liếc mắt nhìn Cloudy, thái độ cũng không có mấy phân tốt đẹp.
" Tại sao cậu muốn ra ngoài?"
" Ở nhà nhàm chán..." Cloudy nhỏ giọng nói, lại lén lút ngẩng đầu nhìn Mộc Tử Đình, thấy cô nheo mắt lại thì vội vàng nói thật " Trong bệnh viện không phải tập trung rất nhiều quỷ sao? Tôi muốn cắn bọn chúng!"
" Không được!"
" Tại sao vẫn không được?"
" Cậu nghĩ tôi đi chơi sao? Muốn đem ai theo cũng được à?"
Mộc Tử Đình khoát tay nói. Mặc dù cũng không đành lòng nhìn Cloudy uỷ khuất. Nhưng cô cũng không thể mang Cloudy ra ngoài, cậu không phải là một đứa trẻ nhu thuận có thể ngoan ngoãn ở nguyên một chỗ.
" Anvil, cô yên tâm, tôi vừa học được một loại pháp thuật. Tôi sẽ hoá thành tí hon nằm trong túi áo blouse của cô có được không?"
Cloudy thương lượng, vẻ mặt mang theo tia mong đợi. Đôi mắt cậu lúc này thật long lanh, cứ như thể, chỉ cần cô từ chối, đôi mắt đó sẽ ngập tràn nước mắt.
Mộc Tử Đình day day trán, nhíu mày nhìn Cloudy, thử hỏi.
" Cậu nói, cậu có thể hoá nhỏ?"
" Đúng!" Cloudy nâng mặt lên, vô cùng tự hào, trịnh trọng gật đầu.
" Nhưng trước đây cậu không làm được như vậy!"
" À?" Cloudy hơi rụt cổ, liếc mắt nhìn Mộc Tử Đình, nhỏ giọng nói " Tôi vừa mới học được!"
" Có nghĩa là cậu lén vào thư phòng của tôi?" Mộc Tử Đình trừng mắt, thật muốn từ trên mặt của Cloudy đâm vào ba cái lỗ thật lớn.
Cloudy xoắn xoắn tay vào nhau, nói thật nhỏ.
" Anvil, rồi một ngày nào đó, tôi cũng phải học những thứ đó thôi!"
" Nhưng bây giờ cậu chưa thức tỉnh huyết mạch! Cậu bây giờ thậm chí không được gọi là Ma Cà Rồng!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!