Chương 19: Tự Gánh Lấy Hậu Quả!

"Đứng lại cho ta…" Một đạo thanh âm từ sau lưng Tiêu Dật vang lên.

Chủ nhân thanh âm đúng là Tứ vương gia Tiêu Nhiên, vừa thấy Lam Ẩn Nhan vô lực giãy giụa, tùy ý để Tiêu Dật ôm đi, hắn nhịn không được kêu lên.

Mà Tiêu Nhiên vừa nói xong, sáu gã Huyễn Ảnh hắn mang đến sắc mặt lập tức biến đổi.

Bởi vì thanh âm vừa mới của Tiêu Nhiên, thế nhưng không có một tia ngu đần, ngược lại mang một tia sắc bén.

Trời ạ, chủ tử sẽ không phải nhìn đến Lam Ẩn Nhan bị Tiêu Dật mạnh mẽ mang đi, nhất thời dưới tình thế cấp bách, quên giả ngu đi? Mộ gã trong Huyễn Ảnh âm thầm nghĩ, sau đó hắn chạy nhanh kéo tay Tiêu Nhiên.

Bị chính Huyễn Ảnh nhắc tới tỉnh, thân thể Tiêu Nhiên nhất thời cứng đờ.

Hắn nhất thời xúc động, thế nhưng thiếu chút nữa đem bản tính của mình lộ ra, chẳng lẽ hắn đối với Lam Ẩn Nhan…

Tiêu Nhiên nhanh chóng thu lại lệ khí trong mắt, toàn thân lại nở rộ ra mười phần ngu đần.

Mà phía trước Tiêu Dật lại kẽo kẹt dừng lại cước bộ, sau đó chậm rãi quay người.

"Tứ nhi bỗng nhiên kêu trụ Tam ca ca, là có chuyện muốn nói với Tam ca ca sao?" Tiêu Dật nhíu mày nhìn về phía Tiêu Nhiên, hắn đương nhiên nhân ra mạt thanh âm vừa rồi của Tiêu Nhiên khác thường, bất quá hắn cũng không tính vạch trần. Mà Lam Ẩn Nhan trong lòng Tiêu Dật, con ngươi cũng mang theo một tia tìm tòi nghiên cứu nhìn về phía Tiêu Nhiên.

"Tam ca ca là đại phôi đản!" Tiêu Nhiên đầu tiên là nhu nhu cái mũi, sau đó tức giận vung tay hướng Tiêu Dật nói.

"Lời này của Tứ nhi là giải thích thế nào? Tam ca ca tựa hồ cũng không có khi dễ Tứ nhi đi?" Thanh âm Tiêu Dật ôn nhuận như nước nói.

"Hừ, Tam ca ca chính là đại phôi đản!" Tiêu Nhiên tức giận dậm chân, sau đó không để ý đến sáu gã Huyễn Ảnh hắn mang đến mâu trung khiếp sợ, nhanh như chớp chạy tới trước mặt Tiêu Dật.

"Nga? Kia Tứ nhi không nói cho Tam ca ca, Tam ca ca làm sao biết được?" Tiêu Dật chậm rãi cười nói, nhưng trong mắt lại lộ vẻ hàn băng.

"Ngươi còn không nói cho Tiểu Tứ Tứ, người cùng tỷ tỷ muốn đi đâu động phòng! Ngươi liền ôm tỷ tỷ đi rồi, ngươi còn không phải đại phôi đản sao?" Hai tay Tiêu Nhiên túm vạt áo Tiêu Dật, vẻ mặt tức giận oán thầm nói.

"Tam ca ca cùng ái phi đi nơi nào động phòng, vì sao phải nói cho Tứ nhi a?" Tiêu Dật xem kỹ ánh mắt Tiêu Dật nói.

"Ngươi ôm tỷ tỷ đi nhanh như vậy, Tiểu Tứ Tứ không dễ tìm được! Ngươi nếu không nói cho Tiểu Tứ Tứ, ngươi cùng tỷ tỷ đi nơi nào động phòng, Tiểu Tứ Tứ chờ một chút sẽ đánh mất, tìm không đến!" Tiêu Nhiên ngang đầu quyệt bĩu môi nói.

