(*Diễm văn: Lời đồn hoa mỹ.)
Editor + Betaer: Agehakun
Cuối cùng Ngạc quốc công và Nam Cung Hoài cũng bình tĩnh trở lại, Tiêu Thiên Dạ âm thầm lau mồ hôi, quyết định cáo từ Nam Cung Hoài, "Trong phủ còn có chuyện quan trọng, không dám quấy rầy phủ Sở quốc công nữa. Bổn vương cáo từ." Nam Cung Hoài cũng không rảnh giữ hắn lại, gật đầu nói: "Không tiễn."
Tuy rằng cơn giận của Ngạc quốc công vẫn còn chưa tiêu hết, nhưng mà Tiêu Thiên Dạ cũng đã rời đi, nên cho dù bọn họ có ở lại đây thì cũng không thể làm được gì. Vì với tính cách của Nam Cung Hoài thì đừng nghĩ tới việc khiến hắn nhả ra mấy lời hứa hẹn gì đó, còn không bằng nhanh chóng trở về thương lượng chuyện sau này với nữ nhi. Nghĩ đến đây, Ngạc quốc công lập tức nộ khí đằng đằng, phất áo rời đi cùng nhi tử.
Thấy khách nhân đều đã trở về, Vệ Quân Mạch hơi gật đầu với Nam Cung Mặc, cũng thập phần thức thời mà cáo từ. Nam Cung Hoài vừa bị Vệ Quân Mạch thấy được chuyện xấu của nhà mình, trên mặt lộ vẻ không kiên nhẫn. Mặc dù biết Vệ Quân Mạch không làm sai chuyện gì, nhưng đến cùng vẫn có chút không hài lòng, cũng không muốn giữ hắn lại nên liền bảo Nam Cung Mặc tự mình tiễn hắn ra cửa.
Nam Cung Mặc tiễn Vệ Quân Mạch ra ngoài, vừa mới tới cửa, có chút tò mò hỏi: "Tại sao ngươi lại đột nhiên hảo tâm giúp đỡ Tiêu Thiên Dạ?" Đương nhiên nàng vẫn nhớ rõ, lúc chiều người nào đó còn tỏ vẻ nhìn Tiêu Thiên Dạ không vừa mắt. Mày kiếm của Vệ Quân Mạch khẽ nhếch, trái lại gương mặt vẫn bình tĩnh như cũ, "Ta giúp hắn lúc nào?"
Nam Cung Mặc cúi đầu cẩn thận suy nghĩ một chút, rốt cuộc cũng phải thừa nhận, "Ngươi không có giúp hắn."
Nếu cẩn thận suy nghĩ, Vệ Quân Mạch đâu có giúp đỡ Tiêu Thiên Dạ? Bị hắn nhắc nhở như vậy, nguyên bản chuyện này còn có thể tự mình lén lút giải quyết thì bây giờ đã lập tức chọc đến thái tử điện hạ rồi. Đây rõ ràng là không ngại ngồi xem náo nhiệt. Thái tử điện hạ là thân phụ của Tiêu Thiên Dạ, tất nhiên là sẽ đứng về phía hắn ta. Nhưng mà đừng quên, thái tử điện hạ cũng không chỉ có một mình Tiêu Thiên Dạ là nhi tử, một khi thái tử đã biết chuyện, vậy những người khác làm sao có thể không biết?
Dù sao, vô luận có thế nào thì đến cuối cùng Nam Cung Thù cũng sẽ phải vào phủ Việt quận vương, chỉ khác là thanh danh trước khi vào phủ có lẽ sẽ xấu hơn một chút thôi a?
Nguyên bản Vệ Quân Mạch cũng không định đối phó Nam Cung Thù như vậy, một khi Nam Cung Mặc vẫn còn là đại tiểu thư của phủ Sở quốc công thì thanh danh của Nam Cung Thù vẫn sẽ có ảnh hưởng tới nàng. Chỉ là hôm nay ở Đại Quang Minh tự, Nam Cung Mặc đã nói cho hắn biết, nàng không hề để ý đến mấy thứ hư danh này. Đã như vậy, đương nhiên Vệ Quân Mạch cũng không cần phải hạ thủ lưu tình với Nam Cung Thù.
"Tiêu Thiên Dạ lại trêu chọc ngươi lúc nào rồi a?" Nam Cung Mặc hỏi. Đúng là nàng không hề nghĩ ra Tiêu Thiên Dạ đã trêu chọc Vệ Quân Mạch khi nào mà có thể khiến Vệ Quân Mạch ghét bỏ hắn như vậy. Là vì Tiêu Thiên Dạ hay qua lại với Vệ Quân Trạch? Hay là bởi vì khi còn bé Tiêu Thiên Dạ đã từng đắc tội với Vệ Quân Mạch? Tóm lại là bất kể vì lý do gì, trêu chọc một tên bề ngoài lạnh lùng vô tình nhưng trên thực tế lại phúc hắc thù dai này thì con đường phía trước Tiêu Thiên Dạ nhấp nhô chính là điều đương nhiên.
