Chương 50: So Đấu Tài Nghệ

"Muội muội, vì sao ngươi bỗng nhiên đẩy tỷ tỷ a" Khi mà Lam Ẩn Nhan chuẩn bị chất vấn Lam Linh Phượng, Lam Linh Phượng liền hành động trước để kiềm chế đối phương.

"Ta đẩy ngươi?" Lam Ẩn Nhan chỉ chỉ vào chính chóp mũi mình. Không phải ngươi mụ nội nó lấy kim đâm lão nương, lão nương đau mới vung cánh tay sao? Hơn nữa, cánh tay lão nương chính là quét nhẹ lên ngươi, ngươi ngã xuống, ngươi thật đúng là yếu đuối nga? Nhưng mà không đợi Lam Ẩn Nhan nói câu kế tiếp, Tiêu Trác cùng Tiêu Dật nhanh chóng chạy vội tới.

"Phượng nhi, bị thương không?" Tiêu Trác giúp Lam Linh Phượng té ngã ở trên đất đứng lên, con ngươi lạnh nhạt quét nhìn Lam Ẩn Nhan, sau đó ngữ khí hắn mới lo lắng hỏi Lam Linh Phượng.

"Hoàng thượng, làm cho ngài lo lắng, nô tỳ không có việc gì" Lam Linh Phượng điềm đạm đáng yêu nhìn về phía Tiêu Trác nói.

"Không có việc gì là tốt rồi!" Ngữ khí Tiêu Trác bao hàm nhu tình vô hạn, nhưng ở chỗ sâu của con ngươi lại ẩn giấu một tia u lãnh.

"Vương phi, lúc nãy là xảy ra chuyện gì?" Còn Tiêu Dật là đứng lại ở trước mặt Lam Ẩn Nhan, ngữ khí âm trầm hỏi.

Lam Ẩn Nhan hừ lạnh, khi mà nàng vừa định mở miệng nói chuyện, Lam Linh Phượng lại giành trình diễn trước, giả vờ ôn nhu thiện lương nói: "Tam vương gia, ngài đừng hiểu lầm muội muội nga. Lúc nãy là muội muội vã tiến lên hành lễ với hoàng thượng, lúc này mới không cẩn thận chạm vào khiến nô tỳ ngã. Kỳ thật không liên quan đến chuyện của muội muội, là thân mình Linh Phượng quá mức mảnh mai mà thôi"

"Tam hoàng đệ, Phượn phi cùng Tam vương phi luôn luôn là tỷ muội tình thâm, trẫm nghĩ hẳn Tam vương phi là vô tâm" Tiêu Trác ý vị thâm trường liếc nhìn Lam Ẩn Nhan, sau đó cũng chậm rãi mở miệng nói.

"Hoàng thượng cùng tỷ tỷ nhiệt tâm giúp ta giải thích với Tam vương gia? Không phải là ta nên nói cám ơn sao?" Quét mắt nhìn Lam Linh Phượng đạo đức giả, Lam Ẩn Nhan lạnh lùng cười nói.

"Muội muội, ngươi trăm ngàn lần đừng nói như vậy, vốn dĩ chuyện cũng không liên quan đến ngươi" Lam Linh Phượng giả mù mưa sa tiến lên nắm tay Lam Ẩn Nhan nói. Nhưng mà con ngươi của nàng cũng rất nhanh quét mắt nhìn Tiêu Dật. Khi nàng nhìn thấy vẻ mặt Tiêu Dật âm trầm nhìn Lam Ẩn Nhan, nội tâm nàng liền đắc ý cười: Lam Ẩn Nhan, tỷ tỷ ta không chỉ là người mà Tiêu Trác yêu nhất, mà cũng là người Tiêu Dật yêu nhất.

