Chương 2: (Vô Đề)

Thật lâu về sau, khi Trần Thính nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Bùi Dĩ Nghiêu, cậu vẫn cảm thấy đỏ mặt, vô cùng xấu hổ. Hơn nữa càng là chuyện xấu hổ, càng khiến người ta khắc sâu ấn tượng.

Vì thế cậu càng cảm thấy Bùi Dĩ Nghiêu là một người tốt. Bởi vì trên mặt Bùi Dĩ Nghiêu không có chút vẻ mặt khác thường nào, cứ như người mặc áo phông của hắn lộ ra hai cái chân tồng ngồng kia chỉ là một tiêu bản trong phòng thí nghiệm, giúp Trần Thính bớt xấu hổ hơn.

Lúc này, rốt cuộc Nguyễn Tâm cũng chạy tới.

Bùi Dĩ Nghiêu nhìn lướt qua … chân Trần Thính, ngay sau đó bình tĩnh rời khỏi phòng, không quên đóng cửa. Trần Thính nghe được tiếng nói chuyện của hai người, chắc lúc Bùi Dĩ Nghiêu về nhà chưa gặp mẹ hắn, cho nên không biết sự tồn tại của Trần Thính.

Trần Thính nhân cơ hội này nhanh chóng mặc quần vào, chỉ là quần rộng quá, làm cậu không thể không xách quần lên.

Cửa phòng lần thứ hai mở ra, người vào vẫn là Bùi Dĩ Nghiêu.

Khuôn mặt Trần Thính đỏ rực, cậu gượng cười hai tiếng: "Cái kia, cảm ơn quần áo của cậu. Nghe nói cậu cũng học ở đại học N? Tôi trở về giặt sạch rồi sẽ trả cậu…."

Bùi Dĩ Nghiêu không trả lời, mặt không biểu cảm liếc cậu một cái, ngay sau đó xoay người đi về hướng tủ quần áo.

Trần Thính bị ngó lơ, cho rằng hắn tức giận, cậu không biết nên nói gì, liền thấy Bùi Dĩ Nghiêu mở ngăn tủ bên trong cùng, lấy ra một bộ đồ thể thao màu xanh lam.

"Đổi bộ này." Hắn đưa cho Trần Thính.

"Hả?" Trần Thính ngẩn người, có chút hoang mang.

Bùi Dĩ Nghiêu không nói gì, quay người đi ra ngoài.

Trần Thính cẩn thận đánh giá bộ đồ thể thao trong tay, quần áo tuy hơi cũ, nhưng chất liệu rất tốt, sờ thật mềm mại. Cậu giũ áo ra, phát hiện trên áo còn thêu một hàng chữ nhỏ — King Edward"s School.

Nghĩ đến đối phương từ nước ngoài về, Trần Thính biết ngay đây là quần áo của Bùi Dĩ Nghiêu hồi cấp 3, vừa vặn với dáng người 1m73 của cậu.

Không, cõ lẽ không phải cấp 3, là cấp 2. Bùi Dĩ Nghiêu nhìn ít nhất cũng cao 1m85 trở lên, có lẽ từ hồi lớp 9 hắn đã rất cao.

Trần Thính không còn gì để nói, nhiệt độ trên mặt cũng bởi vậy giảm đi không ít. Chờ cậu thay quần áo xuống nhà, Bùi Dĩ Nghiêu đã đi rồi. Hắn có vẻ chỉ chạy về lấy đồ, cũng không về trường ngay.

Nguyễn Tâm càm ràm đứa con trai vừa về đã đi, tiếp đó nhìn thấy Trần Thính, trong mắt tràn đầy kinh ngạc: "Bộ này hợp với Thính Thính nhà chúng ta ghê."

Trần Thính mặc bộ đồ thể thao màu xanh lam, trông càng nhỏ hơn. Lần này không phải vấn đề về chiều cao mà là về tuổi tác, hơn nữa mặt cậu còn chưa hết đỏ, cực kỳ đáng yêu.

Nếu Bùi Dĩ Nghiêu mặc bộ đồ này giống như một khối băng màu xanh lam, thì Trần Thính chính là một bát đá bào dâu tây.

Trần Thính có thể cảm giác được Nguyên Tâm nhiệt tình với mình thêm vài phần, đến chú chó tên Mì Thịt Bò cũng chạy quanh cậu ngửi không ngừng. Nguyễn Tâm nói, chú chó này mang về từ nước ngoài, là loại chó cao cấp được ngồi máy bay.

Không hổ là chó cao cấp, chảnh cún như nữ vương. Nó ngửi nửa ngày xác nhận Trần Thính vô hại, liền ngồi xuống bên cạnh Trần Thính, quay cái mông to như bát mì về phía cậu, sau đó ưu nhã ngoái đầu lại nhìn.

Trần Thính do dự vài giây, giơ tay sờ mông nó, xúc cảm cực kỳ tuyệt vời.

"Gâu!" Mông Mì Thịt Bò run lên, chạy như bay đến phía sau Nguyễn Tâm, chỉ thò cái đầu ra, giống như một chú chó nhà lành bị sàm sỡ.

Nguyễn Tâm dở khóc dở cười: "Đúng là lắm trò."

Đối với việc Bùi Dĩ Nghiêu rời đi quá sớm, không thể cùng Trần Thính nói chuyện, xây dựng tình anh em cây khế, Nguyễn Tâm vô cùng tiếc nuối. Bà giữ Trần Thính lại ăn cơm chiều, rồi lái xe đưa cậu về trường.

"Thằng nhóc A Nghiêu này, chỉ biết đọc sách và đọc sách, quá nhàm chán, cũng chẳng biết nó giống ai. Thính Thính con sang tìm nó chơi nhiều chút, lần sau cùng nó về nhà, dì lại làm sườn xào chua ngọt cho con ăn."

Phút cuối, Nguyên Tâm không quên nhờ Trần Thính chăm sóc Bùi Dĩ Nghiêu, Trần Thính tuy rằng cảm thấy cái người cao hơn 1m85 này không cần cậu chăm sóc, nhưng vẫn ngoan ngoãn đáp ứng.

Khi trở lại kí túc xã đã là 7 rưỡi tối.

Suốt đường đi, Trần Thính nghẫm lại xem mình đến tột cùng đã gặp qua Bùi Dĩ Nghiêu ở đâu, cũng chẳng phát hiện Dương Thụ Lâm đang đứng trước mặt.

Dương Thụ Lâm giơ tay quơ quơ trước mặt cậu: "Này, bé Thính Thính?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!