Màn đêm buông xuống, mặt trăng trên cao chiếu ánh sáng lên mặt nước trong suốt. Nhưng mà loại ánh sáng này so với bình thường khác hơn, lại mang hơi thở của sự thần bí.
Lúc này, trong phủ Thừa tướng của Thánh Long vương hướng.
Đèn lồng treo cao trên hành lang dài, có một chút gió nhẹ phất qua làm ngọn lửa trong đèn lồng kịch liệt chớp lên, chiếu sáng cái bóng nam tử trên hành lang.
Nam tử này chính là Thừa tướng Lam Hằng của Thánh Long vương hướng, hắn thong thả bước trên hành lang dài nhưng trên mặt lại thấy rõ sự lo lắng, bàn tay lâu lâu nắm quyền nhìn về cửa phòng đang đóng chặt.
Trong cánh cửa phòng đang đóng chặt ấy chỉ nghe truyền đến tiếng kêu gào tâm tê phế liệt của nữ nhân.
Nghe từng trận đau đớn kêu gào, trên mặt Lam Hằng lại càng lo lắng.
"Phu nhân đã muốn sinh vài canh giờ, sao bây giờ còn chưa sinh!" Lam Hằng lại đi qua đi lại, trong miệng không ngừng nhắc: "Ông trời phù hộ, nhất định phải cho Liên nhi sinh thuận lợi a!"
Đột nhiên, một trận tiếng trẻ con khóc nỉ non trong phòng truyền ra, khiến cho Lam Hằng lập tức dừng cước bộ, sau đó thấy vẻ mặt hắn kích động kêu lên: "Sinh! Sinh! Rốt cục sinh!"
Lam Hằng vội vàng chạy đến cánh cửa đang đóng chặt, dùng sức mở cửa, muốn chạy nhanh vào thăm thê nhi.
"Lão gia, ngài đứng nóng vội! Bụng phu nhân còn có một đứa!" Bọn nha hoàn hầu hạ trong phòng chạy nhanh đáp lại với Lam Hằng ở bên ngoài.
"Cái gì…. cái gì? Còn…còn có một đứa? Trời ạ! Còn muốn ép ta tới khi nào a! Liên Nhi đáng thương của ta!" Lam Hằng trên mặt vui sướng chợt biến mất, lại tiếp tục đi qua đi lại.
"A…." Thoáng chốc, trong phòng lại truyền ra tiếng kêu thê thảm một lần nữa.
Mà cùng lúc đó, trên bầu trời lúc trước không có một vì sao bỗng nhiên có ánh sáng ngọc lên, lập tức lóe lên một tia sáng màu hồng quỷ dị. Sau đó phút chốc biến mất trên bầu trời không thấy dấu vết.
"Chúc mừng lão gia, phu nhân sinh được một đôi thiên kim" Bọn nha hoàn mở cửa ra, tiến đến trước mặt Lam Hằng báo tin vui.
"Mau, đưa hai nữ nhi cho ta ôm một cái!" Lam Hằng đầu tiên là vọt tới ngồi xuống bên thê tử, ôn nhu vuốt ve mấy sợi tóc, sau đó khuôn mặt nở hoa nhìn bà mụ đang ôm hai nữ nhi ở trong tay.
"Lão gia, đây là tỷ tỷ, đây là muội muội" Bà mụ cẩn thận đở đứa bé trong bọc chăn đưa cho Lam Hằng, thuận tiện giải thích.
"Hảo! Hảo! Mọi người đều đi xuống lĩnh thưởng đi!" Lam Hằng kích động dùng hai tay tiếp nhận hai đứa trẻ, sau đó vẻ mặt vui sướng hài lòng nói.
"Tạ lão gia!" Mọi người đều cáo lui, sau đó theo nhau ra khỏi phòng.
"Liên nhi, nàng thật vất vả!" Lam Hằng thâm tình nhìn về phía thê tử đang nằm suy yếu trên giường, ngữ khí ôn nhu nói.
"Đáng tiếc, Liên nhi không thể sinh cho phu quân một cái nam nhi!" Thừa Tướng phu nhân Lí Liên mâu trung mang theo tia xin lỗi nói.
"Liên nhi ngốc, nam nhi hay nữ nhi, tất cả đều chẳng phải là cốt nhục của chúng ta hay sao?" Lam Hằng ôn nhu nói, ánh mắt sủng nịnh nhìn hai đứa trẻ nằm trong cánh tay. Chỉ thấy hai đứa trẻ không ngừng khóc bây giờ đã ngoãn ngoãn cuộn mình nằm trong chăn ngủ!
"Đem nữ nhi cho Liên nhi ôm một chút a!" Nhìn mắt Lam Hằng, khóe miệng Liên nhi cười hạnh phúc sau đó nhẹ nhàng nói.
"Hảo! Đại bảo bối phu quân ôm còn tiểu bảo bối để Liên nhi ôm!" Lam Hằng nói xong đem một cái chăn bọc lấy đứa trẻ, nhẹ nhàng đưa cho Lí Liên.
Nhưng mà, lúc Lí Liên ôm tiểu nữ nhi vào trong lòng, chuẩn bị hôn khuôn mặt tiểu nữ nhi thì phút chốc, con ngươi của nàng như gặp quỷ, cả người rung rung đứng lên.
"Yêu…yêu…yêu nghiệt a!" Lí Liên bỗng nhiên phát ra âm thanh bén ngọt kêu lên, sau đó đem đứa trẻ nằm trong lòng dùng sức ném đi khiến đứa trẻ lập tức nện mạnh trên sàn. Cái bọc chăn trên sàn lăn lăn vài cái, sau đó dừng hẳn. Mà đứa trẻ trong bọc chăn kia bị tống trên mặt đất thật mạnh nhưng lại không hề khóc một chút.
"Liên nhi, nàng điên rồi!" Lam Hằng đang tập trung vuốt ve khuôn mặt đại nữ nhi, lại gặp thê tử của mình tàn nhẫn ném tiểu nữ nhi xuống đất, lập tức con ngươi trừng lớn, sau đó thất thanh kêu lên.
Hắn chạy nhanh đem bỏ đại nữ nhi vào cái nôi đã chuẩn bị lúc trước. Sau đó vội vàng chạy tới tiểu nữ nhi đang nằm dưới đất, đau lòng ôm lấy tiểu nữ nhi.
"Tiểu bảo bối ngoan a~, không đau a!" Lam Hằng lập tức lên tiếng dỗ tiểu nữ như, nhưng khi con ngươi hắn nhìn về phía khuôn mặt tiểu nữ nhi thì bộ đáng hắn cũng giống như gặp quỷ.
"A!" Lam Hằng phát ra một tiếng kêu kinh hãi, cả người lập tức mềm nhũn, sau đó hắn buông lỏng cánh tay. Tiểu nữ nhi trong lòng lại bị ném thật mạnh xuống sàn. Nhưng mà đứa trẻ này vẫn như trước không khóc một chút.
"Này…. này…. này…." Lam Hằng tay run rẩy chỉ vào tiểu nữ nhi nằm trên sàn, con ngươi khó có thể tin nhìn mặt tiểu nữ nhi, cả người hoàn toàn bị dọa ngốc. Hắn rốt cuộc hiểu được vì sao ái thê lại nhẫn tâm đem nữ nhi vứt trên sàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!