Chương 31: (Vô Đề)

Khi Bùi Dĩ Nghiêu tắm xong đi ra, Trần Thính đã trùm chăn nằm như con cá chuối trên giường. Hắn thả nhẹ bước chân để không đánh thức cậu, lại sợ cậu bị lạnh nên tăng nhiệt độ điều hòa lên vài độ.

Làm xong mọi thứ, Bùi Dĩ Nghiêu ngồi trước máy tính bàn của khách sạn, lên mạng đọc sách.

Suốt cả quá trình Bùi Dĩ Nghiêu đều không tới gần giường, cơ mà, có vẻ tối nay có người không ngủ được.

Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng click chuột rất nhỏ thi thoảng vang lên. Âm thanh này chẳng là gì so với ngày thường bởi ký túc xá cách âm kém, thanh niên Bách Dụ cùng phòng còn hay nói mớ, rõ là thế mà đêm nay Trần Thính lại không ngủ được.

Sau ba lần đếm cừu thất bại, Trần Thính lặng lẽ vén một góc chăn lên nhìn Bùi Dĩ Nghiêu.

Cậu thấy hơi hoảng hốt.

Một tiếng trước, cậu còn căng thẳng không thôi vì chuyện thuê phòng, nhưng hiện tại lại nghi ngờ cảm xúc của Bùi Dĩ Nghiêu đối với mình. Khốc ca sao chẳng có phản ứng gì nữa rồi, rõ ràng là thanh niên hai mươi tuổi đầu tràn trề tinh lực cả, đến Trần Thính còn suy nghĩ loạn cào cào lên, thế mà hắn lại thờ ơ cơ đấy?

Từ lúc về phòng đến giờ, Bùi Dĩ Nghiêu chưa từng tới gần Trần Thính.

Nhưng nhớ đến thái độ trước đây của Bùi Dĩ Nghiêu, Trần Thính cho là hắn cố tình, chẳng lẽ do sợ bản thân không khống chế được cho nên mới giữ khoảng cách?

Trần Thính suy nghĩ miên man, ngẫm đi ngẫm lại vẫn thấy hợp lý. Tuy dạo này mới bắt đầu cong thôi, nhưng mà cậu cong có trách nhiệm đấy nhé, từ lúc yêu đương với Bùi Dĩ Nghiêu là đi vơ vét một đống "tài liệu giáo dục" về, lượng kiến thức bây giờ đúng phong phú luôn. Trên phương diện tình cảm, và cả phương diện "kia".

Không vì xúc động nhất thời mà lên giường với bạn, đó là bởi người ấy yêu bạn, tiểu thuyết nào cũng viết thế.

Trên mạng có rất nhiều comment cười cợt, có lúc Trần Thính cảm thấy chủ đề này quá tục, có lúc lại thấy buồn cười. Nhưng khiến Trần Thính khó quên nhất là câu "nát hoa hướng dương", quá thảm.

Từ từ, Trần Thính chợt ngẩn ngơ.

Bùi Dĩ Nghiêu sẽ không làm thế đâu nhỉ?

Trần Thính bị bản thân dọa sợ, trừng to hai mắt nhìn Bùi Dĩ Nghiêu, quan sát tấm lưng của hắn, cánh tay rắn chắc lộ một nửa, nhìn sao cũng không giống.

Không đâu không đâu, Thính Thính, mày đừng nghĩ nhiều.

Tự khuyên mình xong, Trần Thính lại chui vào trong chăn, đếm cừu lần thứ tư, kết quả vẫn thất bại. Đúng lúc này, bên tai bỗng truyền tới giọng Bùi Dĩ Nghiêu: "Sao thế? Không ngủ được à?"

"Ừm." Trần Thính chui ra khỏi chăn: "Hổng ngủ được."

Bùi Dĩ Nghiêu thoáng dời mắt đi, xoay người bật TV lên, cầm điều khiển trên tủ đầu giường đưa cho cậu, nói: "Vậy xem TV một lát đi."

Trần Thính cầm lấy điều khiển: "Không làm phiền cậu đọc sách chứ?"

Bùi Dĩ Nghiêu: "Không đâu."

"Ờm." Trần Thính bấm điều khiển đổi kênh, chán muốn chết dừng ở một kênh đang chiếu gameshow, thi thoảng lại nhìn về phía Bùi Dĩ Nghiêu.

Không biết vì sao, cậu thấy trong lòng hơi mất mát.

Cậu biết Bùi Dĩ Nghiêu thích học, cũng không biết nên nói với hắn rằng hắn vì học mà chẳng thèm nhìn mình ra sao. Có vẻ Bùi Dĩ Nghiêu đang gặp phải câu khó, mày nhíu lại, lạnh lùng như mọi khi.

Trong TV bỗng bật ra một trận cười to, nhóm khách mời cười nghiêng ngả, nhưng chỉ làm Trần Thính buồn thỉu buồn thiu hơn. Bùi Dĩ Nghiêu đã không nhìn mình, mình chẳng thèm nhìn Bùi Dĩ Nghiêu nữa, muốn làm gì thì làm.

Bùi Dĩ Nghiêu nhìn bóng Trần Thính phản xạ trên màn hình máy tính, thấy cậu tự chọc mình không vui, không khỏi cau mày.

Hắn tắt máy tính, đi tới mép giường.

"Ơ? Cậu không đọc sách nữa à?" Trần Thính thất thần.

"Vốn đã chẳng muốn đọc." Bùi Dĩ Nghiêu cúi người, chống một tay cạnh người cậu, dồn người trên giường vào trong góc: "Sao lại tự mình giận rồi?"

"Ai cần cậu lo……" Trần Thính nhỏ giọng lầu bầu, đẩy hắn ra: "Cậu ra kia đọc sách đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!