"Oa oa oa, mặt tỷ tỷ thật khá nha! Tiểu Tứ Tứ thích, Tiểu Tứ Tứ muốn hôn…"
Tiêu Nhiên mang một chút thản nhiên mùi thơm, sôi nổi đi tới trước mặt Lam Ẩn Nhan.
Khi hắn nhìn đến nửa mặt của Lam Ẩn Nhan, nhất thời hưng phấn ồn ào lên.
Sau đó hắn thế nhưng ôm cổ Lam Ẩn Nhan, hơn nữa còn đô đôi môi đỏ mọng lên.
Mà Tiêu Nhiên vừa nói xong, sở hữu người trong đại sảnh bị khuôn mặt xấu xí của Lam Ẩn Nhan làm cho sợ hãi, bỗng dưng ngẩng đầu lên, con ngươi khó thể tin nhìn về phía Tiêu Nhiên.
Mặt Lam Ẩn Nhan, xấu đến nỗi dọa cho bọn họ linh hồn đều bay.
Tứ vương gia thế nhưng nói mặt của nàng xinh đẹp, còn muốn hôn khuôn mặt kia? Xem ra tứ vương gia thật sự là càng ngày càng choáng váng!
Tiêu Dật cũng đồng dạng nhìn về phía Tiêu Nhiên, bất quá con ngươi hắn bình tĩnh hơn, cất dấu cũng là rét lạnh tận xương. Tiêu Nhiên, ngươi tới thật là đúng lúc.
Bất quá nếu ngươi đã đến, cũng làm cho ta xác định, ngươi bày ra tràng hỏa hoạn ngày hôm qua là giả.
Đồng thời cũng làm ta xác định, ngươi có xếp cơ sở ngầm vào Tam vương phủ.
"Tiểu Tứ Tứ, sao ngươi lại tới đây?" Lam Ẩn Nhan hơi ngẩn ra, sau đó cũng không có đẩy thân mình Tiêu Nhiên dán tại người mình, ngược lại nâng ngón tay ngọc nhẹ nhàng đặt lên đôi môi đỏ mọng của Tiêu Nhiên, ngữ khí mang ý cười nói.
"Người ta nhớ tỷ tỷ, cho nên sẽ tìm tỷ tỷ chơi!" Gặp Lam Ẩn Nhan không có đẩy mình ra, trong mắt Tiêu Nhiên lộ ra tia sung sướng, lập tức hắn oai đầu, ngốc khanh khách cười nói, bất quá hai tay hắn quấn quanh cổ Lam Ẩn Nhan càng nhanh.
Hôm nay Tiêu Nhiên vẫn mặc quần áo lửa đỏ như cũ, nhưng cùng hôm qua bất đồng là, trên vạt áo còn có thêu mấy cây anh đào hồng nhạt bắt mắt.
Một chút gió nhẹ đánh úp lại, vạt áo Tiêu Nhiên nhanh nhẹn bay lên, mấy cây anh đào kia lại giống như có sức sống, đánh ra giai điệu làm người ta khó có thể nắm bắt.
Trong phút chốc, Lam Ẩn Nhan giống như lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Nhiên vậy, lại quên mất hô hấp. Nhìn giữa mặt Tiêu Nhiên hỗn hợp tiên khí cùng hồ khí, nhìn vào Tiêu Nhiên quyến rũ lại hỗn loạn ngu đần, trong lòng Lam Ẩn Nhan nhưng lại không hiểu ra sao, trong đầu lại muốn cùng hắn sa đọa mê loạn ý đến địa ngục.
"Tỷ tỷ, ngươi sao lại không nói lời nào?" Một bàn tay Tiêu Nhiên vẫn quấn quít lấy cổ Lam Ẩn Nhan như cũ, mặt khác bàn tay kia lại thu trở về, sau đó đưa lên nhẹ nhàng vuốt ve má phải của Lam Ẩn Nhan.
