Chương 44: Ngươi Còn Sức Lực Sao?

Gió mát lượn lờ, làn nước xanh biếc dâng lên nhàn nhạt gợn sóng, mùi sen thanh nhã từ trong hồ từ từ bay ra.

Trên lá sen, từng giọt sương khẽ lắc lư dưới ánh trăng, thanh nhã mị người.

Ánh trăng chiếu vào nước, nước gợn ánh trăng, ánh sáng bạc nhè nhẹ đong đưa nụ sen, làm cho tình cảnh thêm hấp dẫn lòng người, gợi lên tiếng lòng…

"Linh Phượng, trong lúc đó ta cùng Tiêu Trác, ngươi đúng là vẫn chọn lựa Tiêu Trác" Bên hồ nước bỗng nhiên truyền đến tiếng nam trầm, làm cho cảnh đẹp xanh đỏ xuất hiện tỳ vết.

Đưa mắt nhìn lại, nhưng lại phát hiện bên cạnh hồ sen lẳng lặng đứng một người.

Hắn lại là Tam vương gia Tiêu Dật, lúc này bóng dáng hắn thoạt nhìn thập phần cô độc và tĩnh mịch. Mà dưới chân hắn còn chồng chất không ít bầu rượu.

"Chúc mừng ngươi, Phượng phi nương nương tương lai" Hai tròng mắt Tiêu Dật thõng xuống, khóe môi cười chua xót, sau đó hắn đưa bầu rượu trong tay lên, ngửa đầu uống lên.

Công phu trong nháy mắt, Tiêu Dật liền đem cả bầu rượu uống vào bụng, sau đó hắn giơ tay đem bầu rượu không ném vào trong hồ nước.

"Bùm!" Một thanh âm vang lên, mặt nước bắn tung tóe vô số bọt nước trong suốt, bọt nước xoay vài vòng dưới ánh trăng, tản mát ra lạnh lẽo thấu xương, sau đó lại dung hợp với mặt nước sâu thẳm.

"A, Tam vương gia thật sự là có nhã hứng, nửa đêm không ngủ được, thế nhưng đứng ở bên cạnh hồ sen thưởng cảnh. Chứ không phải là lúc trước đến Thanh lâu tìm hương chưa thỏa mãn, cho nên chạy tới hồ sen tìm hương bù lại tiếc nuối trong lòng sao?" Đi dưới trăng trở về, vừa vặn đi qua hồ sen, nhìn thấy Tiêu Dật uống rượu với hoa, liền nhịn không được lên tiếng châm chọc.

"Ái phi trở về thật là đúng lúc, vừa vặn bổn vương có chút mệt nhọc, lại đây xoa bóp vai cho bổn vương!" Tiêu Dật rời bước đi tới Liên Đình, sau khi chậm rãi ngồi xuống, thân âm lạnh lùng mở miệng. Gió đêm thổi qua, thổi bay tóc đen của hắn. Sợi tóc bay múa, hai tròng mắt cùng hai gò má hắn lộ ra đỏ ửng vì say.

"Thực xin lỗi, cô nãi nãi rất mệt mỏi, cần trở về nghỉ ngơi! Nếu ngươi thực mệt nhọc, thì đi ngay tìm thị thiếp của ngươi đi! Ta nghĩ các nàng rất muốn cống hiến sức lực vì ngươi!" Lam Ẩn Nhan nhún vai, lập tức đi về phía trước.

"Lam Ẩn Nhan, ngươi đứng lại cho bổn vương!" Tiêu Dật rống giận, con ngươi âm trầm nhìn về phía Lam Ẩn Nhan.

"Đêm đã rất khuya, đừng có kêu loạn la bậy, cẩn thận bọn thị vệ đi ra đánh chó!" Lam Ẩn Nhan cũng chưa quay đầu, lạnh lùng bỏ lại một câu, bước chân đi về phía trước cũng nhanh hơn.

"Lam Ẩn Nhan, ngươi ình là ai? Ngươi bất quá chính là người quái dị mà người người chán ghét, bổn vương cho ngươi bóp vai, ngươi hẳn là khóc lóc cảm thấy vinh hạnh vạn phần mới đúng!" Tiêu Nhiên từ trong đình vọt ra, như tia chớp đi tới sau lưng Lam Ẩn Nhan, thô lỗ túm cánh tay Lam Ẩn Nhan.

