Mỗi ngày ăn ba bát lê chưng đường phèn, Trần Thính khỏe lên nhiều. Chờ đến cuối tuần, cậu đã khỏi hẳn, vì thế quyết định mời Bùi Dĩ Nghiêu ăn cơm.
Trước đó Trần Thính có hỏi Bùi Dĩ Nghiêu thích ăn gì, nhưng Bùi Dĩ Nghiêu lại nói "Gì cũng được" làm cậu hơi lưỡng lự.
Dương Thụ Lâm nói: "Phố ẩm thực ngoài trường có một quán ăn vặt mới mở, ăn xong có thể lên tầng hai kiểm tra sức khỏe."
Trần Thính: "Ý tưởng của mày chán quá."
Gợi ý của bạn cùng phòng không đáng tin, Trần Thính chỉ có thể tự mình nghĩ. May mắn cậu hẹn Bùi Dĩ Nghiêu vào chủ nhật, Trần Thính có thể thoải mái đi thư viện, từ từ suy nghĩ.
Trần Thính đi thư viện, đương nhiên phải vào tiệm cà phê.
Chỉ là hôm nay không giống mọi ngày, lúc Trần Thính tới cửa tiệm, phát hiện trên cửa kính dán thông báo tuyển dụng. Cậu dừng lại nhìn kỹ, vào cửa liền thuận miệng hỏi:
"Bên cậu muốn tuyển nhân viên à?"
Phục vụ vẫn là người lần trước, gật đầu nói: "Ừa, phục vụ của cửa hàng bọn tôi đều là sinh viên, cái cậu to con ấy, chắc cậu cũng biết cậu ta, xin nghỉ để chuẩn bị thi lên thạc sĩ. Bọn tôi xếp lại ca nhưng nhân lực lại không đủ, thế là quyết định tuyển nhân viên tạm thời."
Trần Thính: "Thi thạc sĩ rất quan trọng. Cho tôi một cái bánh kem chocolate, một ly cacao."
"Cậu thật là, lần nào cũng ăn hai thứ này." Người phục vụ vừa nói vừa ghi order cho cậu, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi: "Cậu cũng là khách quen chỗ này, thế nào, có hứng thú tới làm không?"
Trần Thính vốn không nghĩ tới việc đi làm thêm, người phục vụ thấy cậu không từ chối liền rèn sắt khi còn nóng: "Tôi thấy cậu rất thích hợp, không phải cậu thích ăn bánh kem ở đây sao, sau này học trưởng làm bánh cậu đều sẽ được thử đầu tiên, toàn bộ miễn phí. Hơn nữa chỉ làm hai ngày cuối tuần, không tốn bao nhiêu thời gian."
Nghe vậy, Trần Thính quả nhiên hơi động tâm. Tiền nhiều hay không, nhàn hay khổ đều không quan trọng, bánh kem mới là dụ hoặc nhất.
Phục vụ nhìn Trần Thính liền thấy hợp mắt, cậu lại thích đồ ăn trong tiệm, cho nên khi Trần Thính ngồi xuống ăn bánh kem, còn dành thời gian trò chuyện với cậu.
"Phần lớn thời gian trong tiệm đều không bận, cậu thấy bây giờ chỉ có vài người. Cậu còn có thể ngồi đọc sách nữa, không phải cậu thích đọc mấy quyển sách trên kệ à?"
Trần Thính mỉm cười: "Ông chủ không quản à?"
Phục vụ nhún vai: "Học trưởng của chúng ta đương nhiên không quan tâm mấy cái này, chỉ cần không làm hỏng sách là được."
Trần Thính gật gật đầu, tâm càng động. Bất quá cậu cũng không trực tiếp chấp nhận lời luôn, chỉ nói trở về suy nghĩ lại.
Cứ thế đến chủ nhật, Trần Thính quyết định mời Bùi Dĩ Nghiêu tới quán lẩu cậu thích nhất. Quán lẩu nằm trong một trung tâm thương mại gần đấy, từ trường học đến không gần không xa.
Dương Thụ Lâm định đi theo, nhưng đoàn phóng viên có việc đột xuất, cậu chàng đành phải rưng rưng vẫy tay tạm biệt.
Trần Thính và Bùi Dĩ Nghiêu đạp xe tới, xe đạp của hai người đều mua ở siêu thị gần trường với giá 300 nhân dân tệ, tạo hình giống nhau như đúc, màu trắng có giỏ, trông giống xe tình nhân.
Chiếc xe trong nhà Bùi Dĩ Nghiêu là xe xịn, nhưng hắn không mang ra.
Từ trường tới trung tâm thương mại không đến hai mươi phút, hai người đỗ xe xong lên tiệm lẩu trên tầng hai, chưa tới 11 giờ ở cửa đã có người xếp hàng.
Trần Thính chạy nhanh đi lấy phiếu, hôm nay cậu mặc chiếc áo hoodie màu trắng, móc khóa hình con cua treo trên túi vải màu xám theo động tác cậu lúc ẩn lúc hiện.
"B22, phải chờ một lúc rồi." Trần Thính có chút ảo não, biết vậy đã đi sớm hơn nửa tiếng.
Bùi Dĩ Nghiêu nhìn vẻ mặt buồn chán của cậu, đối với việc chờ nửa tiếng lại không hề mất kiên nhẫn. Nhưng chuyện này nếu để Hứa Nhất Minh biết được, chắc chắn cho rằng hắn bị người đoạt xá.
Đùa sao, Bùi ca từ khi nào chịu tốn thời gian cho loại chuyện này? Không phải lập tức xoay người rời đi à!
Chờ chờ đợi đợi, Trần Thính bỗng phát hiện trong tay những xung quanh đều cầm kem tươi matcha, hình như là cùng mua từ một cửa hàng.
Trông mọi người ăn rất vui vẻ, chắc là rất ngon.
Cô gái tóc dài ngồi kế bên có vẻ cũng rất muốn ăn, lắc lắc cánh tay bạn trai làm nũng: "Anh mua cho em đi mà, dù sao cũng chưa đến lượt chúng mình."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!