"Tiểu Tứ Tứ, ngươi đang làm cái gì?" Trên má phải truyền đến ngứa, đem Lam Ẩn Nhan đang suy nghĩ kéo lại hoàn toàn. Khi nàng phát hiện Tiêu Nhiên đang dùng tay vuốt ve cái bớt trên má phải làm người ta sợ hãi của mình, con ngươi hiện lên một tia kinh ngạc. Hắn sẽ không là thật thích khuôn mặt này đi?
"Tỷ tỷ, má phải của ngươi có cái giọt màu đỏ, thật khá nha! Tiểu Tứ Tứ thích nhất màu đỏ, ngươi làm cho Tiểu Tứ Tứ hôn xuống một chút đi!" Tiêu Nhiên làm nũng nói.
Sau đó hai tay hắn lại vây quanh cổ Lam Ẩn Nhan. Mà hai má hắn thế nhưng bắt đâu ôn nh, vuốt phẳng giáp lên má phải Lam Ẩn Nhan. Nhất thời một chút hơi thở ái muội tràn ngập trong đại sảnh.
"Tiểu Tứ Tứ, ngươi sẽ không nói thật chứ?" Khóe miệng Lam Ẩn Nhan nhất thời run rẩy, sau đó dùng tay nhẹ nhàng đẩy hai má Tiêu Nhiên ra.
Nàng rất rõ ràng má phải của mình khủng bố đến trình độ gì, bởi vì lúc trước khi nàng nhìn đến má phải mình, cũng là giật mình kinh hách.
Cúng bởi vì má phải mình rất khó coi, cho nên Tiêu Dật mới có thể đứng trước mặt mọi người, lấy cái khăn che mặt của mình xuống. Hắn không phải là muốn làm ình ở dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, cảm thấy vô cùng xấu hổ sao?
"Tiểu Tứ Tứ thích nhất tỷ tỷ, Tiểu Tứ Tứ làm sao có thể lừa tỷ tỷ chứ? Tiểu Tứ Tứ thật sự rất muốn hôn má phải tỷ tỷ, nhưng Tiểu Tứ Tứ sợ tỷ tỷ sẽ đánh Tiểu Tứ Tứ như lúc trước, cho nên Tiểu Tứ Tứ không dám hôn!" Trong mắt Tiêu Nhiên đầy nước, biểu lộ mười phần hồn nhiên.
"Khụ…" Lam Ẩn Nhan không được tự nhiên ho khan xuống, trong khoảng thời gian ngắn nàng cũng không biết nói gì, nên trả lời Tiêu Nhiên thế nào mới tốt.
Bẹp! Một tiếng vang thanh thúy chấn kinh toàn trường.
"Ngươi…" Lam Ẩn Nhan thất thanh kêu lên, sau đó con ngươi nhanh chóng không nhìn Tiêu Nhiên. Lúc này má phải của nàng có chút nóng lên.
"Tiểu Tứ Tứ mặc kệ! Cho dù tỷ tỷ đánh Tiểu Tứ Tứ giống như lúc trước, Tiểu Tứ Tứ cũng muốn hôn tỷ tỷ! Ai kêu Tiểu Tứ Tứ rất thích má phải của tỷ tỷ a!" Tiêu Nhiên trộm hôn xong má phải Lam Ẩn Nhan, lập tức chạy tới một bên, sau đó giống như cái đứa nhỏ phạm sai, cúi đầu gắt gao bấu móng tay.
Tiêu Dật, ngươi bóc cái khăn che mặt của Lam Ẩn Nhan trước mặt nhiều người như vậy, không phải muốn mượn ánh mắt hoảng sợ của mọi người, đến tàn phá lòng tự trọng của nàng sao?
Ta liền cố tình muốn nói cho Lam Ẩn Nhan, cũng không phải tất cả mọi người sợ hãi khuôn mặt nàng, tối thiểu còn có Tiêu Nhiên ta thích khuôn mặt nàng.
"Tiểu Tứ Tứ, ngươi thật đúng là ngốc, bất quá ngốc rất đáng yêu!" Lam Ẩn Nhan không nói gì mà cười, sau đó tới trước mặt Tiêu Nhiên, nhẹ nhàng xoa xoa đầu Tiêu Nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!