Vệ Quân Mạch nhìn thiếu nữ trước mắt thật sâu, đột nhiên đưa tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen mượt của nàng, nói khẽ: "Hắn không có đắc tội ta, là ta nhìn hắn không vừa mắt."
"..." Nam Cung Mặc chỉ cảm thấy một đầu mồ hôi lạnh, nhìn không vừa mắt, đây đúng là một lý do tốt a.
Tiễn Vệ Quân Mạch xong, Nam Cung Mặc lại quay về đại sảnh, mới vừa vào cửa đã nghe thấy tiếng mắng mỏ giận dữ của Nam Cung Hoài, "Nghiệt nữ! Còn không quỳ xuống cho ta!"
Nhíu mày, bước vào đại sảnh, quả nhiên thấy Nam Cung Thù đang quỳ rạp xuống đất. Cũng không biết là do Nam Cung Hoài vừa mới sai người mang nàng tới đây, hay là do Nam Cung Huy vẫn chưa hề đưa nàng đi xa. Nhìn thấy Nam Cung Mặc tiến vào, nộ khí trên mặt của Nam Cung Hoài mới hơi trì hoãn lại, hỏi: "Vệ thế tử trở về rồi?"
Nam Cung Mặc gật đầu, Nam Cung Hoài khẽ thở dài, liếc nhìn trưởng nữ của mình một cái, lại quay sang nhìn thứ nữ đang quỳ trên mặt đất khóc sướt mướt, trong lòng cảm thấy vô cùng thất bại cùng bất đắc dĩ, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Từ nhỏ Mặc nhi mất mẹ, không có người dạy bảo nhưng hôm nay lại có thể trổ mã xinh đẹp đoan trang, cử chỉ có độ. Ngược lại là thứ nữ từ nhỏ được hắn nâng niu trong lòng bàn tay này, tại sao khi trưởng thành lại có đức hạnh như vậy?
Chẳng lẽ đều là do mẫu thân giáo dục sao?
Nhìn Trịnh thị lau nước mắt ngồi ở một bên, đôi mắt của Nam Cung Hoài liền trầm xuống.
"Phụ thân... Thù nhi van người, người hãy giúp Thù nhi a." Nam Cung Thù buồn bã cầu xin.
"Giúp ngươi?" Nam Cung Hoài cười lạnh, "Ta phải giúp ngươi thế nào đây? Giúp ngươi vào phủ Việt quận vương làm thị thiếp? Lúc trước ta đã phân phó ngươi thế nào? Ngươi lại phải vội vã như vậy? Mẫu thân ngươi chưa từng dạy ngươi biết thế nào là liêm sỉ sao?! Hôm nay Nguyên Xuân đến đây, chỉ vào mặt ta mà chửi ầm lên, giẫm toàn bộ thể diện của phủ Sở quốc công xuống dưới lòng bàn chân, ngươi bảo ta phải giúp ngươi thế nào hả?"
"Lão gia?" Thân thể Trịnh thị lung lay, ai oán mà nhìn qua Nam Cung Hoài. Nam Cung Hoài hừ lạnh một tiếng, nói: "Đều là ngươi dạy nữ nhi tốt! Thật sự rất tốt!"
Trịnh thị nuốt cơn đau đớn trong lòng xuống, nói: "Lão gia, chuyện cũng đã xảy ra rồi... Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải để Thù nhi đi làm thị thiếp như lời Ngạc quốc công nói sao?"
"Hắn tính rất giỏi!" Nam Cung Hoài nói: "Ta đã nói rồi, cùng lắm thì phủ Sở quốc công sẽ nuôi nàng cả đời!"
"Lão gia?!"
"Phụ thân?!"
Giờ phút này Nam Cung Hoài không còn lấy nửa điểm yêu thương đối với nữ nhi đã làm mình mất hết mặt mũi này, lạnh lùng phân phó, nói: "Cấm túc ở nhà, không cho phép xuất phủ, chỉ là lúc trước ngươi dám coi lời ta nói là gió thổi bên tai, lại còn làm ra chuyện hữu nhục môn phong* như vậy, vì thế nếu không phạt ngươi thì ngươi sẽ lại nghĩ lời của ta là vui đùa.
Người tới, mang gia pháp."
(*Hữu nhục môn phong: Làm nhục thanh danh gia tộc.)
"Lão gia tha mạng a!" Trịnh thị lập tức thay đổi sắc mặt, Nam Cung Hoài xuất thân võ tướng, gia pháp đương nhiên sẽ không có lấy nửa điểm ôn nhu. Bình thường nam tử cũng chưa chắc có thể chịu được, huống chi Thù nhi lại chỉ là một cô nương gia. Hai huynh đệ Nam Cung Tự đứng ở bên cạnh cũng có chút biến sắc, chẳng qua là thần sắc của Nam Cung Tự vẫn giữ được bình tĩnh, nhưng còn Nam Cung Huy thì lại không thể nào nhịn được, lập tức nhích người lại gần Nam Cung Mặc.
Nam Cung Mặc có chút kỳ quái nhìn hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!