Buổi tối, Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu ở nhà. Bởi vì Trần Thính thấy không khỏe nên hai người chỉ đắp chăn xem TV.
Nói cụ thể hơn, Trần Thính xem TV, còn Bùi Dĩ Nghiêu mở laptop học bài.
Trần Thính luôn thấy mình chỉ bằng một con cá mắm mỗi khi so sánh với Bùi Dĩ Nghiêu.
Vì vậy sau khi tỉnh ngủ, cậu háo hức mở TV xem ≪Gia đình là số 1≫.
Bùi Dĩ Nghiêu thỉnh thoảng ngẩng đầu lên xem vài lần, tò mò không biết bộ phim có gì hay mà Trần Thính cười nhiều đến thế. Trong bộ phim này có nhiều nhân vật tóc xoăn, nhưng hắn chẳng thấy ai đáng yêu như Trần Thính cả nên cũng không xem nữa.
Gần 11 giờ đêm, dưới tầng có tiếng sủa vui sướng của Mì Thịt Bò.
Trần Thính xoa đôi mắt hơi buồn ngủ ngồi dậy, hỏi: "Có chuyện gì thế?"
Bùi Dĩ Nghiêu nghe tiếng sủa một cách cẩn thận: "Hình như ba mẹ tôi về."
"Chú với dì về hả?!" Trần Thính tỉnh cả ngủ.
"Đừng lo, tôi xuống dưới xem." Bùi Dĩ Nghiêu rời giường, bảo cậu chờ trong phòng rồi đi thẳng xuống dưới nhà.
Dưới nhà, quả nhiên Nguyễn Tâm đã trở lại nhưng chỉ có mỗi bà về nhà, Nguyễn Tâm đi đôi guốc cao, kéo theo vali hành lý, make up lộng lẫy như vừa dự thảm đỏ về.
Nguyễn Tâm thấy con trai bước từ trên tầng xuống, kinh ngạc hỏi: "Con về rồi à?"
Bùi Dĩ Nghiêu gật đầu: "Con về cùng Trần Thính."
"Thính Thính cũng tới sao." Nguyễn Tâm nghe vậy hòa ái hơn nhiều, nói: "Ba con ở phải mở cuộc họp nên mẹ về trước, phòng làm việc bên kia ngày mai có khách quý tới."
"Vâng." Bùi Dĩ Nghiêu đã quen với công việc bận rộn của ba mẹ, chủ động giúp bà xách vali hành lý lên tầng.
Nguyễn Tâm đi theo sau hắn, mắt nhìn về phòng của Bùi Dĩ Nghiêu, vốn định vào hỏi thăm Trần Thính một cái nhưng thấy giờ đã muộn nên nghĩ để đến ngày mai vậy.
"Nửa đêm rồi, con về phòng ngủ sớm với Thính Thính đi, sáng mai mẹ làm cơm cho hai đứa."
Đúng lúc này, Trần Thính ngó đầu từ phòng Bùi Dĩ Nghiêu ra: "Cháu chào dĩ Nguyễn ạ, cháu lại tới rồi đây."
Nguyễn Tâm lập tức vứt con trai sang một bên, bước tới chỗ Trần Thính trò chuyện. Hai người nói chuyện hợp nhau vô cùng, Bùi Dĩ Nghiêu đi cất hành lý về phòng vẫn thấy hai người đang nói.
"Được rồi, các con mau đi ngủ đi." Thấy Bùi Dĩ Nghiêu trở lại, Nguyễn Tâm chủ động dừng câu chuyện rồi về phòng.
Chỉ là khi cánh cửa đằng sau lưng đóng lại, bà dừng bước, quay đầu nhìn thoáng qua, mày nhíu lại như đang ngẫm nghĩ. Một lúc sau, bà cười cười như để đập tan phỏng đoán không thực tế nào đó.
Hôm sau, Nguyễn Tâm dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng phong phú cho Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu. Bùi Dĩ Nghiêu đi chạy bộ theo thói quen, đến khi hắn về tới nhà, Trần Thính đang chơi với Mì Thịt Bò trong sân.
Mì Thịt Bò càng ngày càng thích Trần Thính, lúc Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu đứng cạnh nhau, nó chỉ do dự trong chốc lát rồi ngậm đồ chơi chạy đến cạnh chân Trần Thính dụi dụi để cậu chơi cùng nó.
Nguyễn Tâm bưng cốc cà phê đứng bên cạnh cười vui vẻ, còn thưởng đồ ăn vặt cho Mì Thịt Bò.
Đến trưa, Bùi Dĩ Nghiêu và Trần Thính chuẩn bị về trường. Trước khi về nhà, Nguyễn Tâm có mang theo mấy món đặc sản chỗ ba Bùi Dĩ Nghiêu đang công tác về, bà vào lấy mấy gói đồ ăn để Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu mang về trường.
Nhưng vừa ra đến cửa, bà đã thấy cảnh Bùi Dĩ Nghiêu ngồi trong xe thắt đai an toàn cho Trần Thính. Bà dừng chân, không đi ra ngoài ngay.
Tuy hành động thắt đai an toàn nhìn bình thường và không có gì mờ ám nhưng sao Nguyễn Tâm lại không hiểu rõ tính cách của con trai mình được?
Phỏng đoán đêm qua bị dằn xuống lại nổi lên nhưng bà không thể hiện ra mặt, chỉ đứng một lát, rồi cười tươi cầm mấy gói đặc sản đi ra sân đưa cho Trần Thính, dặn dò: "Ở trong trường nhớ phải biết chăm sóc bản thân, có chuyện gì thì gọi cho dì."
"Cảm ơn dì Nguyễn." Trần Thính mỉm cười.
"Ngoan." Nguyễn Tâm lại nhìn sang Bùi Dĩ Nghiêu: "Nhớ lái xe cẩn thận."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!