"Ngươi còn sức lực có phải hay không?" Lam Ẩn Nhan quay người qua, con ngươi lãng mị nhìn về phía Tiêu Dật.

"Lam Ẩn Nhan, nếu ngươi sống chết đều phải làm Tam vương phi này, ngươi nhất định phải thừa nhận tra tấn của bổn vương. Bởi vì vị trí này là bổn vương lưu cho Linh Phượng, cho dù Linh Phượng không cần vị trí này, bổn vương cũng để trống, bất luận kẻ nào cũng không có tư cách ngồi vị trí này" Tiêu Dật dùng sức lớn nhất lôi cánh tay Lam Ẩn Nhan, giống như muốn đem cánh tay Lam Ẩn Nhan bóp nát.

"Mẹ ngươi cút, ngươi cho là lão nương hiếm lạ cái vị trí này sao!" Cánh tay đau đớn khiến Lam Ẩn Nhan nổi trận lôi đình, chỉ thấy nàng rống giận một câu, sau đó đạp một cước về lên trên người Tiêu Dật.

"Phanh!" Không nhanh không chậm, Tiêu Dật bị Lam Ẩn Nhan đá lui ra sau mấy bước.

"Ta cảnh cáo ngươi, về sau không có việc gì thì bớt đi trêu chọc ta, nếu không ngươi không có trái cây tốt mà ăn" Lam Ẩn Nhan tức giận trừng mắt nhìn Tiêu Dật, sau đó xoay người chuẩn bị rời đi.

"Lam Ẩn Nhan, ngươi này tiện nhân, cũng dám đá bổn vương. Tối nay bổn vương muốn tra tấn ngươi mình đầu thương tích" Tiêu Dật đột nhiên nhằm về phía Lam Ẩn Nhan, không đợi Lam Ẩn Nhan quay đầu. Liền thấy tay hắn hướng về phía vai trái Lam Ẩn Nhan.

"Xoẹt!" Một thanh âm vang lên, trong tay Tiêu Dật xuất hiện một mảnh vải, mà vai trái Lam Ẩn Nhan lại hoàn toàn bại lộ trong không khí lạnh lẽo.

"Ngươi cái vương bát đản, ngươi rất thích xé quần áo người khác có phải hay không? Lão nương đánh gãy tay, gân ngươi, xem ngươi về sau còn xé như thế nào" Phút chốc Lam Ẩn Nhan rút xuống từ trên đầu một miếng ngọc sai, sau đó đâm về phía cổ tay Tiêu Dật.

Nhưng mà, khi Lam Ẩn Nhan chuẩn bị đưa ngọc sai đâm về phía Tiêu Dật, Tiêu Dật lại bỗng nhiên ngồi xổm xuống bắt đầu nôn mửa..

Thoáng chốc, ngọc sai trong tay Lam Ẩn Nhan phác vào khoảng không.

Nhíu mày liếc nhìn Tiêu Dật, trong con ngươi Lam Ẩn Nhan hiện lên một tia nghi hoặc. Người này sẽ không là uống nhiều rồi đi? Khó trách một thân hắn toàn mùi rượu.

"Dựa vào, con mẹ nó, ngươi không thể uống cũng đừng uống. Nếu uống say thì chạy trở về nằm ngay đơ trên giường đi, chạy tới đùa giỡn bệnh điên với lão nương làm cái gì? Thật sự là bệnh thần kinh" Hai tay Lam Ẩn Nhan chống thắt lưng, con ngươi bốc hỏa nhìn chằm chằm Tiêu Dật nói.

"Linh Phượng, ngươi vì sao lại chọn hắn? Vì sao a!" Tiêu Dật bỗng nhiên từ dưới đất đứng lên, sau đó tiến lên ôm chặt lấy Lam Ẩn Nhan.

Vào một buổi tối 3 năm trước đây, khi hắn đi qua một mảnh rừng rậm, thì gặp một số lớn người thần bí đến ám toán, hắn đánh chết đám người thần bí này, nhưng mà bất hạnh lại trúng chất độc do người thần bí vẫy ra.

Khi hắn vận công bức độc cho chính mình, nhưng lại phát hiện đây là Huyết độc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!