Một màn vừa rồi, chắc chắn khiến cho Tiêu Dật đã ghét càng thêm chán ghét ngươi, giờ phút này hắn không tiện phát hoả với ngươi, nhưng ta nghĩ chờ sau khi các ngươi trở về, nhất định Tiêu Dật sẽ hung hăng trừng phạt ngươi. Ngươi sẽ chờ chịu tra tấn đi! Ngươi trăm ngàn lần đừng oán tỷ tỷ, ai kêu ngươi thống khổ chính là niềm vui lớn nhất của tỷ tỷ chứ?

"Muội muội bị thiện lương của tỷ tỷ làm cảm động đều nhanh khóc" Lam Ẩn Nhan đẩy tay Lam Linh Phượng ra, nói.

"Được rồi, nếu Phượng nhi cũng không có việc gì. Vậy cùng nhau đi thưởng thức trà đi! Hôm nay nhưng là ngày sắc phong Phương nhi làm phi, các ngươi cũng là ôm tình cảm đến chúc Phượng nhi, nhưng trăm ngàn lần đừng làm cho hiểu lầm nho nhỏ ảnh hưởng đến hảo tâm tình nga!" Tiêu Trác liếc nhìn Tiêu Dật, sau đó tiến lên sủng ái cọ cọ cái mũi Lam Linh Phượng, sau đó ôm thắt lưng Lam Linh Phượng đi về phía trước.

Thoáng chốc, tại chỗ để lại hai người Lam Ẩn Nhan cùng Tiêu Dật bốn mắt nhìn chăm chú. Con ngươi Lam Ẩn Nhan đạm bạc như trước, con ngươi Tiêu Dật thâm thuý phức tạp.

"Ngươi xem đủ không?" Lam Ẩn Nhan khươi mi một cái hất đầu nói. Bây giờ cuối cùng nàng cũng biết vì sao Lam Linh Phượng lại kêu mình đi Tiên Phượng điện trước, nguyên lai là nàng cái này đây. Tiêu Dật yêu nàng, mà chính mình lại muốn thương tổn nàng, như vậy khẳng định Tiêu Dật sẽ bởi vì nàng mà gây phiền toái ình. Dù sao thì vốn dĩ mình và Tiêu Dật liền xung khắc như nước với lửa, cho nên mình cũng không cần phải giải thích với Tiêu Dật, đương nhiên mình khinh thường giải thích cùng Tiêu Dật, chính là nàng thực không rõ vì sao Lam Linh Phượng này lại hận mình như thế?

"Nơi này cũng không phải là Tam vương phủ, tốt nhất vương phi nên thu liễm một chút, nếu không đừng trách bổn vương không cho ngươi mặt mũi" Tiêu Dật lạnh lùng nói, sau đó quay đầu đi về phía chỗ ngồi.

"Tiếp tục tấu nhạc đi!" Thanh âm Tiêu Trác vang lên, nhất thời trong Ngự hoa viên lại lượn lờ bay lên tiếng đàn êm tai dễ nghe.

Còn lại Lam Ẩn Nhan là quét mắt nhìn mọi người, sau đó cất bước đi tới trước mặt Tiêu Trác, khoanh hai tay trước ngực, nàng lạnh lùng mở miệng: "Hoàng thượng, ta đã đi tới Hoàng cung như ý nguyện của ngươi, cũng là thời điểm ngươi nên đem kinh hỉ còn nợ cho ta phải không?"

Thái độ ngạo mạn vô lễ này của Lam Ẩn Nhan, nhất thời làm cho các phi tần hít một khẩu lãnh khí.

Mà lúc này Lam Linh Phượng bị Tiêu Trác ôm vào lòng sắc mặt cũng hơi đổi. Tiêu Trác nợ nàng một phần kinh hỉ? Các dạng kinh hỉ gì a? Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

"Tính tình Tam vương phi vẫn là cấp bách như thế, trước tĩnh tâm xuống đến thưởng thức trà đi. Thời điểm kinh hỉ nên đến tự nhiên sẽ đến" Ra ngoài dự kiến của mọi người, đối mặt với thái độ đại bất kính của Lam Ẩn Nhan, Tiêu Trác không chỉ không giận, mà ngữ khí lại vẫn hàm chứa ý cười. Việc này không khỏi làm sắc mặt Lam Linh Phượng lại thay đổi xuống, mà thân thể của nàng cũng dán chặt hơn vào Tiêu Trác.

