Mãi lâu về sau, Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu ôm nhau nằm trong chăn, cùng nhớ lại ký ức những ngày còn nhỏ. Mà kỳ lạ thay, cậu và Bùi Dĩ Nghiêu ở bên nhau lâu như vậy rồi, chuyện gì cũng chia sẻ với nhau, nhưng lại hiếm khi nhắc tới chuyện hồi bé.
Trần Thính đoán có thể là do cả hai đều đã quên chăng.
Nhưng nếu ôn lại những ký ức này, nói không chừng sẽ vui lắm đấy.
"Mẹ em bảo chúng mình được đẻ ở cùng một bệnh viện đấy." Trần Thính dựa đầu vào Bùi Dĩ Nghiêu, hào hứng kể lại những chuyện năm xưa mà mẹ nói cho mình.
Đương nhiên cậu sẽ thêm mắm dặm muối vào chuyện bản thân cậy quyền anh lớn, người còi mà vẫn khăng khăn đòi bế Bùi Dĩ Nghiêu rồi nhỡ tay quăng hắn ngã xuống đống cỏ khô, còn mình thì ngoạc miệng bù lu bù loa: "Hồi ấy em còn ẵm anh đấy nhé, thấy bất ngờ chưa?"
"Bất ngờ đấy." Bùi Dĩ Nghiêu đáp lời cậu, nhưng thật ra hắn đã được mẹ kể cho nghe một phiên bản đầy đủ khác với từng chi tiết tỉ mỉ. Sau khi ra nước ngoài, mẹ hắn nhớ nhà quá nên thường ôn lại chuyện cũ để tìm cái vui.
"Có hôm anh đòi đi học với em dữ quá, cô giáo đành phải đặt một cái ghế nhỏ ở bên cạnh em cho anh ngồi." Trần Thính liến thoắng: "Mẹ em với dì Nguyễn đứng bên ngoài cửa sổ nhìn suốt, em phải "học bài" mà anh cứ kéo tay em mãi không buông."
Tuy đã quên mất rất nhiều chuyện nhưng Trần Thính vẫn cố gắng động não nhớ lại, dần dà, cậu cũng nhớ được vài ký ức lờ mờ, nhưng phân vân không biết nó có từng xảy ra hay chưa.
Bùi Dĩ Nghiêu không phản bác câu nào mà chỉ im lặng nghe cậu kể, đợi đến khi Trần Thính xả hết hàng dự trữ trong bụng ra, hắn mới ôm cậu vào ngực, nói: "Thật ra anh chỉ nhỏ hơn em ba tháng thôi, em vừa sinh ra đã được hai tuổi nên mới đi học sớm hơn anh một năm."
Trần Thính được đẻ đúng vào ngày 26 tháng 12 Âm lịch, nhưng do bị sinh thiếu tháng nên dựa theo cách tính tuổi mụ của các cụ thế hệ trước, cậu vừa chào đời được có mấy hôm thì đã lên hai tuổi. Nhưng dù thế nào, chuyện cậu lớn hơn Bùi Dĩ Nghiêu vẫn là sự thật.
"Cấm ngụy biện, anh nhỏ hơn em là điều không thể chối cãi." Trần Thính nói.
"Được rồi, anh nhỏ hơn em." Trong giọng điệu của Bùi Dĩ Nghiêu còn mang theo sự yêu chiều và thỏa hiệp, nghe vậy Trần Thính hậm hực vô cùng, rõ ràng là sự thật mà Bùi Dĩ Nghiêu cứ giả vờ gật gù để dỗ cậu.
"Hồi nhỏ anh còn gọi em là anh trai cơ."
"Ừ."
Trần Thính thừa thắng xông lên: "Này này, em chưa bao giờ được nghe anh gọi em là "đàn anh" đấy nhé, tại sao không gọi hả? Láo nháo nó vừa, hồi nhỏ thì rõ đáng yêu mà sao bây giờ cứng đầu cứng cổ thế."
Bùi Dĩ Nghiêu bất đắc dĩ: "Thật ra anh còn nhớ rõ một chuyện."
"Gì?"
"Lí do anh bám dính lấy em, đi theo em gọi anh trai là bởi em từng bảo vệ anh."
Nghe vậy, mắt Trần Thính sáng quắc lên rồi quăng luôn chuyện gọi "đàn anh" ra sau đầu, cậu nâng nửa thân trên dậy, nhìn Bùi Dĩ Nghiêu, hỏi: "Em bảo vệ anh hả? Sao lại thế?"
Bùi Dĩ Nghiêu chậm rãi kể: "Trước kia nhà bà Trần có nuôi một con gà trống tính tình ghê gớm chuyên môn chặn đường bắt nạt mấy con chó trong xóm. Có hôm chúng mình đi qua, nó vừa định mổ anh thì em đã kéo anh ra đằng sau lưng che chắn hộ."
Ối chà, mình là superman chứ ai.
Bùi Dĩ Nghiêu chợt hỏi: "Con gà trống kia về sau thế nào rồi?"
Trần Thính không nhớ rõ lắm, cậu nghiêng đầu nghiền ngẫm thật lâu, cứ tưởng mình không nghĩ ra thì trong đầu chợt lóe lên: "À à, con gà đó về sau bị em chén sạch luôn rồi!"
"Chén á?"
"Ừ ừ, bà bảo cho em ăn bồi bổ."
Con gà trống này sống rất thọ, nhờ có dáng vẻ hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang mà vai trò của nó có thể sánh với một con chó trông nhà. Mới đầu bà Trần không nỡ thịt gà ta đâu, nhưng bà thương Trần Thính quá nên mới thịt nó rồi hầm canh cho Trần Thính ăn, hy vọng cậu có thể cường tráng, khỏe khoắn giống chú gà trống kia.
Trần Thính vẫn nhớ mang máng chuyện hồi đó, thật ra bà Trần không phải hàng xóm với nhà Trần Thính, chỉ khi nào đi cắt rau bà mới đi ngang qua nhà cậu.
Có một hôm Trần Thính nấu cơm bị hơi nước nóng bốc lên làm bỏng ngón tay, cậu đau quá chịu không được nên chỉ biết lén lút chạy ra khỏi thuyền, ngồi khóc dưới cây thụ lớn trên bờ.
Đúng lúc ấy bà Trần đi ngang qua, bà thấy vậy thì đau lòng vô cùng, nhưng nghĩ tới dáng vẻ gầy gò của mẹ Trần Thính, bà cũng không đành lòng trách móc nặng nề nên thường tới nhà cậu để giúp đỡ.
Bà Trần và bà ngoại đã mất của Trần Thính có quan hệ rất tốt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!