Chương 61: Nhìn Cảnh Xuân Cùng... Hòa Thượng A

Editor + Betaer: Agehakun

Nghiêng người sang bên cạnh, khẽ liếc nam nhân trước mặt một cái, Nam Cung Mặc thu hồi đoản kiếm, quay người tiếp tục leo lên núi.

Đại Quang Minh tự cùng Đại Báo Ân tự là hai cổ tháp lớn của Kim Lăng được đặt song song với nhau, không chỉ là bởi vì chúng có lịch sử lâu đời, cao tăng đắc đạo xuất hiện lớp lớp, mà còn là vì hai ngôi chùa này được xây dựng ở trên đỉnh núi Tử Vân, khí thế rộng rãi, phong cảnh đặc biệt, từ xưa đến nay luôn có vô số danh nhân nhã sĩ vẽ lại cảnh đẹp nơi này. Đây không chỉ là thánh địa Phật giáo, đồng thời cũng là nơi mà đám văn nhân trên khắp thiên hạ đến du xuân hoài niệm.

Mục đích đến đây hôm nay chính là ngắm hoa mẫu đơn, sau khi thưởng hoa dưới núi xong, mọi người cũng có thể thuận đường lên núi dâng hương lễ Phật. Từ khi hoa mẫu đơn được trồng khắp nơi dưới chân núi, bên trong thánh địa Phật môn Đại Quang Minh tự cũng có không ít hoa mẫu đơn, vì vậy mà phong cách cổ xưa trang nghiêm ban đầu đã có thêm vài phần cảnh trí.

Chậm rãi lên hết bậc thang cuối cùng, đập vào mắt chính là quảng trường rộng lớn của Đại Quang Minh tự. Toàn bộ quảng trường được lát bằng đá cẩm thạch, trước cửa tự đặt một lư hương thật lớn, du khách đi qua đều không quên cắm một nén hương vào đó, vì vậy mà trên quảng trường cũng tràn ngập một mùi đàn hương nhàn nhạt. Chung quanh quảng trường còn dựng không ít tượng Bồ Tát cùng La Hán, trước những bức tượng là một hàng hoa mẫu đơn tươi đẹp chói mắt.

Quảng trường này vốn là nơi mà các vũ tăng trong chùa tập võ, nhưng hiện tại lại không có ai đến đây luyện võ, lúc này chỉ có không ít khách hành hương đi qua đi lại.

"Không hổ là thánh địa Phật môn, quả thật là hương khói cường thịnh." Nam Cung Mặc khẽ thở dài.

Vệ Quân Mạch nói: "Đại Quang Minh tự khá gần thành Kim Lăng, lại được xây dựng ở trên núi Tử Vân nên du khách đến đây hành hương cũng rất nhiều. Mặc dù Đại Báo Ân tự cũng nổi danh giống như Đại Quang Minh tự nhưng lại không có nhiều người như vậy. Mặc nhi muốn vào thắp hương cầu phúc?"

Nam Cung Mặc lắc đầu nói: "Ta không có việc gì muốn cầu."

"A?" Vệ Quân Mạch hiếm khi cảm thấy tò mò, "Trong lòng Mặc nhi thật sự không có việc gì muốn cầu sao?"

Nam Cung Mặc cười nói: "Mặc dù ta có chuyện muốn cầu, nhưng mà nếu đó đã là việc mà ngay cả chính ta cũng không làm được, vậy thì mấy vị thần phật trên trời kia có thể làm được sao?" Vệ Quân Mạch trầm mặc nửa ngày, mới gật đầu nói: "Mặc nhi nói không sai, vậy chúng ta ra sau núi a." Cũng lười nhìn bảo điện hương khói cường thịnh kia, Vệ Quân Mạch nắm lấy tay Nam Cung Mặc rẽ vào một bên của đại điện.

"Hồi trước mẫu thân ta rất thích đến Đại Quang Minh tự thắp hương cầu phật, cũng thường xuyên muốn ta cùng đi với bà. Đáng tiếc là ta không hề thấy thích mấy nơi hương khói như vậy, cho nên mấy năm trước bà cũng không đến thắp hương nữa." Vệ Quân Mạch khẽ thở dài. Nam Cung Mặc nghiêng đầu, mỉm cười nhìn hắn nói: "Ngươi đang định nói, may là ta cũng không thích bái Phật sao?"

Vệ Quân Mạch nói: "Nếu Mặc nhi thích, đương nhiên về sau ta sẽ đi cùng với nàng. Bất quá... Không thích vẫn là tốt nhất."

