Chương 12: (Vô Đề)

Ăn một bát lê chưng đường phèn xuống bụng, Trần Thính cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Cơn ho dữ dội qua đi, cậu lại có sức trò chuyện, ghé vào mép giường nhìn Bùi Dĩ Nghiêu, nói: Buổi chiều cậu không có tiết sao? Tôi không cần người ở lại chơi cùng đâu, cậu đi học đi."

"Ừ." Bùi Dĩ Nghiêu đáp lời, lại không đứng dậy, nâng tay nhìn đồng hồ, nói: "Còn nửa tiếng."

Trần Thính hít hít mũi, đầu nhỏ suy nghĩ, hiểu ra. Buổi chiều Bùi Dĩ Nghiêu không có lớp vào tiết một, từ giờ đến tiết hai còn nửa tiếng.

Cậu ấy muốn ở đây với mình đến tiết hai sao?

Trần Thính lặng lẽ nhìn hắn: "Trong ngăn kéo của tôi khụ khụ…… có đồ ăn."

Bùi Dĩ Nghiêu lại hiểu lầm: "Hiện tại không thể ăn."

Trần Thính: "Cho cậu ăn."

"Không cần." Bùi Dĩ Nghiêu không thích đồ ăn vặt, mắt quan sát bàn học được sắp xếp gọn gàng của Trần Thính, cũng không bất ngờ khi nhìn thấy mấy đồ trang trí nhỏ nhỏ đáng yêu. Tỷ như chậu xương rồng nhỏ bằng bàn tay, một cái bát sứ hình con lợn nhỏ to bằng mặt Trần Thính, còn cả mặt dây chuyền hình con cua.

Trần Thính lại nhô đầu ra: "Cậu muốn đọc sách không?"

Bùi Dĩ Nghiêu ngẩng đầu, mắt Trần Thính sáng lên, có lẽ vì vừa nãy ho nên giờ khóe mắt ướt át. Bùi Dĩ Nghiêu trầm mặc vài giây: "Sách gì?"

"Nghệ thuật thiền và bảo dưỡng xe máy."

"……"

Trần Thính cảm thấy xe máy rất hợp với Bùi Dĩ Nghiêu, đây là sách triết học, cậu mua về đọc cho có. Trần Thính chủ yếu sưu tầm những bộ tiểu thuyết kinh dị, phá án hồi hộp, cậu trầm mê trong cảm xúc u buồn mãnh liệt, nỗi ám ảnh do chứng loạn thần kinh về cái chết của Edgar Allan Poe, cũng thích sự hãi hùng kinh hoàng trong thế giới kinh dị của Ito Junji.

Đáng tiếc cậu lừa bán quyển này vô số lần, Dương Thụ Lâm chưa từng mắc câu.

Dường như Bùi Dĩ Nghiêu đọc được khát vọng trong mắt Trần Thính, lấy một quyển ở giữa, sau đó nói: "Cậu nằm xuống."

Trần Thính ngoan ngoãn nằm, trong lòng bình tĩnh.

Bầu không khí an tĩnh hài hòa, nửa tiếng chớp mắt trôi qua. Bùi Dĩ Nghiêu đọc rất nhanh, nhưng không đủ để đọc toàn bộ cuốn sách trong vòng nửa tiếng, vì thế bị Trần Thính nhiệt tình nói: "Cậu có thể mang về đọc."

Nghe vậy, tay Bùi Dĩ Nghiêu đang cất sách khựng lại, cuối cùng vẫn cầm sách đi.

Thật ra hắn không thích đọc thể loại này, không gì sánh được vẻ đẹp logic của vật lý, nhưng lại sợ Trần Thính khóc.

Chờ Bùi Dĩ Nghiêu đi rồi, Trần Thính yên tâm nằm trên giường, vốn dĩ không buồn ngủ, bây giờ lại thấy chóng mặt. Không biết qua bao lâu, điện thoại bỗng vang lên, Trần Thính nhấn nghe, không ngờ là giọng dì Nguyễn.

"Dì Nguyễn ạ?"

"Là dì đây, Thính Thính bị ốm sao? Con đã đỡ hơn chưa?"

Trần Thính tự hỏi sao bà lại biết được, nhớ đến Bùi Dĩ Nghiêu liền hiểu ra. Cậu lắc đầu: "Cháu khỏe hơn rồi ạ."

"Vậy A Nghiêu có tới thăm con không?"

"Có ạ, cậu ấy còn mang lê chưng đường phèn qua nữa."

Nguyễn Tâm nghe xong thật sự vui vẻ: "Vậy là tốt rồi, nếu không đợi nó về nhà nhất định dì phải mắng nó, lúc nào cũng không quan tâm đến người khác, về sau dì không thèm cưới vợ cho nó nữa."

Trần Thính cuối cùng hiểu rõ vì sao Bùi Dĩ Nghiêu lạnh lùng là vậy lại tri kỷ chuẩn bị chưng hấp đường phèn cho mình. Hẳn là hắn nghe được chuyện cậu bị ốm, sau đó nói với dì Nguyễn, dì bảo hắn chuẩn bị.

"Nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt biết không, có thể xin nghỉ thì xin nghỉ, thiếu một hai tiết học cũng không ảnh hưởng gì. Có chuyện thì tìm Dĩ Nghiêu, con xem nó lớn lên to cao như vậy, không sai khiến thì phí lắm……"

Lúc Nguyễn Tâm và Trần Thính nói chuyện thân mật, Bùi Dĩ Nghiêu không đi học luôn, mà chạy một chuyến tới nhà ăn.

Nhà ăn lúc hai giờ hơn vắng tanh, chỉ có ba chú mèo nhỏ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!