Sau một bữa cơm, Trần Thính cho là quan hệ của cậu và Bùi Dĩ Nghiêu có tiến triển lớn, nhưng không biết vì sao, ánh mắt mấy em gái góc đối diện nhìn cậu vô cùng u oán.
Chẳng lẽ mấy ẻm thích Bùi Dĩ Nghiêu?
Trần Thính lắc đầu, nhìn không thấu, đoán không ra.
Trên đường về, Trần Thính hỏi chuyện phỏng vấn, quả nhiên bị từ chối. Cậu vốn chỉ chuyển lời giúp người ta nên gật gật đầu không nói gì.
Bùi Dĩ Nghiêu lại hỏi: "Anh quen đoàn phóng viên à?"
Trần Thính nghi hoặc ngẩng đầu: "Không quen. Dương Thụ Lâm chung phòng ký túc xá với tôi làm trong đoàn phóng viên, cơ mà bọn tôi chưa bao giờ can thiệp vào sinh hoạt của nhau."
"Vậy không đồng ý." Bùi Dĩ Nghiêu nói.
"Nah…." Trần Thính bỗng dừng một chút, lời này của Bùi Dĩ Nghiêu, chẳng lẽ là muốn nể mặt mình sao? Ai nói học đệ không có tình cảm, người ta chính là ngoài lạnh trong nóng.
Học đệ ngoài lạnh trong nóng còn đưa Trần Thính về tận ký túc xá, bởi vì tiện đường.
"Đi đây."
Học đệ tiêu sái rời đi, Trần Thính nhìn bóng dáng hắn, lầu bầu gọi điện cho mẹ. Mẹ Trần Thính tên là Trần Tố, bố cậu ở rể cho nên cậu theo họ mẹ.
Mẹ Trần rõ ràng đã uống rất nhiều, ngoại trừ như thường hỏi "Thính Thính nhà ta ở trường học có vui không", còn dặn cậu phải sống hòa thuận với Bùi Dĩ Nghiêu.
"Nghiêu Nghiêu vừa mới về nước, có nhiều chỗ không hiểu, con là anh, phải chiếu cố thằng bé."
"Ấy chà, Thính Thính nhà ta là anh cả, có thể trông cậy được rồi."
Trần Thính vất vả khuyên mẹ đi nghỉ, trở về ký túc xá lại bị ba người Dương Thụ Lâm, Bách Dụ, Giang Hải hợp lại "nghiêm hình bức cung."
Giang Hải quơ cái giá treo áo: "Còn không mau khai ra, ngươi và quân địch quen nhau từ khi nào?"
Trần Thính suy nghĩ một chút: "Ờm, trước lúc ra đời?"
Giang Hải lập tức mang vẻ mặt bi thương xót xa: "Hóa ra là do số phận an bài."
Bách Dụ gật đầu theo, Dương Thụ Lâm lại càng tò mò Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu đi đâu ăn cơm, hào hứng hỏi thật nhiều, còn lấy ảnh chụp hôm nay ở khu bơi ra cho hội anh em cùng phòng xem chung.
"Nhìn đi, ông đây đã ra tay, thì dù là giọt nước cũng chụp căng đét!" Dương Thụ Lâm vô cùng đắc ý, cuối cùng còn đưa ảnh chụp cho Trần Thính, lấy cớ là Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu là bạn.
Trần Thính dở khóc dở cười.
Buổi sáng hôm sau, đến lượt Trần Thính tham gia trận chung kết 50m và 100m. Bạn trong lớp đến cổ vũ đã nhiều, người tới hóng hớt còn nhiều hơn, Trần Thính còn nghe được có người cược xem Bùi Dĩ Nghiêu có xuất hiện không.
Bùi Dĩ Nghiêu đương nhiên không tới, nhưng Trần Thính gặp được em gái chân dài đang tán cậu đứng chờ ở vạch đích.
Thấy Trần Thính có chút mất tự nhiên, cô đưa chai nước khoáng, cởi mở cười: "Học trưởng đừng bận tâm, em chỉ đơn thuần tới cổ vũ anh."
"Cảm ơn." Trần Thính thở hổn hển, nhưng không nhận chai nước. Dương Thụ Lâm nhạy bén đưa bình giữ nhiệt đưa qua, cười ha ha muốn xua đi tình huống khó xử này.
Học muội tên Nhậm Dao hơi ủy khuất, chỉ là rất nhanh liền hết, cô chớp mắt, vẻ mặt mong đợi nhìn Trần Thính: "Em thật sự muốn làm bạn với học trưởng, ban nhạc của bọn em vừa lúc thiếu một tay trống, học trưởng có muốn tham gia không?"
"Ban nhạc?" Trần Thính có chút kinh ngạc.
"Vâng ạ!" Nói đến chuyện ban nhạc, mắt Nhậm Dao sáng lên: "Do bọn em cùng nhau thành lập, đều là sinh viên năm nhất cả, trực thuộc câu lạc bộ âm nhạc, mọi việc đã sẵn sàng, chỉ còn thiếu gió đông!"
(*)Nguyên văn: "Vạn sự câu bị, chỉ khiếm Đông phong".
Là câu Gia Cát Lượng nói với Chu Du khi ở Giang Đông bàn định kế đánh Tào Tháo. Liên quân Tôn – Lưu đã chuẩn bị đầy đủ kế hoạch, binh sĩ sẵn sàng, mưu lược cũng đủ cả chỉ còn thiếu gió Đông Nam nổi lên để đánh hỏa công, phóng hỏa vào trại Tào. Câu này ý nói mọi chuyện dù đã toàn vẹn, đủ đầy nhưng đôi khi vẫn có thể bế tắc vì thiếu yếu tố quyết định: Thiên thời, còn gọi là thời cơ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!