Chương 37: (Vô Đề)

Màn đêm buông xuống, Trần Thính bị Bùi Dĩ Nghiêu đè trên cây hôn suốt nửa tiếng, môi đã sưng hết lên mà chưa được buông tha. Bùi Dĩ Nghiêu tách nhẹ môi ra để cậu thở, tay vẫn ôm chặt lấy eo cậu, hắn không kìm được lòng mình mà vùi đầu vào cần cổ Trần Thính, môi mân mê trên làn da mịn màng.

Trần Thính còn tỉnh rồi lại như đã say ngoắc cần câu, cậu không biết nên đẩy hắn ra hay để hắn tiếp tục tác oai tác quái.

Nhưng giờ đã là 11 giờ, cổng ký túc xá sắp đóng rồi, cô bé lọ lem phải trở về thôi,.

Bùi Dĩ Nghiêu lấy điện thoại trong túi Trần Thính ra tắt chuông báo thức đi, mày hắn nhíu chặt, ôm Trần Thính không chịu buông.

Hắn thầm thở dài trong lòng, cụng trán với Trần Thính rồi lúc lâu sau mới thả cậu, dặn dò: "Em nhớ ngủ sớm đấy."

"Ừm." Trần Thính gật đầu, cậu chui ra khỏi ngực Bùi Dĩ Nghiêu, nói: "Ký túc xá chỗ cậu cũng chuẩn bị đóng cổng rồi, hôm nay cậu không cần đưa tôi về đâu, tôi đi đây, mai gặp nhé!"

Dứt lời, Trần Thính vẫy tay với Bùi Dĩ Nghiêu, xoay người chạy đi.

Bùi Dĩ Nghiêu nhìn mái tóc xoăn bay múa trong gió của cậu, cười khổ. Sao hắn bỏ qua được sự tinh ranh vừa lóe lên trong mắt Trần Thính chứ, hắn quyết định từ giờ trở đi phải chỉnh lại tửu lượng của cậu mới được.

Cũng quyết định về nhà đặt mua ngay một thùng chocolate nhân rượu.

Trần Thính nhất quyết cho rằng nguyên nhân bản thân chủ động đi trêu chọc Bùi Dĩ Nghiêu hoàn toàn là do say rượu. Mấy hôm nữa Bùi Dĩ Nghiêu có tới tìm tính sổ hay không cậu cũng mặc kệ, bởi vì hôm sau Thính Thính chính là sinh viên siêu giỏi.

Kỳ thi chuyên ngành cấp bốn sắp tới không được để bị đánh rớt, trong học kì mới này, có vẻ các giảng viên đều thích cho sinh viên role play. Thậm chí lồng vào một môn học rất đặc biệt tên là đối thoại phim điện ảnh, nội dung tiết học ngoài việc xem phim thì sẽ lồng tiếng cho các nhân vật trong đó.

Trần Thính đã đọc được làu làu lời thoại trong "Kiêu hãnh và định kiến", tất cả các giảng viên khoa Anh đều thích bộ phim này.

"Oh, my dear, các ngươi thấy chúng ta nên đọc vở nào?" Dương Thụ Lâm hạ giọng hỏi, bước đi như quý tộc.

Trần Thính bày ra đủ mọi sắc mặt: "No kiêu hãnh no định kiến, mọi người phải sống chan hòa với nhau."

Ngô Ứng Văn đồng ý: "Đúng vậy, chúng ta chẳng hóa trang được thành Mr. Darcy đâu, mơ đấy mà bọn con gái thích."

Dương Thụ Lâm tức đến tí xỉu, suýt nữa bem nhau với Ngô Ứng Văn.

Sau nhiều lần trao đổi, cuối cùng ba người quyết định chọn diễn "Thám tử Sherlock". Dương Thụ Lâm thống nhất rằng mình chỉ muốn đẹp trai chứ chẳng thiết gì quyền quý, vì vậy chọn vai Sherlock.

Trần Thính chọn vai bác sĩ John Watson, Ngô Ứng Văn thì chọn Mycroft Holmes, anh trai của Sherlock.

Trần Thính còn phải chuẩn bị tài liệu để bổ sung cho nội dung để đến khi diễn xong thầy cô có hỏi còn biết đường trả lời nên đương nhiên không có nhiều thời gian chơi với Bùi Dĩ Nghiêu. Mà Bùi Dĩ Nghiêu cũng không xếp được thời gian để bám dính Trần Thính, vậy nên số lần gặp mặt của hai người ít đi rất nhiều.

Nguyên một tuần, Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu chỉ gặp nhau được hai lần.

Người sốt ruột đầu tiên là Dương Thụ Lâm: "Thính Thính à, dạo này…… Sao mày không cặp kè với Bùi Dĩ Nghiêu thế?"

Trần Thính chớp mắt: "Mày lo gì, bọn tao vẫn nhắn tin trên Wechat mà."

Nhắt tin trên Wechat? Dương Thụ Lâm nghi ngờ. Trần Thính có thích chat chit bao giờ đâu, điện thoại vứt trên bàn nửa ngày còn chằm thèm mó vào. Và tất nhiên, khi được diện kiến lịch sử trò chuyện của Trần Thính, cậu chàng mắt tròn mắt dẹt, vẻ mặt sửng sốt không dám tin.

"Nói chuyện của chúng mày là thế hả? Cách nửa tiếng mới nhắn tin một lần, bố phải kéo hai đứa mày ra tẩn cho một trận mới được!"

Dương Thụ Lâm thấy mình nói chuyện với Trần Thính còn nhiều hơn Trần Thính nói chuyện với Bùi Dĩ Nghiêu.

Trần Thính nhún vai: "Cậu ấy bận mà."

Não Dương Thụ Lâm hiện ngay lên hình tượng một tên tra nam chỉ biết ném rau cho heo ăn chứ không biết chăm cho béo lú. Bận? Bận cái gì? Bận thám hiểm vũ trụ hở?

Nhưng cả cậu chàng và Trần Thính đều không ngờ được rằng lúc này Bùi Dĩ Nghiêu đang ngồi trên bàn học mà mắt cứ đảo qua đảo lại như rang lạc giữa điện thoại và sách vở — Thính Thính vẫn chưa nhắn tin lại sao?

Dương Thụ Lâm dạy cho Trần Thính vài chiêu yêu đương mình đọc được trên page nào đó, hơn nữa còn phân tích rõ ràng đến mức khiến Trần Thính phải rửa mắt nhìn cậu chàng.

Nhưng ngay sau đó cậu chàng không còn tâm tư để quản nữa, vì đứa bạn trong đoàn phóng viên vừa gọi điện thoại cho cậu chàng báo rằng — Cao Đạc lại lại lại tới nữa rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!