Editor + Betaer: Agehakun
Thải Vu viện
"Ngươi nói, Lâm thị mang theo muội muội của nàng tới Ký Sương viện?" Trịnh thị bình tĩnh uống một ngụm trà ngon, nhìn nha hoàn quỳ dưới mặt đất, ung dung hỏi, "Bổn phu nhân đã biết, ngươi lui xuống lĩnh thưởng a."
"Vâng, đa tạ phu nhân." Nha hoàn kia liên tục tạ ơn, cúi đầu lui ra ngoài.
"Ngươi nói xem, Lâm thị có ý định gì?" Trịnh thị có chút buồn cười mà hỏi, "Muội muội ở nhà mẹ đẻ sao? Ngay cả người thân trong Nam Cung gia mà Nam Cung Mặc cũng lãnh đạm, vậy Lâm thị nghĩ Nam Cung Mặc có thể đối xử tốt với muội tử nhà nàng được bao nhiêu?" Ma ma đứng hầu bên người Trịnh thị cúi đầu suy nghĩ một chút, nói: "Thiếu phu nhân cũng không thân với đại tiểu thư, cho nên chỉ sợ nàng không nghĩ như vậy."
Trịnh thị nhíu mày, "Vậy ngươi nói một chút, Lâm thị suy nghĩ gì?" Trịnh thị chưa từng đặt Lâm thị vào trong mắt, Lâm thị là người con dâu mà nàng tự mình chọn lựa, hai năm qua lại liên tục bị chèn ép, cũng đã không thể tạo nên được sóng gió gì rồi. Mà nàng cũng cần phải có một người con dâu biết nghe lời như vậy. Chỉ cần Lâm thị không phạm phải sai lầm gì lớn, dù là Nam Cung Tự muốn hưu thê cũng sẽ không dễ dàng.
Ma ma nhìn chung quanh, thấp giọng nói: "Lão nô thấy, có lẽ thiếu phu nhân muốn đánh chủ ý vào phủ Tĩnh Giang quận vương."
Nụ cười trên mặt Trịnh thị cứng lại, trầm giọng nói: "Ngu xuẩn!"
"Cũng thật lạ a?" Ma ma kia cười nói: "Tính tình của vị đại tiểu thư kia đâu thể nào nhịn được cơn tức này, chỉ sợ không đuổi người đi cũng đã không tệ rồi."
Trịnh thị nghiến răng nghiến lợi nói: "Lâm thị là đồ ngu xuẩn!" Nàng đúng thật là muốn Lâm thị làm cho Nam Cung Mặc cảm thấy ngột ngạt, nhưng không hề hy vọng chuyện nàng làm liền quá khó nhìn. Nếu như thật sự chọc giận Nam Cung Mặc thậm chí là Nam Cung Hoài, quân cờ Lâm thị này có thể sẽ bị phế đi. So với việc làm cho Nam Cung Mặc thấy ngột ngạt, thì tác dụng lớn nhất của Lâm thị chính là cản trở Nam Cung Tự. Quân cờ giống như vậy, không phải là lần nào cũng có thể may mắn tìm được đấy.
Thấy nàng giận dữ, ma ma cẩn thận nhìn nàng một cái, thấp giọng nói: "Phu nhân bớt giận, tuy rằng thiếu phu nhân xử lý không thỏa đáng, bất quá đại tiểu thư cũng sẽ vì nể mặt cho đại công tử, có lẽ nàng sẽ không so đo quá mức." Trịnh thị nhắm mắt lại, suy nghĩ một chút nói: "Chỉ sợ chuyện này sẽ không gạt được đại công tử, phải xem đại công tử xử trí như thế nào rồi." Nàng đương nhiên biết rõ Nam Cung Tự không hề hài lòng về Lâm thị, nếu như Nam Cung Tự mượn chuyện lần này để hưu Lâm thị mà nói, như vậy nàng sẽ phải càng thêm cẩn thận đề phòng Nam Cung Tự rồi.
"Lão nô sẽ cho người chú ý đến tiểu viện của đại công tử."
Trịnh thị có chút bực bội mà vò khăn thêu trong tay, thấp giọng nói: "Thật sự là đáng tiếc, còn hơn mấy tháng nữa thì nha đầu kia mới có thể gả ra ngoài." So với Nam Cung Mặc, Nam Cung Tự hiển nhiên trọng yếu hơn nhiều. Chỉ cần vừa nghĩ tới việc Nam Cung Tự có thể sẽ thoát khỏi khỏi sự khống chế của mình giống như Nam Cung Huy, Trịnh thị liền sốt ruột, hận không thể bắt Nam Cung Mặc phải gả ra ngoài ngay lập tức.
Kỳ thật, ngay từ đầu nàng cũng không có ý định chèn ép Nam Cung Mặc, bất quá chỉ vì muốn làm Nam Cung Mặc bị mất mặt ở trước mặt lão gia, để lão gia không coi trọng nàng, sau đó trở thành một vị tiểu thư bị thất sủng, không ai quan tâm. Ai biết, nha đầu Nam Cung Mặc này lại không hề bị nàng khống chế, giao thủ với nhau mấy lần nhưng nàng đều phải chịu thiệt.
"Mẫu thân, người đang nói gì đấy?" Nam Cung Thù mang theo nha hoàn tiến vào, giọng dịu dàng hỏi.
Trịnh thị ngước mắt lên nhìn nữ nhi mảnh mai xinh đẹp của mình, trong mắt lập tức tràn đầy yêu thương, lại cười nói: "Sao Thù nhi lại tới đây a?"
