Chương 59: Chủ Ý Của Lâm Thị

Việc mấy nha hoàn trong Ký Sương Viện bị đánh đương nhiên không thể gạt được Trịnh thị, tuy rằng nàng không thể tìm hiểu được tin tức về Nam Cung Mặc, nhưng mà việc gì xảy ra trong Ký Sương Viện này, nàng thân là đương gia chủ mẫu của Nam Cung gia hơn mười năm chắc chắn biết rõ đấy. Chẳng qua là nha đầu Nam Cung Mặc này chỉ mới mười sáu tuổi, nhưng lại là một đối thủ khó có thể ra tay.

Từ sau khi Nam Cung Mặc trở về, Ký Sương Viện đã bị chỉnh đốn cực kỳ chặt chẽ, nếu không phải là người mà Nam Cung Mặc tin tưởng thì đừng mơ được đến gần nàng chứ đừng nói đến việc muốn làm thêm chuyện gì khác. Thậm chí, Nam Cung Mặc chỉ dùng bữa trong phòng bếp nhỏ của Ký Sương Viện. Năm đó, Mạnh thị đóng cửa, giam mình trong viện này không tiếp xúc với ai, cho nên nàng cũng không hề dùng bữa cùng với người tronng phủ, sau khi Nam Cung Mặc trở về, lại sử dụng phòng bếp nhỏ để ăn riêng, đối với chuyện này Nam Cung Hoài cũng là mắt nhắm mắt mở cho qua. Trịnh thị mới nói hai câu, Nam Cung Hoài đã biện mình rằng Nam Cung Mặc cũng không phải đang tiêu tiền trong phủ, nàng nguyện ý ăn như thế nào, đó là chuyện của nàng.

Nhớ tới núi trân bảo cùng ngân phiếu trong Ký Sương Viện kia, Trịnh thị không nhịn được mà nghiến răng nghiến lợi. Nàng vất vả khổ cực quản gia mấy chục năm, Nam Cung Hoài cũng chỉ cho nàng một vài đồ vật, nhưng Nam Cung Mặc vừa về đến, Nam Cung Hoài liền trực tiếp đem mười mấy vạn lượng ngân phiếu giao cho Nam Cung Mặc. Đó cũng không phải là tám mươi lượng mà là tám mươi vạn lượng a.

"Phu nhân, đại tiểu thư cũng thật quá đáng. Biết rõ mấy nha hoàn này là người của phu nhân, lại còn dám..." Một phụ nhân đứng bên cạnh Trịnh thị, lòng đầy căm phẫn mà nói. Lúc trước bà cũng bị đại tiểu thư làm mất mặt, hôm nay bắt được cơ hội đương nhiên muốn hảo hảo khuyến khích phu nhân một phen. Trịnh thị cười lạnh một tiếng, nói: "Bổn phu nhân ngược lại muốn xem nàng có thể kiêu ngạo đến bao lâu.

Ngươi tới đây."

Ánh mắt phụ nhân kia sáng lên, vội vàng tiến đến. Trịnh thị nói nhỏ vào tai nàng mấy câu, nghe xong, gương mặt tràn đầy nếp nhăn của phụ nhân kia dường như căng mịn lại, "Phu nhân sáng suốt!"

Trịnh thị cười lạnh, "Nha đầu kia ỷ trong tay nàng có chút tiền liền kiêu ngạo đắc ý, không biết thu liễm. Không dạy cho nàng một bài học thì nàng sẽ cho rằng Nam Cung gia là thiên hạ của nàng! Mặt khác, mấy ngày nay đại thiếu phu nhân có đến Ký Sương Viện không?" Phụ nhân kia vội vàng nói: "Mấy hôm trước thiếu phu nhân có đến đó. Nghe nha hoàn hầu hạ bên người thiếu phu nhân nói, nàng đã lấy không ít tiền từ chỗ của đại tiểu thư a."

"Nam Cung Mặc cũng thật hào phóng." Trịnh thị nhướng mày nói: "Tính tình kia của Lâm thị không thể lên được mặt bàn, chỉ biết được voi đòi tiên, lòng tham chưa đủ. Chút nữa lại tìm chút chuyện cho Lâm gia, khiến Lâm thị tiếp tục đến hỏi tiền Nam Cung Mặc."

"Chỉ sợ... Đại tiểu thư sẽ không cho a?" Số tiền đại thiếu phu nhân đã mượn cũng không ít, lần đầu, có lẽ sẽ nể tình nàng là tẩu tử nhà mình, nhưng mà nếu như lại đến mượn thêm, tiền của đại tiểu thư cũng không phải làm bằng giấy lộn đấy.

