Chương 92: Người Đeo Mặt Nạ Thần Bí

"Ngươi..." nghe lời nói kiều mỵ đến tận xương cùng hai tròng mắt chờ đợi của Tiêu Nhiên, Lam Ẩn Nhan không khỏi đỏ mặt: "Nương tử, ngươi nhanh chút chủ động hôn người ta đi!" Thanh âm ngọt ngào mê hoặc thần kinh Lam Ẩn Nhan, đôi môi đỏ mọng chu chu đợi chờ Lam Ẩn Nhan hôn lên

Gió đêm thổi tới làm cho một đầu tóc đen khẽ bay, nhất thời xẹt qua dung nhan yêu dã cùng đôi môi đỏ mọng của Tiêu Nhiên làm cho cả người hắn càng thêm mị hoặc

Mà Lam Ẩn Nhan nhìn chăm chú Tiêu Nhiên đang đợi chờ nàng hôn môi, hít một hơi thật sâu nhanh chóng điểm nhẹ lên cánh môi đỏ mọng kia một nụ hôn nhẹ

"Khụ, ta... đã chủ động hôn ngươi rồi nga!" lam Ẩn Nhan ngưng thần nhìn khuôn mặt ngàn vạn yêu mị kia run rẩy nói

Tiêu Nhiên bỗng dưng mở mắt ai oán nhìn người nào đó, sau đó hắn cắn môi , mâu trung đầy nước: "Nương tử ngươi đây là chơi xấu nga! Ngươi hôn nhanh như vậy, người ta đều không có kịp nhấm nháp môi của ngươi đâu, đây không tính là hôn, ngươi hôn lại một lần nữa đi!"

Bất quá hai tay Tiêu Nhiên liền vòng qua thắt lưng Lam Ẩn Nhan, hắn đối với một màn chủ động hôn môi của Lam Ẩn nhan rât là vừa lòng cười khẽ

"Ta làm sao dựa vào a? Ngươi chỉ nói ta chủ động hôn ngươi nhưng cũng không có nói hôn sâu hay hôn nhẹ a? dù sao thì ta cũng đã chủ động hôn rồi!" khóe miệng Lam Ẩn Nhan run rẩy sau đó mím môi nói

"Được rồi, đều là ta không nói rõ ràng nên không tính chuyện nương tử chơi xấu. Chính là... tuy rằng nương tử hôn rất nhanh nhưng mà người ta vẫn cảm thấy thoái mái. Cho nên... người ta hẳn nên lễ thượng vãng lai nha?"Tiêu Nhiên nhìn hai mắt trừng lớn của Lam Ẩn Nhan nói, lời vừa dứt còn không đợi nàng phản ứng hắn đã đem môi mình khắc sâu lên bờ môi kiều diễm của Lam Ẩn Nhan, mà trong nháy mắt vừa hôn nàng đáy mắt Tiêu Nhiên vốn là ý cười trêu tức liền chuyển hóa thành hỏa diễm nóng rực.

"Ân..." khuôn mặt Lam Ẩn Nhan vốn vẫn trắng nõn liền lóe lên vài phần đỏ ửng mông lung, đôi mắt đẹp có thêm ba quang liễm diễm. Mà lúc này mảnh hỏa diễm trong hai tròng mắt Tiêu Nhiên ngày càng lớn.

Bởi vì thanh âm bất tri bất giác của Lam Ẩn Nhan vang lên "Ân" làm cho thân mình Tiêu Nhiên một trận tê dại, hắn cảm nhận được một loại cảm giác tuyệt vời nói không nên lời. Mà phản ứng của Lam Ẩn Nhan đối với Tiêu nhiên không thể nghi ngờ chính là loại vô hình cổ vũ cùng dụ hoặc, nàng đây là lặng lẽ ám chỉ hắn tùy ý đi hái, cho nên Tiêu Nhiên càng thêm nhiệt tình làm càn đem cơ thể chính mình không thể khống chế yêu, biểu hiện không hề giữ lại.

"Nương tử, phần đáp lễ của ta ngươi có vừa lòng không?" một lúc lâu sau Tiêu Nhiên mới dời khỏi môi nàng giọng điệu tà mị nói

"Ngươi..." nửa người trên của nàng bắt đầu hô hấp dồn dập, hai tròng mắt tràn ngập hơi nước lượn lờ đem nàng nhuộm đẫm càng thêm mê hoặc lòng người, kiều mị đến gợi cảm.

