Chương 48: Tiến Cung!

Bên ngoài Tam vương phủ…

Chúng thị vệ đi theo Tiến cung chính là vây quanh "Xe ngựa" lặng lẽ nghị luận cái gì, hơn nữa trên mặt toàn bộ bọn họ đều cố nén ý cười cổ quái.

"Hư, Vương gia đi ra!" Một tên thị vệ liếc mắt thấy Tiêu Dật từ trong phủ đi ra, vội vàng ra tiếng nhắc nhở mọi người.

"Vương gia!" Bọn thị vệ nhanh chóng đứng thành một hàng, thanh âm cung kính mà lại chỉnh tề hô, nhưng mà ánh mắt bọn họ cũng là lả tả liếc nhìn về phía Lam Ẩn Nhan đứng phía sau Tiêu Dật.

Quét mắt thấy trong con ngươi bọn thị vệ che dấu cười nhạo, Lam Ẩn Nhan hí mắt nhìn về phía hai cái xe ngựa đứng bên ngoài Vương phủ.

Chỉ thấy phía trước có một chiếc xe ngựa được làm từ gỗ cây tử đàn, theo nàng biết, gỗ cây tử đàn không ngàn năm không thể thành tài, hơn nữa có hơn mười chín cách nói, này trân quý trình độ có thể tưởng tượng được. Lúc này chiếc xe ngựa cây tử đàn này do bốn con tuấn mã thất mao màu trắng điều khiển, rèm làm từ vải lăng la màu vàng, thân xe được khảm bằng vàng bạc, đồ ngọc, cùng với đá quý trân châu, hơn nữa còn điêu khắc mấy con mãng xà màu vàng, hoàn toàn nói lên uy nghiêm của hoàng gia cùng thân phận Vương gia tôn quý của Tiêu Dật.

Chính là… Chiếc "xe ngựa" ở phía sau là xảy ra chuyện gì?

Hoàn toàn chỉ dùng một ít gỗ ẩm ướt rách nát ghép thành, rèm cũng dùng rơm rạ bện thành, hơn nữa xe ngựa còn được 2 con ngựa già gầy còm kéo, già giống như gió thổi qua sẽ ngã xuống đất không thể điều khiển, tuy rằng thân xe cũng điêu khắc mấy càng cây màu vàng, nhưng trên nhánh cây kia cũng là vô số con chim sẻ trọc lông vây xung quanh, xấu xí vô cùng.

"Ha ha… Xem ra vương gia vì để cho Ẩn Nhan nở mày nở mặt tiến cung, thế nhưng nhọc lòng a? Cần Ẩn Nhan nói tiếng cám ơn sao?" Lam Ẩn Nhan lạnh lùng cười, khoanh hai tay nhìn Tiêu Dật. Thực rõ ràng, cái xem ngựa xa hoa bằng gỗ cây tử đàn là hắn chuẩn bị cho bản thân, rồi chiếc xe ngựa rách nát phía sau là hắn tỉ mỉ chuẩn bị riêng ình. Thứ nhất là hắn làm ình khó chịu, thứ hai là nói bóng gió mình là con chim sẻ trọc lông, lại vẫn muốn bay lên trên đầu Tam vương gia là hắn trở thành Phượng hoàng.

"Vương phi không cần khách khí, đây là bổn vương phải làm. Nếu Vương phi hài lòng với xe ngựa mà bổn vương đưa cho ngài, vậy xin mời lên xe đi?" Tiêu Dật chậm rãi cười, làm cái thủ thế mời với Lam Ẩn Nhan hướng về phía cái xe ngựa rách nát kia.

Nhíu mày cười, Lam Ẩn Nhan cất bước đi về phía trước. Đang lúc mọi người chăm chú nhìn, nàng xốc rèm chiếc xe ngựa bằng gỗ tử đàn kia lên, sau đó hướng về phía Tiêu Dật tiêu sái vén sợi tóc xuống, nàng nhảy vào trong xe ngựa.

"Vương phi, hay là ánh mắt của ngươi có vấn đề? Xe ngựa phía trước này chính là của bổn vương, cái xe ngựa phía sau mới là bổn vương chuẩn bị cho ngươi. Ngươi không biết là cái xe ngựa kia mới hoàn toàn phù hợp với hình tượng của ngươi sao?" Ngoài xe ngựa truyền đến thanh âm Tiêu Dật đè ép tức giận.

"Ai nha, không thể nào? Ta nhìn thấy hai con ngựa già gầy phía sau không kéo được, cùng Tam vương gia ngài quả chính là một cái khuôn mẫu khắc ra. Cho nên ta nghĩ, chúng nó cùng ngài nhất định là thân thích, xe ngựa bằng gỗ tử đàn mới là ngài chuẩn bị cho ta" Ngữ khí Lam Ẩn Nhan lười biếng nói, sau đó nàng điều chỉnh cái tư thế thoải mái nhất để ngồi, rồi vòng cánh tay lên, nhàn nhã bắt chéo chân.

