Chương 30: (Vô Đề)

Gió đêm thoảng qua bên tai.

Trần Thính nắm lấy bàn tay Bùi Dĩ Nghiêu chìa ra, nhảy qua cửa sổ, vững vàng tiếp đất đứng cạnh hắn. Cảm giác này hơi lạ kì, bởi từ nhỏ đến lớn cậu luôn là bé ngoan, đây là lần đầu tiên làm chuyện này.

Bùi Dĩ Nghiêu ngựa quen đường cũ, cầm tay cậu bước qua bụi cây, chạy tới cổng trường.

"Chúng ta đi đâu đây?" Trần Thính thấy kích thích vô cùng, hai người bọn cậu rõ ràng quang minh chính đại đi trên đường, lại mơ hồ có cảm giác — bỏ trốn theo trai.

Bùi Dĩ Nghiêu: "Đi hóng gió."

Trần Thính vội nói: "Để tôi nhắn cho Dương Thụ Lâm đã, không thì nó lại đi tìm."

Nghe vậy, Bùi Dĩ Nghiêu đứng lại. Trần Thính gửi vội một tin nhắn, cho nên bỏ trốn theo trai đã trở thành "Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương."

*Một tích của Trung Quốc thời Tây Hán, ý chỉ đem ý đồ chân thực giấu sau hành động, đem hành động phô bày trước mặt đối phương khiến đối phương coi nhẹ ý đồ của mình, từ đó đánh úp bất ngờ giành thắng lợi.

Khi chạy ra cổng trường, Trần Thính phát hiện Hứa Nhất Minh cũng ở đây.

"Ơi, Thính ca!" Hứa Nhất Minh mặc quần áo bảo hộ dành cho người đi motor, cơ mà nhìn như đang mặc đồ bó người vậy, người khác nhìn vào có khi tưởng cậu ta nửa đêm chạy đi đua xe.

Trần Thính mỉm cười chào hỏi, đang định hỏi cậu đi một mình hay gì, thì thấy Bùi Dĩ Nghiêu giơ tay với Hứa Nhất Minh: "Chìa khóa."

Hứa Nhất Minh lập tức ném chìa khóa xe qua: "Em nể mặt Thính ca mới cho mượn đấy nhé, mai nhớ mang xe tới trả đấy! Em vừa bảo dưỡng xong."

"Cậu đi được rồi." Bùi Dĩ Nghiêu không chút lưu tình.

"Huhuhu, Thính ca anh xem anh ấy kìa, đúng là cái đồ không có tình người…….. À không, cái đồ có vợ quên cha!" Hứa Nhất Minh ỷ vào Trần Thính đang ở đây, lời nào cũng nói ra được, nhảy xuống xe, chạy ba bước thật xa, rất sợ bị Bùi Dĩ Nghiêu đá.

Trần Thính buồn cười, làm bộ chắn phía trước Bùi Dĩ Nghiêu, chống lưng cho Hứa Nhất Minh.

Bùi Dĩ Nghiêu lạnh mặt nhưng không giận, ai bảo Thính Thính là vợ hắn cơ. Bùi Dĩ Nghiêu ngồi lên xe cắm chìa khóa vào ổ, đưa mũ bảo hiểm treo trên tay lái cho Trần Thính: "Đừng để ý tới nó, đi thôi."

Trần Thính không nhúc nhích: "Sao mũ lại màu hồng vậy?"

Chẳng lẽ Bùi Dĩ Nghiêu cuồng màu hồng?

"Em đẹp." Bùi Dĩ Nghiêu động tác nhanh nhẹn giúp cậu gỡ sừng hươu xuống rồi đội mũ bảo hiểm lên, một sợi tóc quăn nghịch ngợm chui ra.

Trần Thính vừa nhét nó vào mũ vừa nghĩ, ý của Bùi Dĩ Nghiêu là mình đẹp, hay là mình mặc màu hồng đẹp thế?

Hứa Nhất Minh cảm thấy thế nào cũng đẹp, mắt mình đúng tinh tường luôn. Đợt này Nghiêu ca lại nợ mình, lời to rồi.

Bùi Dĩ Nghiêu sao biết được tính toán trong đầu của cậu em họ Hứa, vì thế không nói hai lời lai Trần Thính phóng đi, để lại một mình Hứa Nhất Minh đứng trong gió lạnh hít bụi.

Sinh viên đi lại ở cổng trường tò mò đánh giá Hứa Nhất Minh, còn tưởng cậu là người của tiệm sửa xe. Dù sao trong ấn tượng mọi người, chiếc xe kia là của Bùi Dĩ Nghiêu.

Còn Bùi Dĩ Nghiêu và Trần Thính, mọi người không phải đã quen rồi à? Ba ngày mà không dính lấy nhau mới có vấn đề.

10 rưỡi tối, xe cộ trên đường ít hẳn đi.

Động cơ phân khối lớn kiêu ngạo phát ra tiếng gầm rú. Trần Thính nhìn cảnh vật xung quanh tụt lại phía sau với tốc độ cao, vòng tay ôm chặt eo Bùi Dĩ Nghiêu, mặt dán sát vào lưng hắn, quên cả hỏi Bùi Dĩ Nghiêu đang đi đâu.

Cuộc sống như một hồi lưu lạc, không có điểm dừng.

Khi chiếc motor chạy nhanh tới nỗi ánh đèn dọc đường tạo thành dải sáng lớn, Bùi Dĩ Nghiêu bỗng dừng lại, chân dài gạt nhẹ chân chống xe, cách mũ bảo hiểm sờ đầu Trần Thính nói: "Em ở đây chờ nhé, tôi quay lại ngay."

Trần Thính chưa kịp gật đầu, hắn đã xoay người đi mất rồi, cậu đành ngoan ngoãn ngồi trên xe đợi.

Vài người qua đường tò mò nhìn cậu nam sinh đội mũ bảo hiểm hồng phấn ngồi trên chiếc phân khối màu đen, bởi dáng ngồi của cậu khá ngố nên họ bật ra vài tiếng cười khẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!