Bùi Dĩ Nghiêu không định come out với Trần Tố dưới tình huống bất ngờ như vậy, bởi hắn còn chưa thu thập xong dữ liệu để hoàn thiện bài toán. Nếu đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, khi ấy kinh tế cũng dư dả, hắn sẽ trịnh trọng tới nhà thăm hỏi, xin bà cho phép mình.
Cho nên việc Trần Tố đến tuy làm hắn thấy kinh ngạc, nhưng rất nhanh đã trấn định lại, bắt đầu sắp xếp đồ chuẩn bị về nội thành.
Trần Thính cũng không sốt sắng mà chỉ bình tĩnh nằm trong chăn nhìn hắn dọn hành lý. Kết quả đang thu dọn, đột nhiên Bùi Dĩ Nghiêu đặt đồ xuống, xoay người đi ra ngoài.
"Cậu đi đâu vậy?" Trần Thính vội hỏi.
"Mua gà." Giọng nói Bùi Dĩ Nghiêu vọng vào từ bên ngoài.
Mất một lúc lâu Trần Thính mới hiểu ra, cậu phụt cười thành tiếng. May mà Bùi Dĩ Nghiêu không thấy bộ dáng vui sướng khi thấy người gặp họa của cậu, nếu không nhất định sẽ trói cậu lại rồi tét mông.
Sau buổi trưa, hai người xách theo một con gà mái già và một rổ trứng lên xe đi về, Trần Thính ngồi không yên thân ở ghế phụ, cậu quay đầu lại chào hỏi với đồng chí gà mái — Trần Thính bắt đầu cảm thấy, Bùi Dĩ Nghiêu giỏi chết đi được.
Bùi Dĩ Nghiêu không quản khó khăn, bỏ một tay ra khỏi vô lăng nắm cằm cậu xoay lại: "Em ngồi hẳn hoi xem nào."
Trần Thính sợ làm ảnh hướng hắn lái xe nên không dám nghịch nữa, nhưng trong lòng lại thầm dè bỉu — tưởng tay dài là ngon hả.
Khi trở lại biệt thự trên núi sắc trời còn sớm, Nguyễn Tâm và Trần Tố ra ngoài đi dạo chưa về, Bùi Dĩ Nghiêu nắm tay Trần Thính bước vào nhà.
Trần Thính hơi lo, đúng lúc gặp phải Bùi An Thanh đang đi tìm vợ, cậu vội vàng gạt tay Bùi Dĩ Nghiêu ra. Lỡ như Bùi An Thanh chưa biết chuyện của bọn họ thì sẽ xảy ra chuyện lớn.
"Khụ, Thính Thính tới rồi à." Nhưng việc Trần Thính lo lắng chưa xảy ra, trên mặt Bùi An Thanh đã hơi mất tự nhiên, cố cười ôn hòa với Trần Thính, một giây sau lại biến thành mùa đông, híp mắt lạnh lùng nhìn sang Bùi Dĩ Nghiêu: "Anh ra đây cho tôi."
"Vâng." Bùi Dĩ Nghiêu trấn an vỗ vỗ mu bàn tay Trần Thính rồi đi theo ông.
Trần Thính không tiện xen vào chuyện của hai bố con nhà người ta, nhưng nội dung vấn đề rõ ràng có liên quan đến cậu khiến Trần Thính không khỏi lo lắng. Lỡ như chú Bùi cho Bùi Dĩ Nghiêu ăn đập thì sao giờ?
Cậu nghĩ thế nào cũng không yên lòng được, vội lôi điện thoại ra gửi tin nhắn cho Bùi Dĩ Nghiêu.
Đông Hồ Cua Vương: Có chuyện gì thì nhớ gọi tôi, tôi tới cứu cậu. [Cool. jpg]
"Thính Thính!" Tiếng gọi mừng rỡ từ đằng xa của Trần Tố truyền tới, Trần Thính ngoái đầu, thấy Nguyễn Tâm và mẹ mình đang khoác tay nhau đi từ cổng vào.
"Mẹ, dì Nguyễn!" Trần Thính chậm chạp chạy ra.
"Thính Thính đứng sẵn ở cửa để đợi dì với mẹ hả? Thằng bé này đúng ngoan nhất luôn, trong nhà có ba người đàn ông mà chỉ có con là nhớ chúng ta thôi." Dì Nguyễn giữ thái độ tự nhiên khiến người khác nhìn không ra bà là người mẹ bắt con trai ruột chưa chuẩn bị tinh thần phải come out với mình.
Trần Tố gật đầu đồng ý, Thính Thính nhà mình có khác, ngoan hết sảy. Bà cười hỏi: "A Nghiêu đâu rồi? Thằng bé không về cùng con hả?"
Trần Thính sốt sắng vô cớ: "Cậu ấy đang nói chuyện với chú trong phòng ạ."
"Giờ này rồi mà còn nói chuyện, dì thấy hai người họ rảnh rang quá không có việc gì làm đây mà." Nguyễn Tâm cằn nhằn, bảo Trần Thính trò chuyện với Trần Tố, còn mình thì lên tầng trước.
Thư phòng trên tầng hai, Bùi An Thanh không biết phải nói thế nào với đứa con trai của mình.
"Muốn cắm mặt vào điện thoại đến lúc nào hả cái thằng này!" Bùi An Thanh sống nửa đời người, vợ giỏi con ngoan, chẳng lo công việc vất vả ở bên ngoài, ông cũng chưa từng phải buồn phiền chuyện trong nhà, vậy mà thằng con vừa trưởng thành một cái đã giáng cho bố nó một gậy, giờ vẫn còn choáng đây.
Ông giận không phải vì chuyện con trai come out, mà bởi mình gọi nó lên nói chuyện còn nó thì cứ dí mắt vào điện thoại, thái độ không nghiêm túc, tư tưởng có vấn đề, cứ như này sao làm trụ cột gia đình được?
"Ba, Trần Thính nói muốn tới cứu con." Bùi Dĩ Nghiêu thong thả đáp lại.
Bùi An Thanh nghẹn họng, mãi mới nói ra một câu: "Lão già này không phải ba anh."
Cửa phòng bỗng bị mở ra, Nguyễn Tâm đi vào, nhướn mày hỏi: "Ai không phải ba hả?"
"Đâu có đâu có." Bùi An Thanh nhanh chóng khôi phục lại vẻ mặt nghiêm trang văn nhã, ông kéo tay vợ, nói: "Anh đang tâm sự với con trai mà, sao em lại lên đây?"
"Muốn nói gì cũng được, nhưng giờ không phải lúc, Thính Thính với Tố Tố đang ở dưới tầng kia kìa." Nguyễn Tâm liếc xéo ông một cái, sau đó hất cằm với Bùi Dĩ Nghiêu ra hiệu: "Còn không mau xuống, đứng đây làm gì."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!