Nam Cung Mặc không nhịn được mà nở nụ cười, xem ra Vệ Quân Mạch đúng là không thích các loại chùa miểu Bồ Tát. Thấy nàng cười đến vui vẻ, trên dung nhan lạnh lùng của Vệ Quân Mạch cũng nhiều thêm vài phần ấm áp, lắc đầu nói: "Trụ trì trong chùa nói ta không có tuệ căn*."

(*Tuệ căn: chỉ sự lĩnh ngộ được chân lý nhà Phật)

"Ta cũng không có." Nam Cung Mặc cười nói.

"Ân, ta biết rõ."

"..." Ngươi không thể an ủi ta một câu được sao?

Phong cảnh sau núi của Đại Quang Minh tự vô cùng u nhã. Không hề tràn ngập hương khói trần thế giống như phía trước, cũng không rực rỡ sắc màu như dưới chân núi. Chỉ đơn giản là trồng một hàng khổ trúc thanh tùng, kỳ đá hàn đàm*. Lọt vào tầm mắt đều là một màu xanh yên tĩnh an bình, quả thật là có vài phần thế ngoại tiên cảnh.

(*Hàn đàm: Đầm nước lạnh.)

Bên trong đầm nước có vài nụ hoa sen đã bắt đầu chớm nở. Đầm nước thanh tịnh, trong xanh, dưới lá sen có mấy con cá nhàn nhã du động. Những con cá chép này không hề được nuôi dưỡng cẩn thận để cho người ta ngắm, mà chỉ là một loài cá bình thường tự sống trong hồ, tùy thời đều có thể ngắm. Cạnh bờ đầm nước có một tảng đá lớn, trên mặt tảng đá là một mảnh bóng loáng, hiển nhiên là có người thường xuyên ngồi lên đó.

Phía trên đầm nước có một dòng suối tinh tế chảy từ trên núi xuống, suối nước thanh tịnh đập vào tảng đá trên bờ đàm, phát ra những âm thanh leng keng thanh thúy. Mà lại càng làm cho người nghe cảm thấy yên tĩnh trong trẻo.

"Thật sự là một nơi tốt." Nam Cung Mặc thở dài nói.

Vệ Quân Mạch cười nói: "Đương nhiên là nơi tốt, nơi này chính là địa phương ta thích nhất trong Đại Quang Minh tự."

Nam Cung Mặc quay đầu tò mò dò xét hắn, "Ngươi ưa thích địa phương thanh tĩnh?" Sẽ không phải là đang có ý niệm đen tối gì trong đầu a?

Vệ Quân Mạch khẽ giật mình, lắc đầu nói: "Không, ta thích náo nhiệt."

Trong nháy mắt, Nam Cung Mặc hiển nhiên không rõ ý của hắn.

Vệ Quân Mạch nói: "Ta thích náo nhiệt thì đó sẽ là địa phương náo nhiệt, ta thích an bình thì đó sẽ là địa phương an bình." Phật môn, hiển nhiên là một nơi yên lặng khoan thai. Hai người nhìn nhau, lại hiểu được ý tứ của đối phương, khẽ cười. Bọn họ cũng không phải là người ưa thích an tĩnh, có lẽ chính là vì vậy... Cho nên hai người nói chuyện mới có thể hợp nhau. Nếu tính tình của bọn họ khác nhau, quả thật không cần phải tán ngẫu làm gì nữa, chứ đừng nói đến chuyện yêu đương.

Tiếng đàn lanh canh vang lên, đột ngột phá vỡ không gian yên lặng. Nhưng mà tiếng đàn này lại giống như hòa làm một thể với khung cảnh sơn thủy rừng trúc xung quanh, làm cho người nghe không nhịn được mà say mê. Đáy mắt Nam Cung Mặc hiện lên một tia cảnh giác, đột nhiên quay đầu nhìn về nơi tiếng đàn phát ra, ngân châm ở trong lòng bàn tay tùy thời đều có thể phi vào đối phương. Nơi Phật môn thanh tịnh này, lại có một cao thủ giấu mặt đánh đàn, mà nàng lại không hề biết đối phương đã đến từ lúc nào, càng khiến cho Nam Cung Mặc dâng lên vài phần đề phòng với người kia.

"Mặc nhi, không sao." Vệ Quân Mạch nắm chặt lấy tay của Nam Cung Mặc, nói khẽ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!