Nhìn Lam Ẩn Nhan phong tình độc nhất vô nhị như vậy làm cho cả người Tiêu Nhiên như bị thiêu đốt, nhiệt lưu trong cơ thể xông thẳng lên tình cảm mãnh liệt đến như sóng biển, cơ hồ bao phủ toàn bộ lý trí của hắn.

"Xem biểu tình của nương tử tựa hồ không hề bất mãn với phần đáp lễ của ta, kia... tiếp tục?" Tiêu Nhiên kề môi sát bên tai Lam Ẩn Nhan khẽ cắn cắn, thanh âm hàm chứa dục vọng cháy bỏng.

Nói xong không đợi Lam Ẩn Nhan có cơ hội trả lời đã đem thân mình nàng ôm nhanh giống như không muốn hai người có một kẽ hở nào cả. thân mình dán chặt chẽ lại với nhau hai người bọn họ giống như hai đứa trẻ

Mà môi Tiêu Nhiên lại tiếp tục hôn Lam Ẩn Nhan tựa như hận không thể đem cả người nàng hòa làm một thể, Tiêu Nhiên nhiệt tình đòi hỏi phần ngọt ngào của chính mình.

Lam Ẩn Nhan cũng kìm lòng không đậu nâng hai tay gắt gao ôm lấy cổ Tiêu Nhiên mềm mại nhấm nháp trong miệng người ta cần gì thì ta cứ lấy.

Cả người nóng rực tình ý triền miên hai người đều làm cho đối phương hoàn toàn chìm đắm trong ý loạn tình mê

Thân mình Lam Ẩn Nhan có dấu hiệu mềm hóa, khuôn mặt tuyệt mỹ tựa như đóa hoa giữa hè đang từ từ nở rộ ra hương thơm làm cho Tiêu Nhiên trầm luân

Trong cơ thể bị vô số dòng khí nóng đánh thẳng lên, Tiêu Nhiên biết mình không thể nhẫn nại được nữa, một tay hắn ôm lấy Lam Ẩn Nhan rời đến bên giường.

Mà cơ thể Lam Ẩn Nhan cũng cảm thấy khó nhịn cùng khát vọng triền miên, nàng nâng thủy mâu trong suốt lên đầy sương mù nhìn về phía Tiêu Nhiên cũng nhận thấy hai tròng mắt Tiêu Nhiên nhộn nhạo nồng đạm kích tình.

Không khí tràn ngập hơi thở nóng chảy Tiêu Nhiên đem Lam Ẩn Nhan đặt lên giường nhẹ nhàng bứt lên

Chướng ngại giữa hai người trong nháy mắt rơi xuống giường, da thịt hai người đều tinh khiết như tuyết, khuôn mặt tuyệt mỹ như họa đồng thời lộ ra làm cho người ta không thể xem nhẹ sự kiều diễm quyến rũ kia, quả thực là cướp hồn đoạt phách.

Khuôn mặt Lam Ẩn Nhan nháy mắt nóng lên nhịn không được hướng trong lòng Tiêu Nhiên cọ cọ

Mà động tác của Lam Ẩn Nhan liền làm cho lòng Tiêu Nhiên chấn động, cảm xúc mất hồn nhộn nhạo mênh mông, tâm thần hắn mê loạn đem nàng từ trong lòng đưa ra tiếp tục hôn lên đôi môi kiều mị ngọt ngào kia. Khinh duyện thâm nếm thử gian, lý trí bắt đầu tung bay

Con ngươi hai người bao phủ sương mù dày đặc mà giữa dòng sương mù kia chính là khát vọng mê huyễn

Da thịt như tuyết lay động tản ra sắc thái mê ly, tóc đen tán loạn trên đầu lặng lẽ quấn quýt lẫn nhau. môi gian thổ khí như an tựa hồ mời mọc lẫn nhau, hơi thở mị nhân như tơ lại dụ hoặc đối phương hăng hái

"Nhan nhi, ngươi thật làm cho ta mất hồn mất vía!" Tiêu Nhiên thì thào bên tai Lam Ẩn Nhan nói nhỏ. Thanh âm ôn nhu làm cho lòng nàng lâng lâng như đi trên mây

"Nhiên..." thanh âm Lam Ẩn Nhan kiều mị vang lên, dáng người xinh đẹp khuôn mặt ửng đỏ, môi mọng hơi mở một câu quấn quýt thần kinh Tiêu Nhiên làm cho hắn mất hồn thực cốt

Ánh mắt hai người mang theo dụ hoặc trí mạng bắn thẳng đến đáy mắt lẫn nhau. nàng chậm rãi vươn tay ngọc mê muội hướng trên mặt hắn nhẹ vuốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!