Thần vụ theo gió phập phồng, tựa như ánh bạc bao phủ nhân gian, tạo nên bức tranh tiên cảnh phiêu miễu linh mĩ
Trong phòng ngủ
Con ngươi Tiêu Nhiên như si như túy vẫn nhìn Lam Ẩn Nhan đang say ngủ, ngón tay thon dài ôn nhu vuốt ve tóc Lam Ẩn Nhan. giờ phút này nhìn nàng trong lòng mình, nghe tiếng thở của nàng, thân thể cũng cảm thụ được nhiệt độ rõ ràng của nàng, vừa xa liền nghĩ đến nàng. chỉ sợ mặt đối mặt trong lòng vẫn nghĩ đến nàng. chính mình quả thật yêu nàng đến tẩu hỏa nhập ma rồi.
Tiêu Nhiên cúi đầu đem bờ môi cùng tình yêu nồng đậm trong lòng ôn nhu khắc lên trán nàng, khóe miệng Tiêu Nhiên nhếch lên nụ cười thỏa mãn, ôm Lam Ẩn Nhan từ trong lòng mình đặt bên giường sau đó hắn lặng lẽ xuống đất ly khai khỏi phòng ngủ
Trong nháy mắt bóng dáng Tiêu Nhiên liền xuất hiện trong thư phòng
"Sự tình điều tra thế nào?" ngồi xuống trên ghế, mâu trung quyến rũ phong tình vạn chủng chưa biến nhưng giọng điệu đã lạnh đến thấu xương
"chủ tử, chúng thuộc hạ dò xét một đêm nhưng vẫn chưa tìm được tin tức của Lam Hằng." Tula sứ giả Tử Quỳ cúi đầu nói
"Kia có tra ra là ai giả mạo hành tung của Tula môn không?" Tiêu Nhiên híp mắt nhìn Tử Quỳ, ánh mắt kia giống như nhìn vật chết làm cho cột sống Tử Quỳ lạnh cả người, nàng thậm chí có loại cảm giác muốn chạy khỏi thư phòng nhưng mà lại vô lực thoát thân.
"Trước mắt, còn... còn chưa có manh mối." Thanh âm Tử Quỳ run run nói
"Có tra qua bọn người Tiêu Dật không?" trong giọng nói cất giấu lệ khí làm cho không khí thư phòng trong nháy mắt căng thẳng,
"Chủ tử, chúng thuộc hạ cũng cho rằng nhóm tu la gỉa mạo hành tung kia có mục đích khiến cho Nhan cô nương hiểu lầm ngài. Theo lý thuyết người bị hoài nghi lớn nhất là ba người Tiêu Dật, Phong Y cùng Tiêu Trác. Nhưng mà nhóm tu la sứ giả ẩn núp bên người bọn họ hồi báo thì chuyện huyết tẩy phủ thừa tướng quả thật không có quan hệ đến ba người này." Tử Quỳ cẩn thận nhìn Tiêu Nhiên nói.
"Quỷ y Tư đồ Phong có thể có hiềm nghi? Hắn mấy ngày trước đây không phải bỗng nhiên ly khai khỏi tam vương phủ đấy sao?" mâu trung Tiêu Nhiên xẹt qua quang mang
"Quỷ y Tư Đồ Phong sau khi rời khỏi tam vương phủ, hành tung quả thật có chút quỷ dị! Hắn tựa hồ biết tula sứ gỉa lặng lẽ theo dõi hắn cho nên liền mang theo bọn họ đi vòng quanh. Sau đó hắn đem tula sứ giả dụ vào mảnh sương mù lượn lờ phía sau thâm sơn rừng già, vì thế mà hoàn toàn mất đi tung tích. Bất quá sáng sớm hôm nay, có tula sứ giả phát hiện tư đồ Phong từng xuất hiện qua phụ cận của bàn long hà."
Tử Quỳ lập tức hồi báo
"Bàn long hà chính là biên giới của Thánh Long vương triều, nếu ta đoán không lầm thì Tư đồ phong hẳn là mang theo kim lệnh bài của Tiêu Dật đi Lâm quốc. Tiêu Dật không phải là thịt bò, sao lại ngồi chờ chết đợi Tiêu Trác xâm lược đây? Nhất định là Tiêu Trác đã không còn kiên nhẫn muốn bức hắn lộ ra mũi nhọn mà vận sức chờ phát động." Khóe miệng Tiêu Nhiên nở nụ cười khinh miệt
"Cho nên Tư Đồ phong cũng không phải là người huyết tẩy phủ thừa tướng. Đúng rồi chủ tử, ngươi có muốn chúng ta thông tri nhóm tula sứ giả ẩn núp ở Lâm quốc tru sát Tư Đồ Phong không?" Tử Quỳ chăm chú nhìn Tiêu Nhiên.
"Không cần, ta muốn nhìn kết quả! Nếu Tiêu Dật không điều động binh mã Lâm quốc hỗ trợ, thì trận chiến này làm sao có đủ phấn khích đây?" Hồng y Tiêu Nhiên theo gió phi vũ, cả người tản ra yêu khí thị huyết.