"Nghe ý tứ của Tứ nhi, hay là Tứ nhi muốn đi xem hình ảnh của Tam ca ca cùng ái phi động phòng? Hình ảnh như vậy không thích hợp với Tứ nhi! Tứ nhi vẫn là đi nơi khác chơi đi!" Con ngươi Tiêu Dật mang theo tia cười nhạo cùng hận ý quét nhìn Lam Ẩn Nhan ở trong lòng, sau đó nhìn về phía Tiêu Dật nói.

"Ô ô ô… Tiểu Tứ Tứ mặc kệ! Tiểu Tứ Tứ muốn nhìn Tam ca ca cùng tỷ tỷ động phòng! Tam ca ca nếu không cho Tiểu Tứ Tứ xem, Tiểu Tứ Tứ sẽ không cho Tam ca ca cùng tỷ tỷ động phòng!" Tiêu Nhiên liều mạng bứt vạt áo Tiêu Dật, hoàn toàn một bộ dáng khóc lóc om sòm.

"Tứ nhi không được hồ nháo! Chạy nhanh buông tay!" Sắc mặt Tiêu Dật hơi hơi không hờn giận lên.

"Ngươi nếu không đáp ứng làm cho Tiểu Tứ Tứ nhìn ngươi cùng tỷ tỷ động phòng, Tiểu Tứ Tứ sẽ không buông tay! Nếu không Tiểu Tứ Tứ không cho Tam ca ca cùng tỷ tỷ rời đi nơi này!" Tiêu Nhiên nói xong, hai tay càng nhanh túm vạt áo Tiêu Dật.

Nhìn đến một màn trước mắt, nha hoàn Lam Tây Thành hai tay nhỏ bé lập tức gắt gao lên.

Trời ạ! Tứ vương gia, ngươi cũng đừng quấy rối! Tiểu thư không muốn cùng Tam vương gia động phòng, lại bị Tam vương gia cứng rắn buộc đi động phòng, đã muốn đủ thảm. Ngươi nếu lại chọc giận Tam vương gia, chỉ sợ sẽ mang đến cho tiểu thư tra tấn lớn hơn nữa a!

Mà sáu gã Huyễn Ảnh mà Tiêu Nhiên mang đến, còn lại là cái trán bốc đầy hắc tuyến nhìn về phía Tiêu Nhiên.

Không biết vì sao, trong lòng bọn họ đồng thời đều dâng lên một dự cảm không tốt, bởi vì bọn họ bỗng nhiên cảm giác được Lam Ẩn Nhan này, về sau nhất định sẽ cho chủ tử rước lấy đại phiền toái.

"Tứ nhi là uy hiếp Tam ca ca sao? Lập tức buông tay cho Tam ca ca, nếu không tự gánh lấy hậu quả!" Thanh âm Tiêu Dật lạnh lẽo lên.

Tiêu Nhiên, ngươi thật là muốn nhìn ta cùng Lam Ẩn Nhan động phòng sao? Nếu người thực có nhã hứng thưởng thức ta cùng Lam Ẩn Nhan động phòng, ta cũng thật sự không ngại. Nhưng chỉ sợ mục đích chân chính của ngươi, là đã đoán được ta muốn vũ nhục Lam Ẩn Nhan, mà cố ý phá hư ta cùng Lam Ẩn Nhan động phòng đi?

"Ô ô ô… Tam ca ca, ngươi hung Tứ nhi! Ngươi là đại phôi đản! Tứ nhi chán ghét ngươi!" Thân thể Tiêu Nhiên lập tức run run một trận, sau đó con ngươi nước mắt lưng tròng lên, nhưng tay hắn vẫn giữ vạt áo Tiêu Dật như cũ.

"Tiêu Nhiên, ngươi lập tức buông tay cho ta, nếu không đừng trách ta sử dụng nội lực đánh văng ngươi ra, đến lúc đó nếu làm cho ngươi nội thương, ngươi cũng đừng oán ta!" Tiêu Dật lười nhìn Tiêu Nhiên diễn trò, thanh âm lãnh tuyệt lên.

Mà nghe được lời nói của Tiêu Dật, sáu gã Huyễn Ảnh Tứ vương phủ lập tức liếc mắt nhìn nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!