Nam Cung Thù nói: "Mẫu thân, chúng ta hồi phủ đã lâu, nữ nhi muốn được ra ngoài dạo chơi, cũng nhân tiện gặp mặt các tỷ muội trong thành rồi tán ngẫu một chút."
"Chuyện này..." Trịnh thị có chút chần chờ, nói: "Phụ thân ngươi nói, trong khoảng thời gian này, ngươi phải hảo hảo ở lại nhà tu tâm dưỡng tính."
"Mẫu thân..." Nam Cung Thù không thuận theo liền làm nũng. Khẽ nhìn ma ma cùng nha hoàn đang đứng ở một bên, phất tay nói: "Các ngươi lui xuống trước đi, ta có chuyện cần thương lượng với mẫu thân."
"Vâng, tiểu thư." Mọi người cùng đồng thanh, cung kính lui xuống. Trong đại sảnh chỉ còn lại hai mẫu tử các nàng, lúc này Nam Cung Thù mới ngồi cạnh Trịnh thị, nói: "Mẫu thân, người hãy để nữ nhi ra ngoài đi a, nữ nhi thật sự có việc gấp." Trịnh thị ngưng lông mày, nhìn nữ nhi, nói: "Ngươi còn có thể có chuyện gì gấp? Mau thành thực nói cho mẫu thân, có phải ngươi lại đi gặp hoàng trường tôn hay không? Ngươi đã quên lời phụ thân ngươi từng nói rồi sao?
Tạm thời ngươi không nên đi gặp hắn."
"Mẫu thân!" Nam Cung Thù dậm chân, nói: "Lâu rồi nữ nhi chưa đến bái kiến hoàng trường tôn, vạn nhất... Hoàng trường tôn quên mất ta thì làm sao bây giờ?"
Trịnh thị không nhịn được liền thở dài, tính tình của nữ nhi này của nàng, là mẫu thân đương nhiên nàng biết rõ. Có thể được một nam nhân quyền cao, chức trọng ưa thích, sao Thù nhi lại quý trọng được? Tuy rằng lão gia nghiêm khắc, nhưng mà nói đi nói lại cũng là vì muốn tốt cho nữ nhi. Với quyền thế hiện giờ của phủ Sở quốc công, chỉ cần hoàng trường tôn còn muốn phủ Sở quốc công ủng hộ, đừng nói là mấy tháng không gặp mặt, dù là Thù nhi có xấu như heo, hoàng trường tôn cũng sẽ không quên nàng.
"Thù nhi, ngươi nên nghe lời của phụ thân ngươi, hảo hảo ở trong nhà a. Đợi nha đầu Nam Cung Mặc kia gả đi rồi, mẫu thân sẽ lập tức xử lý sự tình cho ngươi và hoàng trường tôn." Trịnh thị nhẹ giọng khuyên nhủ. Đối với việc mẫu thân khuyên bảo mình, Nam Cung Thù không hề thấy cảm kích, đẩy Trịnh thị ra, lau nước mắt nói: "Hiện tại phụ thân nào còn nhớ rõ nữ nhi này a? Từ khi Nam Cung Mặc trở về, thứ gì phụ thân cũng đem cho nàng, chuyện gì cũng bênh vực nàng.
Còn ta, ngay cả đại môn cũng không được ra, dù Nam Cung Mặc có đi đâu mà không báo lại, phụ thân cũng không thèm trách nàng. Lại nói, đồ cưới của Nam Cung Mặc nhiều như vậy... Tương lai ta gả vào phủ hoàng trường tôn, chắc chắn sẽ bị người ta chế giễu..."
"Nói bậy, ngươi là đích nữ phủ Sở quốc công, ai dám cười ngươi!" Trịnh thị tàn khốc nói.
Nam Cung Thù hừ nhẹ một tiếng, nói: "Đích nữ? Vậy đồ cưới của đích nữ ta đây liệu có thể bằng ba phần của Nam Cung Mặc không?"
Nụ cười của Trịnh thị lập tức cứng lại, trong nội tâm nàng vô cùng rõ ràng, dù Nam Cung Hoài có yêu thương Thù nhi đến thế nào đi nữa thì hắn cũng sẽ không chuẩn bị nhiều đồ cưới cho Thù nhi như vậy. Huống chi, tương lai Thù nhi gả vào phủ hoàng trường tôn cũng chỉ có thể làm trắc phi, đồ cưới lại càng không thể vượt qua Việt quận vương phi. Có thể phong phú như những tiểu thư khuê các khác cũng đã không tệ rồi, nhưng mà nàng thực sự không cam tâm nhìn Nam Cung Mặc mang theo nửa phần tài sản của Mạnh gia xuất giá!
Nghĩ đến chuyện này, Trịnh thị liền hận mình không thể đến đó cướp về, đây chính là một nửa sản nghiệp của gia tộc truyền thế a. Mặc dù ngày trước cũng đã tiêu hao không ít, nhưng mà sản nghiệp Mạnh gia lưu lại cũng đủ để khiến cho đám quyền quý thèm chảy nước miếngđấy. Chỉ sợ đợi đến ngày nha đầu kia xuất giá, toàn bộ gia tộc quyền quý trong thành Kim Lăng đều sẽ hối hận đến xanh ruột.
Sớm biết Nam Cung Mặc có đồ cưới phong phú như vậy, mọi người đã đạp nát cửa lớn của phủ Sở quốc công để đến cầu hôn rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!