"Vương phi, đến ngồi xuống bên người bổn vương đi! Ngự hoa viên cũng không thể so với Tam vương phủ chúng ta, ngươi không thể tuỳ tính như thế" Tiêu Dật ở một bên nhìn thấy Lam Linh Phượng dán ở trong lòng Tiêu Trác, con ngươi buông xuống, sau đó thanh âm hắn không mang theo độ ấm vang lên.

Ngươi muốn ta đi qua ngồi, ta sẽ đi qua ngồi sao? Cho dù ngồi, ta cũng không ngồi ở bên cạnh ngươi.

Lam Ẩn Nhan liếc mắt nhìn Tiêu Dật, đang muốn mở miệng nói chuyện, liền thấy Tiêu Dật nhanh chóng đứng dậy, tiến lên kéo tay Lam Ẩn Nhan, cứng rắn đem Lam Ẩn Nhan lôi đến chỗ ngồi.

"Ngươi tốt nhất an phận cho ta một chút, nếu không đừng trách ta cho ngươi không có đất mà trốn. Ngươi đừng quên, nợ ngươi đẩy ngã Lam Linh Phượng ta còn không tính đâu!" Tiêu Dật ôm lấy thắt lưng Lam Ẩn Nhan, môi thiếp đến bên tai Lam Ẩn Nhan, trên mặt mang cười nói nhưng hơi thở lại lạnh như băng nói.

"Ngươi con mẹ nó, mất mù tâm cũng mù sao? Nếu lão nương thật muốn hành hạ Lam Linh Phượng, ngươi cho là nàng còn có thể bình yên vô sự ngồi ở chỗ này sao? Hơn nữa nàng đã là nữ nhân của Tiêu Trác, cho dù ta khi dễ nàng, cũng không tới phiên ngươi uỷ khuất thay này đi?" Tay nhỏ bé của Lam Ẩn Nhan khẽ vuốt xuống áo Tiêu Dật, cũng đem môi thiếp bên tai Tiêu Dật thấp giọng mắng.

Kỳ thật lúc này, nàng rất muốn từ trên người Tiêu Dật đứng lên, sau đó túm tóc của hắn, hung hăng đánh hắn mấy cái tát. Chẳng qua người đem mặt nạ Tiểu Bạch kia còn không có xuất hiện a, cho nên nàng không muốn thêm chuyện. Bất quá, nếu để cho nàng thật sự nhịn không được, vậy không có biện pháp, dù sao trình độ nhẫn nại của nàng luôn luôn có hạn.

Tư thế Lam Ẩn Nhan cùng Tiêu Dật lục đục với nhau, lọt vào trong mắt Lam Linh Phượng cũng là cực kỳ ái muội. Điều này không khỏi làm cho lòng của nàng không thoải mái lên. Kỳ thật nàng căn bản không yêu Tiêu Trác, người nàng yêu là Tiêu Dật, chẳng qua Tiêu Trác hứa hẹn với nàng, chỉ cần nàng nguyện ý tiến cung làm phi, sau đó không lâu nhất định sẽ làm nàng trở thành người mẫu nghi thiên hạ.

Địa vị Hoàng hậu tôn quý đối với nàng mà nói chính là một hấp dẫn rất lớn, để phần lòng hư vinh này, nàng liền bỏ qua Tiêu Dật gả cho Tiêu Trác. Nhưng mà cho dù mình bỏ qua Tiêu Dật, nàng cũng không cho phép Tiêu Dật yêu bất luận người nào, đương nhiên nàng cũng không cho phép Tiêu Dật cùng Lam Ẩn Nhan ở trước mặt mình hành động ái muội, cho dù nàng biết ái muội trước mắt là một biểu hiện giả dối, nàng cũng không cho phép.

"Muội muội…" Lam Linh Phượng bỗng nhiên nhẹ nhàng kêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!