Trịnh thị khoan thai nhấp một ngụm trà nói: "Không mượn được thì càng tốt a, ngươi nói... Với tính tình kia của Lâm thị, nàng có thể hận Nam Cung Mặc hay không?"

Phụ nhân kia lắc đầu, nói: "Tính tình của thiếu phu nhân, coi như là hận đại tiểu thư, chỉ sợ cũng không làm được cái gì." Ngay cả mấy lần phu nhân giao thủ với đại tiểu thư cũng bị thua thiệt, huống chi là thiếu phu nhân. Trịnh thị cắn răng, thanh âm lạnh lùng nói: "Bổn phu nhân bị thua thiệt là do thân phận, nếu không..." Nếu như lúc trước nàng không phải là thiếp của Nam Cung Hoài, mà là kế thất được hắn quang minh chính đại cưới vào cửa, làm sao có phần cho Nam Cung Mặc kiêu ngạo? !

Nhưng mà hết lần này tới lần khác, hoàng thượng không hề ưa thích thiếp thất, vì vậy, dù cho Nam Cung Mặc không coi nàng là mẫu thân, cũng không có ai dám chỉ trích Nam Cung Mặc. Nhưng mà Lâm thị lại không giống, Lâm thị là tẩu tử của Nam Cung Mặc. Từ xưa có câu: Trưởng tẩu như mẹ. Nam Cung Mặc có thể bất kính với kế mẫu, nhưng mà, nếu như nàng dám bất kính với thê tử của huynh trưởng mà nói...

Nghe xong lời của Trịnh thị, phụ nhân kia cũng tươi cười rạng rỡ, "Nếu thiếu phu nhân làm lớn chuyện, chỉ sợ đại tiểu thư sẽ cảm thấy vô cùng đau đầu."

Trịnh thị cười nói: "Nếu Lâm thị không đấu lại nàng, chắc chắn sẽ kể lể với Nam Cung Tự, ngược lại ta muốn nhìn, thê tử cùng muội muội, hắn sẽ chọn ai?"

"Phu nhân... Không tin đại công tử?"

Dáng tươi cười của Trịnh thị có chút cứng ngắc, "Đến cùng hắn cũng không phải do ta sinh trưởng..." Chỉ tiếc, đã nhiều năm như vậy nàng cũng không thể sinh ra bé trai, đầu tiên còn ôm ít hy vọng, nhưng bây giờ tuổi nàng cũng đã lớn cho nên dần dần quên đi tâm tư này. Vì vậy, nàng nhất định phải nắm Nam Cung Tự ở trong lòng bàn tay!

Ký Sương Viện bận rộn nhiều ngày, đồ cưới cần mua cũng đã chuẩn bị khá ổn thỏa. Mấy ngày trước Nam Cung gia cũng đã mời công tượng đến chế tạo đồ dùng trong nhà và chỉnh lý tàng thư cùng đồ cổ bên trong Tàng Thư lâu, còn tơ lụa, dược liệu hay da lông... Trong bốn tháng còn lại có thể chậm rãi sắp xếp, cho nên Ký Sương Viện cũng dần yên tĩnh trở lại. Nhưng Nam Cung Mặc lại phải bắt đầu làm một công việc mà nàng chưa bao giờ làm—— thêu hỉ phục.

Bìn thường, những cô nương đã đính hôn sẽ bắt đầu thêu hỉ phục từ sớm. Nhưng mà Nam Cung Mặc lại được hoàng thượng ban hôn cho, giữa chừng lại có tranh chấp với Nam Cung gia ở Đan Dương, cho nên đến hôm nay mới bắt đầu chuẩn bị hỉ phục. Thêu hoa cũng không làm khó Nam Cung Mặc được, dù sao nàng cũng sử dụng châm vô cùng nhuần nhuyễn đấy. Tuy rằng đại đa số châm của nàng đều dùng vào công việc khác, mà không phải dùng để thêu thùa may vá a. Nhưng mà nội tình về Nam Cung Khuynh vẫn còn, tuy rằng sư phó không biết nhưng mà sư thúc lại biết Nam Cung Mặc không thể học được mấy thứ như nữ công gia chánh. Nhất là nàng lại chưa từng làm qua xiêm y, chứ đừng nói đến việc làm hỉ phục.

Thấy Nam Cung Mặc chán nản ngồi nhìn các loại tơ lụa đỏ chót trên bàn, Lan ma ma không nhịn được liền bật cười.

