*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nơi hẹn là một nhà hàng Tứ Xuyên trên phố ẩm thực, come out không phải chuyện cần lớn tiếng nên Trần Thính đã đặt một phòng riêng.
Nhưng không ngờ quá trình come out thuận lợi, thậm chí có thể nói là quá dễ dàng như vậy. Dương Thụ Lâm đã đoán được từ trước, trong mắt hai học bá Bách Dụ và Giang Hải thì chỉ có chuyện học tập nên tiếp thu chuyện này rất nhanh, dù sao người yêu của Trần Thính cũng là Bùi Dĩ Nghiêu.
Chưa đến nửa tiếng, hai người họ đã chuyển qua trao đổi bài tập với Bùi Dĩ Nghiêu.
Một bữa cơm cả khách và chủ đều vui, duy có mỗi Dương Thụ Lâm quan sát Bùi Dĩ Nghiêu bằng ánh mắt bắt bẻ, nhưng tìm mãi không moi ra được tật xấu nào đành bỏ cuộc.
Lúc ra khỏi quán, Bách Dụ và Giang Hải vẫn còn cãi nhau kết quả bài tập. Mà ở đằng sau, Bùi Dĩ Nghiêu xốc rèm cửa trong suốt lên cho Trần Thính, một người rũ mắt một người ngửa đầu thì thầm to nhỏ, thân mật khắng khít.
Dương Thụ Lâm chợt cảm thấy nhiệt độ tối nay giảm mạnh, lạnh tới mức khiến con người ta tịch mịch, cô đơn.
Nhưng rất nhanh kì thi học kì đã tới, dù là người đang yêu đương hay đang FA, hoặc thậm chí là một tên đầu trâu mặt ngựa thì cũng không thể không quỳ dưới chân boss lớn Cuối kì.
Mùa đông cuối cùng đã đến.
Mùa đông ở phương Nam vừa lạnh vừa ẩm ướt, rét tới mức khiến người ta phát sầu, quần áo phơi trên ban công đừng bao giờ hy vọng có thể khô trong một ngày. Kể cả có ủ người trong ổ chăn lâu đến đâu, chỉ cần rời giường ba phút thì độ ấm biến mất. Nhưng cho dù thời tiết khắc nghiệt tới mấy, mỗi ngày Trần Thính vẫn đội gió lạnh đi gặp Bùi Dĩ Nghiêu, có thể nói là thắm thiết vô cùng.
Không phải lần nào đến thư viện Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu cũng chiếm được chỗ, có khi tới không kịp, hai người đành tới quán cà phê ngồi một lúc.
Dạo này Cao Đạc có vẻ rất bận, lâu rồi không tới tiệm, bên viện nghiên cứu sinh cũng lúc thấy lúc không, đang sống bình thường lại tự biến mình thành truyền thuyết.
Có Bùi Dĩ Nghiêu bên cạnh nên Trần Thính không dám thể hiện ra ngoài mình thích hóng chuyện này, còn mỹ nam kế của Dương Thụ Lâm thì đã thất bại.
Bởi vậy, Trần Thính cho Dương Thụ Lâm rất nhiều đồ ăn khuya. Thứ nhất là an ủi cậu chàng vì sự nghiệp mà không ngại "chà đạp" bản thân, thứ hai là để đền bù nỗi buồn phòng không gối chiếc của cậu chàng.
Thật ra dạo này Dương Thụ Lâm không lonely lắm, có lần tranh thủ lúc Trần Thính đi hẹn hò cùng Bùi Dĩ Nghiêu cậu chàng còn kiếm được hot news.
YSL: [ ảnh ] Mặt dưới bàn uống nước trong góc ký túc xá có bé nấm mọc nè!!! Trông đáng yêu chưa!
Từ lúc đó, Dương Thụ Lâm coi nấm nhỏ như con mình, thậm chí còn định viết một bài báo cho nó, nhưng nghe nói bị Cẩu ca gạt đi rồi.
Số môn học kiểm tra xong đã được hơn nửa, giờ còn mấy môn chuyên ngành quan trọng. Mà nửa tháng cuối này hầu hết các khoa được nghỉ học nên mọi người có nhiều thời gian ôn tập hơn.
Nguyễn Tâm vẫn luôn quan tâm tình hình trên trường, đợi Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu có thời gian rảnh thì đưa hai người về nhà tẩm bổ.
"Ngày mai các con chưa thi thì ở nhà nghỉ ngơi đi, trời lạnh thế mà trường không lắp điều hoà, tay lạnh cứng hết rồi đây này." Nguyễn Tâm vừa oán trách trường học vừa quan tâm săn sóc hai người.
Nhưng chỉ riêng Bùi Dĩ Nghiêu biết, lúc hắn còn ở nước ngoài, tuyết rơi dày mấy vẫn phải tới trường nhưng không thấy mẹ than trời than đất gì. Hắn biết Nguyễn Tâm thương Trần Thính, còn mình chẳng qua được hưởng ké thôi.
Ăn cơm tối xong, Nguyên Tâm gọt hoa quả rồi kéo Trần Thính ra phòng khách nói chuyện: "Thính Thính à, năm nay con đừng về nhà vội, dì với chú Bùi con muốn về quê một chuyến, lúc đó nhà dì đưa con đi cùng luôn, con đỡ phải vất vả xách túi lớn túi nhỏ một mình."
Trần Thính chớp chớp mắt, nhìn về phía Bùi Dĩ Nghiêu.
Bùi Dĩ Nghiêu gật đầu: "Cùng đi đi."
Trần Thính không từ chối được, cậu tưởng đến kì nghỉ đông thì không được gặp Bùi Dĩ Nghiêu nữa, mà giờ hai người có thế về nhà với nhau, cùng nhau ăn Tết thì tự dưng thấy vui vui.
Nhưng ai ngờ câu tiếp theo của Nguyễn Tâm lại khiến cậu ngơ ngẩn.
"Đến khi đó chúng ta chén tiệc lớn, kệ thằng nhỏ Bùi Dĩ Nghiêu gặm Hamburger ở nước ngoài một mình đi."
"Nước ngoài ạ?" Giọng điệu của Trần Thính hơi dồn dập.
"Nó chưa bảo với con à? Thế lát để tự nó nói cho con, được nghỉ mà còn thích chịu khổ, chắc thấy học trên trường nhẹ nhàng quá đây mà." Tuy ngoài miệng Nguyễn Tâm trách móc, nhưng Trần Thính có thể nghe ra được sự hài lòng từ lời bà nên chỉ cười gật đầu, không nói gì.
Lát sau, đôi mắt nhỏ đen lúng liếng của Trần Thính thi thoảng lại ngó qua Bùi Dĩ Nghiêu, Bùi Dĩ Nghiêu không nhịn được mà duỗi tay xoa đầu cậu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!