"Hư ~…" Lời nói của Lam Ẩn Nhan, nhất thời làm cho bọn thị vệ đứng ngoài xe ngựa thở một hơi khí lãnh.

"Lam Ẩn Nhan, ngươi lăn xuống đây cho bổn vương!" Tiêu Dật bước lớn vọt tới trước xe xốc rèm lên, con ngươi bốc hoả nhìn Lam Ẩn Nhan. Khi hắn nhìn thấy tư thế ngồi của Lam Ẩn Nhan trong xe ngựa, tức giận đến tất cả gân xanh trên trán đều đột đi ra, gân xanh trên trán giống như mũi tên trên dây cung chờ phân phó, lại hơi chút dùng lực đạo, toàn bộ chúng nó có thể từ trên ót Tiêu Dật bay vụt ra ngoài, sau đó đâm vào trong cơ thể Lam Ẩn Nhan.

"Lăn xuống?" Lam Ẩn Nhan nhướn mày lên, trên mặt mang theo biểu tình suy tính, sau đó lông mày nàng buông lỏng, con ngươi còn thật sự nhìn Tiêu Dật nói: "Ta không biết nha! Nếu không ngài vất vả một chút, làm mẫu trước cho ta thì như thế nào?"

"Ngươi… Ngươi nữ nhân này…." Tiêu Dật cảm giác thấy có máu trong miệng muốn phun ra. Từ sau khi nữ nhân này gả cho hắn làm phi, không có lúc nào là không khiêu chiến cực hạn lớn nhất của hắn. Mà đối mặt với ánh mắt của nàng chán ghét mình, khinh bỉ mình, trào phúng mình, Tiêu Dật hắn nhưng là lần đầu tiên có cảm giác bị thất bại.

"Ngài sẽ không là giống như ta không biết lăn đi? Hay là không muốn lăn? Nếu ngài không biết lăn, vậy thỉnh ngài đi học trước, sau đó lại đến dạy ta lăn. Nếu ngài không muốn lăn, vậy xem ra ngươi nên trở về nghiên cứu cái gì gọi là "cái mình không muốn, chớ bắt người khác làm"

" Lam Ẩn Nhan nhún vai một cái rồi nói.

"Lam Ẩn Nhan, ngươi có dũng khí!" Tiêu Dật nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn Lam Ẩn Nhan, ngọn lửa phẫn nộ cũng hừng hực cháy trong ngực.

"Cảm ơn đã khích lệ, nhận không thẹn" Lam Ẩn Nhan duỗi người nói, sau đó nàng nhắm mắt dưỡng thần, đối với Tiêu Dật tức giận đến mặt vặn vẹo cũng không thèm nhìn.

"Xuất phát!" Tiêu Dật rít gào một câu về phía bọn thị vệ, mang theo xúc động muốn bóp chết Lam Ẩn Nhan bước vào xe.

Đầu tiên là bọn thị vệ đều liếc mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời lau lau mồ hôi lạnh trên trán.

Lam Ẩn Nhan này chính là khắc tinh lớn nhất của chủ tử, trong lòng tất cả bọn thị vệ ngoài cảm tưởng này, rốt cuộc cũng không tìm được cảm tưởng thứ 2. Sau đó hai gã thị vệ thân hình cứng ngắc ngồi trên vị trí lái xe, các thị vệ còn lại chia làm hai hàng đứng hai bên xe ngựa, xe ngựa chậm rãi di chuyển về phía trước…

Hai người trên xe ngựa, một đường cũng không nói gì.

Bởi vì từ khi Tiêu Dật lên xe, mí mắt Lam Ẩn Nhan căn bản không mở qua, nàng giống như thật sự đang ngủ. Mà Tiêu Dật còn lại là thấy bộ dáng Lam Ẩn Nhan hoàn toàn chính là không nhìn mình, tức giận đến một câu cũng không nói được.

"Hu~!" Sau nửa canh giờ, thị vệ phát ra tiếng thét to, tay kéo dây cương khiến cho xe ngựa dừng lại.

"Vương gia, đã đến cửa cung!" Thị vệ nhảy xuống xe ngựa, ra tiếng nhắc nhở Tiêu Dật ở bên trong xe.

"Ân!" Lạnh lùng đáp, Tiêu Dật nhíu mày nhìn về phía Lam Ẩn Nhan ngồi đối diện mình, nói: "Rốt cuộc Vương phi cũng chịu mở mắt? Bổn vương còn tưởng rằng ngươi ngủ như chết, không cẩn thận bị Diêm Vương bắt hồn đi?"

"Xin vương gia yên tâm, ngài cũng chưa chết đâu, thì ta làm sao mà chết được a! Nói như thế nào thì bây giờ ta cũng là vương phi ngài, ta có nghĩa vụ thay ngài nhặt xác!" Lam Ẩn Nhan không yếu thế chút nào nói phản kích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!