"Ma ma..." Nam Cung Mặc bất đắc dĩ nhìn qua Lan ma ma nói: "Ta thật sự không am hiểu mấy thứ đồ này a."

Lan ma ma cười nói: "Đại tiểu thư đừng gấp, chuyện thêu hỉ phục này cũng không bắt buộc phải tự mình làm. Người chỉ cần chọn vải vóc cùng hoa văn là được. Chỉ là hầu bao cùng mấy thứ đồ lặt vặt khác thì đại tiểu thư vẫn phải tự mình làm."

"Không có vấn đề." Đôi mi thanh tú của Nam Cung Mặc lập tức nhếch lên, so với việc làm một bộ hỉ phục đồ sộ thì việc thêu hầu bao hay khăn hỉ gì gì đó quả thực rất đơn giản.

Lan ma ma bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn bộ dạng của đại tiểu thư, thở dài một hơi nói: "Lão nô đã chọn người thêu cho đại tiểu thư. Chỉ có bốn tháng, nên bộ hỉ phục này cần phải hoàn thành nhanh chóng. Tay nghề của nha đầu Minh Cầm kia vô cùng tốt, hai ngày qua lão nô cũng đã xem xét, mà tay nghề của hai nha đầu Phong Hà cùng Nhập Họa cũng không kém. Trong khuê phòng của chúng ta cũng có mấy vị tú nữ rất tốt, sáu người cùng làm thì chỉ trong bốn tháng cũng có thể hoàn thành xong.

Đại tiểu thư mau tới chọn chất vải người thích nhất?"

Tuy rằng chỉ mặc hỉ phục trong vòng một ngày, nhưng mà từ kiếp trước đến kiếp này, đây là lần đầu tiên nàng lập gia đình, Nam Cung Mặc cũng có chút chờ mong. Cảm giác này, giống như các thiếu nữ ở kiếp trước, dù biết chỉ được mặc áo cưới một lần, nhưng vẫn hy vọng chính mình có thể mua được một bộ áo cưới hợp ý.

Các loại tơ lụa đỏ chót dùng làm hỉ phục đã sớm được bày biện trên mặt bàn, đó đều là những loại tơ lụa tốt nhất có trong hoàng thành Kim Lăng, thậm chí trong đó cũng có cả tơ lụa thuộc về cống phẩm. Lan ma ma lấy một mảnh tơ lụa màu đỏ ẩn hiện vầng sáng nhàn nhạt ra, cười nói: "Đại tiểu thư, đây là Nguyệt Quang cẩm được phủ Tĩnh Giang quận vương đưa tới, chính là loại gấm Tứ Xuyên cực phẩm trong thiên hạ. Hàng năm cũng chỉ có mười cuộn tiến cung.

Lão nô nghĩ, mảnh gấm này ước chừng chính là đồ cưới hoàng thượng ban cho công chúa Trường Bình đấy, nếu như đại tiểu thư dùng gấm này làm hỉ phục, công chúa chắc hẳn sẽ thấy rất cao hứng."

Nam Cung Mặc đưa tay chạm vào mảnh tơ lụa đỏ thẫm kia, bóng loáng như tơ, dưới ánh mặt trời toàn bộ mảnh tơ lụa giống như hiện lên một vầng ánh sáng mênh mông ấm áp. Lại nhìn kỹ, có thể thấy mặt trên của mảnh Nguyệt Quang cẩm này được thêu bằng kim tuyến đan xen là họa tiết hoa phù dung cùng mây cát tường xinh đẹp, làm cho người nhìn càng muốn cẩn thận thưởng thức. Nam Cung Mặc gật đầu nói: "Rất tốt, vậy cứ dùng cái này a."

Kiểu dáng như vậy chắc chắn sẽ không làm cho hoa văn ban đầu trên mảnh gấm bị hoa văn thêu thùa che khuất, còn có thể hỗ trợ, làm nổi bật lẫn nhau, sẽ càng thêm đẹp mắt.

Mấy nười Minh Cầm cũng có chút kích động, có thể tự mình làm hỉ phục cho đại tiểu thư chính là một việc vô cùng ý nghĩa, "Tiểu thư thích hoa văn nào a?" Sau lưng, Phong Hà Nhập Họa đã đem một đống hoa văn thích hợp đến. Nam Cung Mặc nhận lấy nhìn kỹ một chút, cuối cùng cũng lấy một bản vẽ loan phượng cùng kêu có chút khác biệt ra, tò mò hỏi: "Bản vẽ này, hình như ta chưa từng gặp qua?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!