"Nhưng mà chủ tử, nếu như Tiêu Dật thành công điều binh từ Lâm quốc, Tiêu trác liền vô lực chống lại Tiêu Dật, Tiêu Trác chẳng phải người giơ tay chịu trói?" Tử Quỳ nhìn con ngươi sâu thẳm coi thường hết thảy của chủ tử, trong lòng lại càng thêm khâm phục
"Tiêu Trác kiêng kị nhất chính là kim lệnh bài cùng phỉ thúy lệnh bài trên tay Tiêu Dật. Nay Tiêu Dật đã muốn vận dụng kim lệnh bài để tác chiến. Tula môn chúng ta đương nhiên cũng rất vừa ý khối phỉ thúy lệnh bài kia của Tiêu Dật, vô điều kiện đưa tặng cho Tiêu Trác, không được sao?" Tiêu Nhiên vuốt nhẹ sợi tóc trên trán nói
"Thuộc hạ hiểu được ý chủ tử, chỉ cần làm cho Tiêu Trác có được khối lệnh bài phỉ thúy kia như vậy Tiêu Trác liền có thể có được lực lượng võ lâm. Cỗ lực lượng cường đại kia đủ để cho Tiêu Trác chống lại Tiêu Dật, đến lúc đó bọn họ nhất định sẽ lưỡng bại câu thương, mà chúng ta liền có thể không cần tiêu tốn nhiều sức lực, nhìn bọn họ tự giết lẫn nhau, sau đó nhìn bọn họ diệt vong.
Nhưng mà..." Tử Quỳ cẩn thận nhìn Tiêu Nhien không nói tiếp nữa.
"Nhưng mà Tiêu Dật đã đem khối lệnh bài phỉ thúy đưa cho Nhan nhi, mà Nhan nhi hình như đem nó dấu đi, ngươi không thể tìm thấy?" Tiêu Nhiên đương nhiên biết tâm tư của thuộc hạ, chỉ thấy hắn dựa lưng lên ghé, giọng điệu không chút để ý nói. Ba ngàn sợi tóc đen tùy ý xõa hai bên sườn, cả người đẹp tựa bức tranh thủy mặc, nhưng lại khiến cho người ta chỉ dám ở phía xa nhìn mà không dám lại gần, giống như cho dù yên lặng thưởng thức sự tuyệt mỹ của Tiêu Nhiên cũng phải có sự cường đại cùng quyết đoán.
"Đúng vậy!" Tử Quỳ gật đầu nói, càng chủ yếu là chủ tử căn bản không cho phép sứ giả tula quấy nhiễu Nhan cô nương, cho nên bọn họ không dám xuống tay trên người nàng để tìm kiếm khối lệnh bài phỉ thúy kia.
"Chuyện phỉ thúy lệnh bài các ngươi không cần quản, trước mắt quan trọng nhất chính là tra cho ra ai là kẻ giả mạo Tula môn." Đôi mắt yêu dã đột nhiên trở nên lãnh liệt lợi hại, nếu như chuyện huyết tẩy phủ thừa tướng không phải do những người Tiêu Dật gây ra, liền chứng minh được có một cỗ thế lực thần bí khác đang tồn tại, hơn nữa cỗ lực lượng kia tựa hồ cố ý khiêu khích mình.
Đã có người chủ động muốn chơi đùa với tula môn, vậy thì tu la môn đương nhiên sẽ không có lý do gì cự tuyệt, tu la môn nhất định sẽ hảo hảo phụng bồi.
"Chủ tử, thuộc hạ có câu này không biết có nên nói hay không?" biểu tình trên mặt Tử Quỳ do dự, chậm rãi mở miệng
"Ngươi hoài nghi tula sứ giả có người phản bội tula môn sao?" Tiêu Nhiên cười đến tuyệt diễm nói
"Tuy rằng thuộc hạ cũng không nguyện ý tin tưởng nhưng nếu không có tula sứ giả để lộ bí mật thì ngoại nhân tuyệt đối không thể chế tạo ra bỉ ngạn hoa giống y như đúc được." Tử quỳ mím môi nói, nàng thật sự không dám tin tưởng. Rốt cuộc là ai phản bội chủ tử, làm sao lại có tula sứ giả có dị tâm với chủ tử cơ chứ? Đây quả thực là chuyện khó có thể tin được, cũng không nguyện ý tin tưởng chuyện này a!
"gần đây nhất có nhóm sứ giả nào rời khỏi cung điện Tula môn không?" giọng điệu Tiêu Nhiên thực đạm, con ngươi lạnh băng sâu không thấy đáy. Hắn cũng không muốn tin tưởng sứ giả tự mình bồi dưỡng thế nhưng lại nổi dị tâm với mình, đây chứng minh hắn rất thất bại.
"Trừ phi nhận nhiệm vụ, nếu không không có lệnh chủ tử, tula sứ giả đều không dám tự mình rời khỏi cung điện tula!" Tử Quỳ khẳng định nói
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!