Chương 62: Một Trò Khôi Hài​

Editor + Betaer: Agehakun

Một đoàn người đột nhiên chạy đến rồi lại vội vã rời đi, chỉ còn lại hai người Nam Cung Thù và Tiêu Thiên Dạ ở đó, chẳng qua là không còn tình cảm lưu luyến quấn quýt như vừa rồi nữa. Nam Cung Thù quỳ ở dưới đất, điềm đạm đáng yêu mà nhìn Tiêu Thiên Dạ, "Tiêu lang..." Tiêu Thiên Dạ thở dài, đưa tay nâng Nam Cung Thù dậy, nói: "Để ta tiễn nàng trở về trước."

Nam Cung Thù vùi đầu vào trong ngực Tiêu Thiên Dạ, hơi run lên, "Tiêu lang, ta sợ..."

Khi làm chuyện này thì không có cảm giác gì, đợi đến lúc sự tình vỡ lở thì mới biết sợ. Vốn dĩ hai người bọn họ không hề nghĩ chuyện ngày hôm nay lại bị nhiều người nhìn thấy như vậy, nếu phụ thân mà biết thì Nam Cung Thù quả thực không dám tưởng tượng khi nàng trở về phủ thì sẽ bị phạt như thế nào. Nam Cung Thù rất rõ ràng, phụ thân là người cực kỳ coi trọng mặt mũi, nếu như là... Rùng mình một cái, Nam Cung Thù run rẩy nắm chặt vạt áo của Tiêu Thiên Dạ.

"Đừng sợ, đừng sợ, chuyện ngày hôm nay là do ta không tốt, ta sẽ giải thích với Sở quốc công." Tiêu Thiên Dạ ôn nhu nói. Thực ra Tiêu Thiên Dạ cũng vô cùng ảo não, sao hắn lại có thể làm ra chuyện như vậy với Nam Cung Thù ngay tại lúc này? Nếu như không xử lý tốt, đừng nói là muốn Nam Cung Hoài trợ lực, chỉ sợ Nam Cung Hoài và Ngạc quốc công đều sẽ đi tìm hắn gây phiền phức.

"Đừng sợ, ta đưa nàng trở về trước. Nàng yên tâm, ngày mai ta sẽ lập tức đến phủ Sở quốc công cầu hôn."

Nghe vậy, Nam Cung Thù lập tức nín khóc, nở nụ cười, "Thật sao?"

"Ta đã lừa gạt nàng bao giờ chưa? Chúng ta đi thôi."

Nam Cung Thù gật đầu, dựa vào Tiêu Thiên Dạ, trong lòng tràn đầy vui mừng, nhẹ bước đi.

Phía sau tảng đá cạnh đầm nước, chỉ còn lại ba người ba mặt nhìn nhau nửa ngày cũng không nói gì. Một hồi lâu, Niệm Viễn mới niệm một tiếng Phật hiệu*, hỏi: "Thế tử, vị Việt quận vương kia đắc tội ngươi khi nào vậy?" Vệ Quân Mạch nhíu mày, "Không có, chỉ là nhìn hắn không vừa mắt."

(*Phật hiệu: Chính là câu "A di đà phật" đó mọi người.)

"Thế tử hảo tâm cảnh*." Niệm Viễn khen.

(*Tâm cảnh: "Tâm" nội tâm, tinh thần, lý tưởng, ý tưởng; còn "cảnh" là cảnh quan, ngoại cảnh; nói chung là chỉ tư tưởng hay đại loại là gì đó, nó liên quan đến Phật pháp nên ta cũng không rõ cho lắm.)

"..." Hoàn toàn không rõ tên hòa thượng này đang tán thưởng cái gì.

Niệm Viễn nhìn sang Nam Cung Mặc, lại cười nói: "Tiểu tăng còn phải trở về Tố Công Khóa, cáo từ trước."

Nam Cung Mặc cười yếu ớt, gật đầu nói: "Đại sư đi thong thả."

Niệm Viễn ôm cầm nhanh nhẹn đi xa, vẫn siêu phàm thoát tục như lúc đến, không hề nhìn ra nửa khắc đồng hồ trước hắn vừa mới chứng kiến một bức xuân cung đồ sống động.

"Vị Niệm Viễn đại sư này, rất có ý tứ a." Nhìn bóng lưng hắn xa dần, Nam Cung Mặc quay đầu cười nói với Vệ Quân Mạch. Vệ Quân Mạch thản nhiên nói: "Niệm Viễn là thiên tài phật môn hiếm có, mười một tuổi biện bác lại chín vị cao tăng phật môn, từ đó một lần thành danh. Hơn nữa cầm kỳ thư họa, thi từ khúc phú không gì không giỏi, không gì không biết, mười lăm tuổi danh dương thiên hạ, ba năm trước đây lại trở về chùa tiềm tu.

Trong kinh thành có vô số quyền quý mời hắn đến giảng kinh mà không được, hắn cũng là huynh đệ kết nghĩa của cữu cữu."

"Lợi hại như vậy?" Lúc trước Nam Cung Mặc sống ở Đan Dương khá lâu, quả thật không hề biết trên thiên hạ lại xuất hiện một hòa thượng nổi danh như vậy. Mỗi lần sư huynh trở về cũng sẽ không giảng những thứ này cho nàng.

Vệ Quân Mạch gật đầu nói: "Thứ Niệm Viễn lợi hại nhất không phải là Phật pháp (giáo lý Phật giáo), cũng không phải là cầm kỳ thư họa."

"Vậy là cái gì?" Nam Cung Mặc hiếu kỳ,

Vệ Quân Mạch nhìn nàng một cái, thản nhiên nói: "Sách lược mắng người."

Nam Cung Mặc không khỏi giật mình, một tên hòa thượng... Học những thứ này thực sự ổn chứ?

Vệ Quân Mạch bình tĩnh nói: "Ta quen biết Niệm Viễn là vào sáu năm trước, khi phải phụng mệnh dẫn binh xuất chinh Nam Cương, tiêu diệt phản loạn. Cữu cữu lo lắng nên mới âm thầm mời hắn tương trợ."

"..." Về sau tốt nhất là nên cách xa tên hòa thượng kia một chút...

Khi đoàn người trở lại kinh thành thì đã là xế chiều, Vệ Quân Mạch đưa Nam Cung Mặc đến cửa phủ Sở quốc công, xuống xe ngựa rồi nàng mới để ý thấy nhóm người Minh Cầm Tri Thư đang ôm theo mấy chậu hoa mẫu đơn đi vào. Không khỏi nhíu mày nói: "Làm cái gì vậy?" Minh Cầm bê một chậu hoa mẫu đơn tiến lên, cười nói: "Tiểu thư, đây là thế tử bảo bọn nô tỳ mang về trồng trong Ký Sương viện đấy.

Gốc mẫu đơn xanh lục này người thấy có được không a?"

Đúng là nhìn rất đẹp, chỉ là so với hoa mẫu đơn xinh đẹp, thì cảm giác lần đầu tiên được tặng hoa này tựa hồ rất tốt.

Cười nhạt một tiếng, Nam Cung Mặc khua tay nói: "Đem vào đi, cẩn thận một chút."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!