Thứ sáu, Bùi Dĩ Nghiêu lại đến ký túc xá đợi Trần Thính. Đúng lúc tan học, người qua lại phần lớn đều tò mò nhìn giáo thảo mới của trường, có vài người chuyên hóng chuyện sẽ giải thích mối quan hệ giữa Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu cho bạn học.
Dĩ nhiên, vẫn có nhiều nam sinh không quan tâm đến chuyện giáo thảo này nọ, Bùi Dĩ Nghiêu đẹp trai, gay hay không thì liên quan gì.
Bùi Dĩ Nghiêu giả điếc, coi như không nghe thấy lời bàn tán bên tai, Trần Thính cũng không để hắn đợi lâu, tầm mười phút sau, Trần Thính đeo túi vải chạy ra từ ký túc xá.
Không giống như Bùi Dĩ Nghiêu đơn giản, lúc ra ngoài Trần Thính có thói quen đeo túi khi đi ra ngoài, trong túi cậu đựng sạc điện thoại, khăn tay, có lúc còn mang cả ô.
Đương nhiên, móc khóa hình con cua không bao giờ rời khỏi người, Trần Thính xem cua như chân ái của đời mình.
"Đi thôi." Hôm nay Trần Thính mặc áo hoodie liền mũ màu xanh ngọc mới mua năm nay. Gà mẹ Dương Thụ Lâm nói, mặc đồ sáng sủa mới được các dì các cô thích, xúi giục cậu thay đổi cách ăn mặc.
Trần Thính thấy mặc sao cũng được, thay thì thay thôi.
Nhưng cậu mặc cái áo này lại đeo túi sau lưng, so với sinh viên đại học thì chẳng khác nào học sinh trung học vắt mũi chưa sạch.
Trần Thính lặng lẽ bỏ túi xuống, cầm trong tay, hành động này cũng giống như học sinh trung học. Cậu trộm nhìn Bùi Dĩ Nghiêu, nhìn xem Khốc ca đi như nào.
Bùi Dĩ Nghiêu mặc áo gió, để trần cổ tay, hai tay đút vào túi quần, mỗi bước đi đều thần thái vô cùng.
Trần Thính muốn bắt chước, cúi đầu nhìn túi quần in hình hai trái dâu nhỏ, đành từ bỏ.
Dâu tây là mẹ vá cho cậu, bởi vì túi quần bị dây thép sượt qua làm rách, bỏ đi thì tiếc, nên mẹ liền lấy miếng vá hình dâu tay vá vào.
Để cân xứng, túi bên kia cũng vá thêm một cái.
Trần Thính không thể phản kháng, trừ khi cậu muốn mặc hoodie có tai thỏ, hoặc là muốn đeo cái túi thêu hoa.
Hôm nay hai người không ngồi tàu điện ngầm, cũng không cần gọi xe, vì đúng dịp Nguyễn Tâm tới thành phố công tác thuận đường qua đón. Lúc Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu ra cổng trường, Nguyễn Tâm đã đến, mắt đeo kính râm lớn nhìn trời, choàng áo vest màu đỏ dựa vào chiếc xe màu xám bạc, vừa thời thượng vừa phong cách.
Đặc biệt là nửa khuôn mặt bị kính râm che khuất làm người ta khó đoán ra tuổi thật của bà.
Trần Thính nghe không ít người xung quanh bàn luận về bà, đều nói "Chị gái này", "Chị gái kia", thỉnh thoảng có người châm biếm suy đoán người bà đợi là ai, có phải đang đợi bạn trai không.
Thời thế thay đổi, phú bà còn muốn bao dưỡng trai tơ.
Bùi Dĩ Nghiê giống như đã quen, mặt không đổi sắc. Chính chủ không thèm để ý, Trần Thính cũng không cần quan tâm, đi theo hắn đến trước mặt Nguyễn Tâm, không kịp phòng bị bị Nguyễn Tâm xoa đầu.
"Nào, Thính Thính mau lên xe." Nguyễn Tâm tự tay mở cửa xe cho Trần Thính, đến con trai một cái cũng không thèm nhìn. Đợi Trần Thính ngồi vào, bà mới quay đầu lại, mỉm cười nhìn Bùi Dĩ Nghiêu.
Bùi Dĩ Nghiêu: "…….. Mẹ."
"Ui, con trai ngoan." Nguyễn Tâm lên tiếng, đôi mắt giấu trong kính râm đảo qua người hóng hớt trên đường đang kinh ngạc, ý cười trên miệng không đổi, tiếng giày cao gót "cộp cộp", bà ngồi trên ghế lái, đóng cửa, lái xe, động tác vừa ưu nhã vừa ngầu.
Cho đến khi xe phóng vù đi, cuối cùng Trần Thính đã hiểu độ cool của Bùi Dĩ Nghiêu là di truyền từ ai, hóa ra không phải từ chú Bùi gửi một đống ảnh đồ ăn trong nhóm chat thật.
Nguyễn Tâm không đưa Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu về nhà, mà đến nơi sầm uất nhất của trung tâm thành phố, dẫn bọn cậu đi ăn cơm, dạo phố, mua quần áo. Quần áo của Bùi Dĩ Nghiêu đều do Nguyễn Tâm mua, nhưng Bùi Dĩ Nghiêu không đủ kiên nhẫn đi dạo phố, hôm nay Trần Thính ở đây, Nguyễn Tâm liền lôi cả hai người đi.
"Trời đổi mù rồi nên mua thêm quần áo. Con trai để ý cách ăn mặc là tốt, mặc đúng mực là tôn trọng đối phương, Thính Thính con nói xem có đúng hay không?"
"Đúng ạ."
Trần Thính nhìn Khốc ca xụ mặt, sáng suốt lựa chọn ôm đùi.
Nguyễn Tâm rất thích đứa nhỏ lanh lợi này, tuy không phải người hay nói nhưng ở chung lại thấy thoải mái. Vì thế ba người vốn đi cạnh nhau biến thành Nguyễn Tâm cùng Trần Thính đi trước, Bùi Dĩ Nghiêu ở sau xách đồ. Mấy thứ này, có vài thứ là mua tặng Trần Thính.
Khi bắt đầu dạo phố, Trần Thính đã đoán được chắc chắn Nguyễn Tâm sẽ mua đồ cho cậu, cho nên lẳng lặng nhắn tin hỏi mẹ. Mẹ cậu bảo Nguyễn Tâm không phải người ngoài, chỉ cần không phải đồ đắt tiền, nhận quà cũng không sao.
Nguyễn Tâm cũng giữ chừng mực, chỉ chọn quần áo và giày cho Trần Thính.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!